Cứ đến chủ đề về ơn nghĩa sinh thành thì ngập tràn hộp thư “Thay lời muốn nói” sẽ là những lời xin lỗi từ các bạn trẻ gửi đến ba mẹ của mình. Mà nội dung của lời xin lỗi cũng... na ná nhau, kiểu như: “Con biết ba mẹ cực khổ vì con, con xin lỗi!”, “Con xin lỗi ba mẹ vì đã làm cho ba mẹ buồn rất nhiều!”… Xin lỗi, nhưng mình hay gọi đây là “những lời xin lỗi mang tính phong trào ”, và những áy náy ray rứt này là “những áy náy ray rứt theo làn sóng”, mỗi khi có ai hay có chương trình nào gợi nhắc, thì các bạn mới sực nhớ ra. Mà khổ cái, bản thân những lời xin lỗi ấy hẳn khó làm người được xin lỗi vui hơn, bởi vì đâu đợi tới chính họ, ngay cả chúng mình là những người làm chương trình đây cũng đều hiểu rằng, có lẽ chỉ vài ngày sau, cùng với nhịp sống ngày càng nhanh ngày càng vội, cùng với lịch đi học, đi làm, đi giải trí sau giờ học, giờ làm..., những lời xin lỗi ấy sẽ sớm được vứt ra sau đầu; và những cảm giác áy náy, ăn năn ấy sẽ sớm chìm sâu, chẳng còn mảy may gợn sóng, cho đến khi... lại được nhắc mà sực nhớ ra ở lần kế tiếp. Điều đó đáng buồn lại là sự thật ở một bộ phận không nhỏ những người trẻ, bây giờ.
(Thương còn không hết..., ghét nhau chi, Lê Đỗ Quỳnh Hương, Nxb Trẻ)
Câu 1. (1,0 điểm): Ghi lại một phép liên kết được sử dụng trong đoạn văn in đậm trong đoạn trích trên.
Câu 2. (1,0 điểm): Nêu nội dung của đoạn trích trên.
Câu 3. (1,0 điểm): Theo tác giả bài viết, vì sao những lời xin lỗi của các bạn trẻ khó làm người được xin lỗi vui hơn?
Câu 4. (3,0 điểm): Từ nội dung đoạn trích, em hãy viết một đoạn văn ngắn (khoảng 4 – 6 dòng) nêu suy nghĩ về điều quan trọng nhất trong một lời xin lỗi.