II. VIẾT (5,0 điểm)
1. Đọc văn bản sau:
Chúng tôi lội qua những dải rừng tràm thấp, nước ngập ngang bụng, mát lạnh. Tiếng chim rừng hót liu lo trên những ngọn cây cao vút, hòa cùng tiêng xào xạc của lá rừng khi có cơn gió thoảng qua. Tía nuôi tôi đi trước, tay cầm rựa phạt những cành cây chắn lối, đáng dấp ông khỏe mạnh và vững chãi như một cây cô thụ giữa rừng già. Càng vào sâu, vẻ đẹp của rừng U Minh càng hiện ra một cách kỳ ảo. Những bụi sim mua tim ngắt, những vạt hoa tràm trắng muốt tỏa hương thơm dìu dịu, ngan ngát. Đôi lúc, một con kỳ đà hoa năm vắt vẻo trên cành cây khô, đưa cái lưỡi đỏ hỏn ra liềm không khí, hoặc một bây khỉ nghịch ngợm chuyển cành, chi choét gọi nhau. Thiên nhiên nơi đây vừa hoang sơ, vừa trù phú, chứa đựng cái sức sông mãnh liệt của vùng đất phương Nam mà tôi mới chỉ bắt đầu khám phá.
Đêm ấy, bên bếp lửa bập bừng giữa rừng, tía nuôi kể cho tôi nghe về những ngày đầu khai phá vùng đất này. Giọng ông trầm ẩm, lúc hào hứng khi nói về những trận đánh hồ, lúc bùi ngùi khi nhắc đến những người đồng đội đã nằm lại dưới những gốc tràm già. Qua lời kể của ông.
tôi thấy hiện lên hình ảnh những con người Nam Bộ bộc trực, thẳng thắn, gan góc nhưng cũng vô cùng ấm áp, trọng nghĩa tình. Họ sống giữa thiên nhiên khắc nghiệt, đối mặt với thú dữ, với giặc ngoại xâm nhưng chưa bao giờ biết khuất phục. Tôi nhìn tía, nhìn những vết sẹo trên cánh tay rám nắng của ông, lòng trào dâng một niềm cảm phục khó tả. Đó không chỉ là những vết thương của thời gian, mà là dấu ấn của một ý chí sắt đá, một tình yêu sắt son với mảnh đất này.
Sáng hôm sau, chúng tôi tiêp tục lên đường. Năng sớm băt đâu xuyên qua các kẽ lá, rọi xuông mặt nước những tia sáng lâp lánh như kim cương. Tôi thây lòng mình nhẹ nhồm và phân chấn lạ thường. Đi giữa rừng già, tôi cảm thấy mình như đang lớn lên, không chỉ về vóc dáng mà còn về tâm hồn. Cái bao la của đất trời, cái hào sảng của con người nơi đây đã thấm vào máu thịt tôi từ lúc nào không hay. Tôi hiểu rằng, mảnh đất này không chỉ nuôi sống con người bằng cá tôm, lúa gạo, mà còn nuôi dưỡng tâm hồn họ bằng những khát vọng tự do và lòng quả cảm. Mỗi bước chân tôi đi như đang chạm vào một phần linh hồn của đất nước, một vẻ đẹp vừa lộng lẫy, vừa bình dị của đất rừng phương Nam đang dang tay đón nhận tôi vào lòng
(Đoàn Giỏ1, Đât rừng phương Nam, NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, 2018, tr. 235-238)
Anh/chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích nét đặc sắc về nội dung (vẻ đẹp thiên nhiên và con người Nam Bộ) và nghệ thuật (ngôn ngữ trân thuật, giọng văn) của đoan trích trên. Từ đó, nhân xét về tình yêu quê hương đất nước của nhà văn
Đoàn Giỏi được thể hiện trong tác phẩm.