“Ngày sáu khắc tin mong nhạn vắng(1),
Đêm năm canh tiếng lắng chuông rền.
Lạnh lùng thay giấc cô miên(2),
Mùi hương tịch mịch, bóng đèn thâm u.
Tranh biếng ngắm trong đồ tố nữ(3),
Mặt buồn trông trên cửa nghiêm lâu(4),
Một mình đứng tủi ngồi sầu,
Đã than với nguyệt, lại rầu với hoa.
Buồn mọi nỗi lòng đà khắc khoải
Ngán trăm chiều bước lại ngẩn ngơ
Hoa này bướm nỡ thờ ơ
Để gầy bông thắm để xơ nhuỵ vàng.
Đêm năm canh lần nương vách quế,
Cái buồn này ai dễ giết nhau
Giết nhau chẳng cái lưu cầu(5)
Giết nhau bằng cái u sầu, độc chưa!
Tay nguyệt lão(6) chẳng xe(7) thì chớ
Xe thế này có dở dang không?
Đang tay(8) muốn dứt tơ hồng
Bực mình muốn đạp tiêu phòng mà ra!”
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ gì?
Câu 2. Chỉ ra 03 từ láy được sử dụng trong đoạn trích.
Câu 3. Chỉ ra và nêu tác dụng của phép đối trong hai câu thơ sau:
Ngày sáu khắc tin mong nhạn vắng,
Đêm năm canh tiếng lắng chuông rền
Câu 4. Nêu nội dung của hai câu thơ sau:
Giết nhau chẳng cái lưu cầu
Giết nhau bằng cái u sầu, độc chưa!
Câu 5. Xưa kia, nhận xét về số phận của người cung nữ, có ý kiến cho rằng: “Được trở thành cung nữ với người con gái là cơ hội đổi thay số phận, là một bước lên tiên, được sống một đời vinh hoa phú quý đáng mơ ước”. Anh/Chị có đồng tình với ý kiến trên không? Vì sao?