KỲ THI HỌC SINH GIỎI CẤP HUYỆN
MÔN: NGỮ VĂN 7
NĂM HỌC 2023 - 2024
Thời gian: 150 phút (không kể thời gian giao đề)
I. ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
Đọc đoạn văn sau và trả lời các câu hỏi
Bài học về việc đón nhận thành công luôn thật dễ hiểu và dễ thực hiện. Nhưng đối mặt với thất bại, nhất là thất bại đầu đời, lại là điều không hề dễ dàng. Với tất cả mọi người, thất bại - nhất là thất bại trong các mối quan hệ - thường vẫn tạo ra những tổn thương sâu sắc. Điều này càng trở nên nặng nề đối với các bạn trẻ. Nhưng bạn có biết rằng tất cả chúng ta đều có quyền được khóc? Vậy nên nếu bạn đang cảm thấy cô đơn, tuyệt vọng thì hãy cho phép mình được khóc. Hãy để những giọt nước mắt ấm nồng xoa dịu trái tim đang thổn thức của bạn. Và hãy tin rằng ở đâu đó, có một người nào đó vẫn đang sẵn lòng kề vai cho bạn tựa, muốn được ôm bạn vào lòng và lau khô những giọt nước mắt của bạn... Muốn nhìn thấy cầu vồng, ta phải đi qua cơn mưa... Vì thế, hãy tin ngày mai nắng sẽ lên, và cuộc đời lại sẽ ươm hồng những ước mơ của bạn, một khi bạn còn giữ trong lòng ánh sáng của niềm tin.
(Theo Hạt giống tâm hồn dành cho tuổi teen, Tập 2 -Nhiều tác giả,
NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh, 2012, trang 02)
Câu 1 (0,5 điểm). Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên.
Câu 2 (1,0 điểm). Em hiểu gì về câu: “Đối mặt với thất bại, nhất là thất bại đầu đời, lại là điều không hề dễ dàng”?
Câu 3 (1,5 điểm). Chỉ ra và nêu tác dụng biện pháp tu từ trong câu: “Muốn nhìn thấy cầu vồng, ta phải đi qua cơn mưa…”
Câu 4 (1,0 điểm). Từ nội dung đoạn trích em hãy chia sẻ cách ứng xử của bản thân sau khi gặp thất bại.
II. VIẾT (16,0 điểm)
Câu 1 (6,0 điểm). Trong cuộc sống, có rất nhiều người đã truyền cho em những nguồn cảm hứng tích cực. Hãy viết bài văn biểu cảm về người ấy.
Câu 2 (10,0 điểm). Có ý kiến cho rằng: “Mỗi người sinh ra đều có giá trị riêng. Bản thân người đó phải làm cho giá trị riêng của mình sáng lên và tôn trọng giá trị riêng của người khác”. Hãy trình bày suy nghĩ của em về ý kiến trên.
-------------Hết-------------
PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO HUYỆN ....
ĐỀ THI CHỌN HỌC SINH GIỎI LỚP 7, 8 CẤP HUYỆN
NĂM HỌC 2023 - 2024
Mã đề số 02
MÔN THI: NGỮ VĂN 7
Thời gian: 150 phút (không kể thời gian giao đề)
(Đề thi gồm có 01 trang)
Câu 1 (2,0 điểm)
Đọc đoạn thơ sau và thực hiện yêu cầu bên dưới:
“… Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm.
…
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người.”
(Trích Quê hương - Đỗ Trung Quân)
a. (0,5 điểm) Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ trên.
b. (1,0 điểm) Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ so sánh trong hai câu thơ sau:
“Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi.”
c. (0,5 điểm) Đoạn thơ gửi tới người đọc thông điệp gì?
Câu 2 (6,0 điểm)
Hãy viết một đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về ý kiến sau: “Hãy mỉm cười đối diện với khó khăn”.
Câu 3 (12,0 điểm)
Nhận định về thơ, có ý kiến cho rằng: “Thơ ca là tiếng nói của trái tim người nghệ sĩ.”
Em hiểu ý kiến trên như thế nào? Hãy làm sáng tỏ qua một tác phẩm thơ mà em đã học (hoặc đã đọc).
..............Hết..............
PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
Đề thi có 03 trang
KÌ THI CHỌN HSG LỚP 7 CẤP HUYỆN
NĂM HỌC: 2023 - 2024
ĐỀ THI MÔN: NGỮ VĂN LỚP 7
Thời gian làm bài: 120 phút không kể thời gian giao đề
I. ĐỌC HIỂU (8,0 điểm)
Đọc văn bản:
CẬU BÉ LÀM XIẾC
Thứ hai, ngày 20
Cả thành phố tưng bừng rộn rịp, hội hóa trang sắp kết thúc. Ở khắp các quảng trường đã được dựng lên những lều của người làm xiếc ở và những rạp xiếc. Ngay trước cánh cửa sổ nhà tôi cũng có một rạp mới bằng vải, do một gánh xiếc nhỏ người Venezia diễn. Họ có năm con ngựa. Rạp ở giữa quảng trường và trong một góc là ba chiếc xe lớn để những người làm xiếc ngủ và hóa trang, ba ngôi nhà nhỏ có bánh, có cửa sổ, mỗi ngôi có ống khói bé tí tỏa khói suốt ngày. Từ cửa sổ này sang cửa sổ kia người ta căng dây phơi tã lót trẻ con. Có một người đàn bà vừa nuôi con bú vừa nấu ăn cho cả gánh xiếc, lại vừa múa trên dây. Họ thật tội nghiệp. Thiên hạ gọi họ là saltare in bancon như một lời chửi rủa, nhưng họ kiếm ăn một cách lương thiện, để mua vui cho người khác, mà họ thì phải khó nhọc đến thế nào, có Chúa mới biết rõ được! Suốt ngày, họ chạy từ rạp xiếc đến các xe, trời rét thế mà mình chỉ phong phanh có manh áo sợi đan màu hồng. Họ ăn vội ăn vàng, đứng mà ăn một miếng bốc bằng tay giữa hai buổi diễn. Không bao giờ những người bất hạnh ấy được ai dọn bàn ăn cho mà ngồi vào đàng hoàng. Và đôi khi rạp đã đông nghịt khách xem rồi, trời lại nổi gió, xé rách trần màn, tắt hết đèn đóm, thế là đi đời buổi diễn.
Trong gánh xiếc có hai đứa bé làm việc.
Bố nhận ra đứa bé thứ nhất, trong khi cậu ta đi ngang qua quảng trường; đó là con trai ông chủ gánh xiếc, mà năm ngoái chúng tôi thấy làm trò trên lưng ngựa, trong một rạp xiếc ở quảng trường Vittorio Emmanuele. Từ dạo ấy cậu ta lớn lên nhiều, chắc nay cũng đã tám tuổi; thật là một đứa bé đẹp, mặt tròn trặn, da nâu nâu, tóc đen xoăn tít tỏa ra quanh chiếc mũ nhọn như những đợt sóng.
[…].
Một buổi tối, chúng tôi đi xem xiếc, trời rét và gần như chẳng có ai đến xem, thế mà cậu bé tội nghiệp phải dốc hết sức ra làm trò để cho một nhúm người xem kia phải hồi hộp. Cậu nhào lộn trên không, buộc mình vào đuôi ngựa phi, đi hai tay, chân chồng lên trời, hát, cười, và khuôn mặt xinh xắn làm cho ai ai cũng mến.
Bố cậu mặc áo đỏ, quần trắng, đi bốt kị mã cao, tay cầm roi ngựa, nhìn cậu vẻ buồn buồn!
Bố tôi động lòng thương hại những con người tội nghiệp ấy. Hôm sau, họa sĩ Delis đến thăm, bố đem chuyện ấy ra nói với ông ta.
“Những kẻ đáng thương ấy làm việc đến chết được, - bố nói, - thế mà có kiếm được bao lăm đâu. Nhất là đứa bé kháu quá sức. Ta có thể giúp gì cho họ được không nhỉ?"
Họa sĩ có một ý hay, ông nói:
“Anh là nhà báo, anh viết ngay một bài cho hay đăng lên tờ Gazette. Anh nói đến đức tốt và tài ba của cậu bé, còn tôi thì vẽ chân dung của cậu. Mọi người đọc báo Gazetta, và ít nhất là ta cũng lôi cuốn khách đến xem được một lần”.
Nói là làm ngay. Bố viết một bài báo rất dí dỏm, kể lại những điều chúng tôi trông thấy qua cửa sổ nhà mình, làm cho người đọc cứ muốn nhìn, muốn vuốt ve nhà nghệ sĩ tí hon. Họa sĩ thì phác họa một bức chân dung nhỏ, giống như hệt và duyên dáng làm sao, chiều thứ bảy thì in lên báo. Thế là đến buổi diễn hôm chủ nhật, người xem đổ xô nhau đến rạp xiếc. Người ta đã báo tin là buổi diễn thu tiền ủng hộ cậu bé làm xiếc.
[…].
Buổi biểu diễn bắt đầu. Cậu bé làm xiếc diễn, tài nghệ tuyệt vời, trên lưng ngựa trên đu bay, trên dây. Mỗi tiết mục đều được vỗ tay nhiệt liệt kéo dài ra mãi.
Lại còn các trò khác của những người đi trên dây, những người tung hứng, áo quần lấp lánh những mảnh vảy bạc. Tuy nhiên, cứ hễ thiếu mặt cậu bé là có thể nói rằng khán giả đã buồn rồi.
Có một lúc tôi thấy thầy giáo thể dục đứng ở chỗ ra vào, nói nhỏ vào tai ông chủ xiếc. Ông này liền đảo mắt, nhìn khán giả như tìm một người nào. Mắt ông bỗng dừng lại phía chúng tôi. Bố trông thấy, hiểu rằng thầy giáo vừa cho ông ta biết tác giả của bài báo là ai; và để tránh không cho ông ta cảm ơn, bố đi ra dặn tôi:
- Con ngồi lại xem cho hết, Enrico à, bố đợi con ngoài cổng.
Cậu bé làm xiếc trao đổi mấy câu với bố, rồi lại diễn một mục nữa. Đứng trên lưng ngựa đang phi, cậu thay quần áo bốn bận, lần lượt hiện ra như khách hành hương, như người thủy thủ, như kẻ quân nhân, rồi như tay mãi võ. Mỗi lần lướt qua cạnh tôi, cậu đưa mắt nhìn tôi.
Tiết mục chấm dứt, cậu xuống ngựa, đi vòng quanh sân, tay cầm mũ. Tất cả mọi người đều đua nhau ném cho cậu nào xu, nào kẹo. Tôi cầm hai xu để đưa cho cậu; nhưng khi đến gần tôi thì đáng lẽ đưa mũ ra, cậu lại rụt mũ về và bước qua rất nhanh. Tôi lấy làm tủi thân về hành động ấy. Tại sao cậu lại tỏ ra thiếu lễ độ với tôi như vậy?
Hết buổi diễn, ông chủ cảm ơn khán giả, và mọi người đứng dậy ra về. Tôi đi lẫn vào đám đông, và gần ra đến cổng thì thấy ai nắm lấy tay mình. Tôi quay lại và thấy cậu bé làm xiếc, khuôn mặt hiền lành và rất tươi cười, hai tay nắm đầy kẹo! Bây giờ tôi mới hiểu.
“ Anh vui lòng nhận cho thằng bé làm xiếc mấy chiếc kẹo này chứ?” - cậu ta nói.
Tôi bằng lòng và cầm lấy ba bốn chiếc.
- Vậy nhận thêm cho em chiếc hôn này nữa. - cậu lại nói.
- Hôn tôi hai cái đi. - tôi đáp lại và chìa má ra.
Cậu đưa tay quệt trái lớp phấn trên mặt, vòng tay ôm lấy cổ tôi và hôn tôi hai cái đánh chụt trên hai má, rồi nói:
- Này, một cái gửi về cho bố anh.
(Trích Những tấm lòng cao cả của tác giả Edmodo De Amicis, theo Hoàng Thiếu Sơn dịch, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2020, tr. 179 – 184)
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1 (1,0 điểm). Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản. Văn bản trên được kể theo ngôi thứ mấy?
Câu 2 (2,0 điểm). Theo dõi đoạn một của văn bản, em cho biết tác giả đã miêu tả cuộc sống của gánh xiếc thông qua những chi tiết, hình ảnh nào? Những chi tiết, hình ảnh đó giúp em hình dung về cuộc sống của họ thế nào?
Câu 3 (3,0 điểm). Phân tích hiệu quả nghệ thuật của các biện pháp tu từ trong đoạn văn sau: “Đứng trên lưng ngựa đang phi, cậu thay quần áo bốn bận, lần lượt hiện ra như khách hành hương, như người thủy thủ, như kẻ quân nhân, rồi như tay mãi võ. Mỗi lần lướt qua cạnh tôi, cậu đưa mắt nhìn tôi.”
Câu 4 (2,0 điểm). Theo em, người bố của Enrico có thể có những cách nào khác để giúp đỡ gánh xiếc? Nhưng người bố lại chọn cách viết bài đăng lên tờ Gazetta. Cách giúp đỡ đó chứng tỏ nhân vật này là một người thế nào?
II. VIẾT (12,0 điểm)
Câu 1 (4,0 điểm). Từ nội dung văn bản phần đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn khoảng 200 chữ trình bày suy nghĩ của em về ý nghĩa của sự tế nhị khi giúp đỡ người khác.
Câu 2 (8,0 điểm). Viết một bài văn phân tích nhân vật cậu bé làm xiếc trong văn bản trên.
------------------Hết------------------
Họ tên thí sinh……………………………………..SBD………………
Ghi chú: Cán bộ coi thi không giải thích gì thêm.
KỲ THI CHỌN HỌC SINH GIỎI LỚP 6,7,8 CẤP HUYỆN
NĂM HỌC 2023 – 2024
MÔN THI: NGỮ VĂN 7
Thời gian làm bài: 90 phút không kể thời gian phát đề
(Đề thi gồm 02 trang)
I. ĐỌC HIỂU: (4,0 điểm)
Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi :
THẰNG GÙ
Làng tôi có một đứa trẻ bị tật nguyền. Nó tên là Đức, một cái tên hẳn hoi nhưng tất cả bọn trẻ chúng tôi đều gọi tên nó là thằng Gù. Lên mười tuổi mà thằng Gù vẫn chưa đi học, chẳng hiểu do mặc cảm hay do điều gì khác. Nhiều hôm từ trong phòng học (phòng học của chúng tôi ở tầng hai), tôi thấy thằng Gù chăn trâu ngoài cánh đồng. Cái hình người gấp khúc, chỗ đỉnh gù cao hơn chỏm đầu khiến tôi nhận ngay ra nó. Nó và con trâu giống như hai chấm đen nổi lên giữa màu xanh rười rượi của cánh đồng. Nó đứng nhìn về phía trường học. Tiếng đọc bài đồng thanh của chúng tôi vang vang lan tỏa ra xung quanh. Chắc nó nghe được tiếng đọc bài. Cái chấm đen gấp khúc, bé nhỏ dường như bất động. Chỉ có con trâu thỉnh thoảng lại vươn cổ lên kêu “nghé ọ” một hồi dài.
Thằng Gù lảng tránh tất cả các trò chơi của chúng tôi. Những tiếng trêu chọc: “Ê, con lạc đà châu Phi”, “Tránh ra chúng mày ơi cho bà còng đi chợ” làm nó càng cúi gập người xuống, mắt dí vào bụng. Nó im lặng len lét vòng qua chỗ chúng tôi đang chơi đùa. Có lần, nó bỏ chạy. Bọn trẻ cười ré khi thấy cái hình gấp khúc đó cứ như lăn về phía trước. Chao ôi, thằng Gù ...
[...] Một buổi chiều mưa vừa dứt, nắng mới tưng tửng hé sáng vạt đồi, chúng tôi chợt nghe tiếng đàn ghi ta vang lên từ chiếc loa nén nào đó. Có người hát rong về làng. Đây quả là cả một sự kiện đối với cái làng đang mê mệt, thiếp lặng đi sau những trận mưa ròng rã này. Chúng tôi ùa ra xem. Người lớn, trẻ con, vòng trong, vòng ngoài lố nhố vây quanh đoàn người hát rong. Tôi gọi là đoàn vì họ có tới ba người. Hai đứa trẻ và một người đàn ông mang kính đen, đeo cây đàn ghi ta trước bụng, Trong hai đứa trẻ, có một đứa giống hệt thằng bé tật nguyền của làng tôi. Nó cũng bị gù.
Nó biểu diễn nhiều trò. Buồn cười nhất là trò trồng cây chuối. Không phải nó trồng cây chuối bằng tay và đầu như lũ trẻ chúng tôi thường làm. Nó trồng bằng cái lưng gù. Đoạn gấp giữa đỉnh gù và đầu thành cái đế đỡ đôi chân khẳng khiu của nó dựng đứng. Mỗi lần nó trồng cây chuối mọi người lại cười ồ. Có người hứng chí vỗ tay hét: “Trồng lại đi, thế thế ...”. Nghe tiếng hô, thằng gù đỏ căng mặt mày, lên gân tì cái lưng gù xuống đất cố duỗi thẳng đôi chân. Phải trồng cây chuối nhiều lần nên trán nó ướt nhầy mồ hôi. Đã thế tiếng hô “Làm lại đi” vẫn thúc giục không ngớt.
Giữa lúc đó thì nó chen chân vào. Thằng Gù của làng tôi. Tiếng cười rộ: “À, hai thằng gù. Đức ơi, mày trồng thêm cây chuối nữa đi”. Tôi nín thở nhìn theo nó. Nó chen vào làm gì, cho tiền những người hát rong chăng? Tiếng ghi ta điện vẫn bập bùng, rấm rứt. Nó từ từ đi đến bên “cây chuối” người. Đỡ thằng bé gù đứng thẳng lại, nó bỗng quắc mắt nhìn vòng người vây quanh. Bất ngờ nó thét:
- Thế mà cười được à? Đồ độc ác!
Sau tiếng thét của nó, đám đông bừng tỉnh. Tiếng cười tắt lặng. Người đàn ông đang gảy đàn cũng dừng tay sững sờ. Tất cả các cặp mắt dồn về nó. Khuôn mặt thằng Đức đẫm lệ. Nó móc túi áo ngực lôi ra những đồng tiền được gấp cẩn thận đặt vào lòng mũ của người hát rong. Đôi vai nó rung rung thổn thức. Cái vòng người đang vây quanh tự nhiên gãy vỡ. Đứt từng quãng. Không ai bảo ai, từng người một lặng lẽ tan dần. Tất cả bọn trẻ chúng tôi đứa nào cũng cúi gằm mặt xuống. Tiếng sấm ì ùng từ dãy núi dội đến. Hình như trời lại sắp mưa.
Theo Hạ Huyền
(Con gái người lính đảo, Truyện đọc thêm môn Giáo dục công dân và môn Ngữ văn ở THCS, NXB Giáo dục, 2003)
Câu 1 (1,0 điểm):
Trong đoạn văn in đậm, chi tiết nào cho thấy thái độ, cách ứng xử của người xem với cậu bé gù trong đoàn hát rong? Nhận xét về thái độ và cách ứng xử đó?
Câu 2 (2,0 điểm):
Tìm và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đặc sắc trong câu văn sau: “Nó và con trâu giống như hai chấm đen nổi lên giữa màu xanh rười rượi của cánh đồng.”
Câu 3 (1,0 điểm):
Em có thay đổi gì trong suy nghĩ, tình cảm sau khi đọc văn bản?
II. VIẾT: (16,0 điểm)
Câu 1. (4,0 điểm)
Có ý kiến cho rằng: “Đồng cảm, sẻ chia là món quà vô giá của cuộc sống”.
Hãy viết đoạn văn (6 đến 8 câu) trình bày quan điểm của em về ý kiến trên.
Câu 2. (12,0 điểm)
Phân tích đặc điểm nhân vật thằng Gù trong truyện ngắn cùng tên của tác giả Hạ Huyền.
------------------------------ Hết-----------------------------
- Họ và tên thí sinh :....................................................... Số báo danh .............................
- Cán bộ coi thi không giải thích gì thêm.
ĐỀ THI CHỌN HỌC SINH NĂNG KHIẾU LỚP 7 CẤP HUYỆN NĂM HỌC 2023-2024
MÔN: NGỮ VĂN 7
ĐỌC HIỂU (6.0 điểm). Đọc đoạn trích sau đây và thực hiện các yêu cầu nêu ở bên dưới.
… Bản thân bạn - con người độc đáo nhất trên thế gian này. Bạn biết chăng, thế gian này có điều kì diệu, đó là không ai có thể là bản sao 100% của ai cả. Bởi thế, bạn là độc nhất, tôi cũng là độc nhất. Chúng ta đều là những con người độc nhất vô nhị, dù ta đẹp hay xấu, tài năng hay vô dụng, cao hay thấp, mập hay ốm, có năng khiếu ca nhạc hay chỉ biết gào như vịt đực…
Vấn đề không phải là vịt hay thiên nga. Vịt có giá trị của vịt, cũng như thiên nga có giá trị của thiên nga. Vấn đề không phải là hơn hay kém, mà là sự riêng biệt. Và bạn phải biết trân trọng chính bản thân mình. Người khác có thể đóng góp cho xã hội bằng tài kinh doanh hay năng khiếu nghệ thuật, thì bạn có thể đóng góp cho xã hội bằng lòng nhiệt thành và sự lương thiện.
Bạn có thể không thông minh bẩm sinh nhưng bạn luôn chuyên cần và vượt qua bản thân từng ngày một. Bạn có thể không hát hay nhưng bạn là người không bao giờ trễ hẹn. Bạn không là người giỏi thể thao nhưng bạn có nụ cười ấm áp. Bạn không có gương mặt xinh đẹp nhưng bạn rất giỏi thắt cà vạt cho ba và nấu ăn rất ngon. Chắc chắn, mỗi một người trong chúng ta đều được sinh ra với những giá trị có sẵn. Và chính bạn, hơn ai hết, trước ai hết, phải biết mình, phải nhận ra những giá trị đó.
Hơn thế nữa, nếu bạn thực sự tự tin, bạn cũng sẽ biết tôn trọng người khác. Bởi nếu bạn đã hiểu được giá trị của bản thân, chắc chắn bạn sẽ hiểu được giá trị của mỗi người bạn gặp. Bạn sẽ nhìn thấy sự giống nhau giữa một ca sĩ nổi tiếng và một người quét rác vô danh, giữa một doanh nhân xuất khẩu hàng nghìn tấn thủy sản và một bà cụ bán cá tươi trong chợ. Bạn sẽ trân trọng những người đó như nhau.
Bản thân mỗi chúng ta là giá trị có sẵn. Nếu bạn muốn có một cơ sở để xây dựng lòng tự tin thì hãy bắt đầu từ đó. Từ chính bản thân mình…
(Theo Phạm Lữ Ân, Vẫn biết trăm năm là hữu hạn)
Câu 1 (0,5 điểm). Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.
Câu 2 (1,0 điểm). Hãy chỉ ra phép liên kết hình thức được sử dụng trong 02 câu văn: “Bạn biết chăng, thế gian này có điều kì diệu, đó là không ai có thể là bản sao 100% của ai cả. Bởi thế, bạn là độc nhất, tôi cũng là độc nhất.”
Câu 3 (1,5 điểm). Hãy phân tích tác dụng của 01 biện pháp tu từ trong đoạn văn: “Bạn có thể không thông minh bẩm sinh nhưng bạn luôn chuyên cần và vượt qua bản thân từng ngày một. Bạn có thể không hát hay nhưng bạn là người không bao giờ trễ hẹn.
Bạn không là người giỏi thể thao nhưng bạn có nụ cười ấm áp. Bạn không có gương mặt xinh đẹp nhưng bạn rất giỏi thắt cà vạt cho ba và nấu ăn rất ngon.”
2
Câu 4 (1,0 điểm). Em hiểu như thế nào về câu nói của tác giả: “Vấn đề không phải là vịt hay thiên nga. Vịt có giá trị của vịt, cũng như thiên nga có giá trị của thiên nga.”
Câu 5 (2,0 điểm). Theo em, đoạn trích trên gửi đến chúng ta những thông điệp gì?
LÀM VĂN (14,0 ĐIỂM).
Câu 6 ( 4,0 điểm). Từ nội dung của phần đọc – hiểu, em hãy viết một đoạn văn (khoảng 12 đến 15 câu văn) trình bày suy nghĩ của em về ý nghĩa của sự tự tin trong cuộc sống.
Câu 7 (10,0 điểm). Em hãy nêu cảm nhận của mình về bài thơ “Không có gì tự đến đâu con” của nhà thơ Nguyễn Đăng Tấn:
Không có gì tự đến đâu con.
Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa
Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa.
Mùa bội thu phải một nắng hai sương,
Không có gì tự đến dẫu bình thường.
Phải bằng cả bàn tay và nghị lực Như con chim suốt ngày chọn hạt,
Năm tháng bao dung khắc nghiệt lạ kì.
Dẫu bây giờ cha mẹ đôi khi,
Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi.
Có roi vọt khi con hư và có lỗi
Thương yêu con, đâu đồng nghĩa với nuông chiều!
Đường con đi dài rộng biết bao nhiêu… Năm tháng nụ xanh giữ cây vươn thẳng, Trời cao đó nhưng chẳng bao giờ lặng, Chỉ có con mới nâng nổi chính mình.
Nhớ nghe con!
Ghi chú: Bài thơ “Không có gì tự đến đâu con”, được nhà thơ Nguy
ễn Đăng Tấn viết tặng con là Nguyễn Đăng Tiến vào khoảng năm 1995, khi Tiến đang học lớp 3. Bài thơ được in trong tập thơ “Lời ru - Vầng trăng”, xuất bản năm 2000.
ĐỀ THI HỌC SINH GIỎI LỚP 7
Câu 1. (5,0 điểm)
Đọc bài thơ sau và thực hiện yêu cầu:
Mùa cỏ nở hoa
Con yêu ơi!
Nếu mẹ là cánh đồng
Con là cỏ, nở hoa trong lòng mẹ
Dẫu chẳng đủ rộng dài như sông bể
Vẫn chứa chan ngày nắng dưới mặt trời
Khi đêm về hứng muôn ánh sao rơi
Sương lấp lánh đọng trong ngần mỗi sớm
Cỏ yêu nhé cứ hồn nhiên mà lớn
Phủ xanh non lên đất mẹ hiền hòa
Rồi một ngày cỏ nở thắm muôn hoa
Cánh đồng mẹ rộn ràng cùng gió mát
Và rì rào cỏ hát khúc mùa xuân
Những mạch ngầm trong đất mãi trào dâng
Dòng nước mát ngọt ngào nuôi dưỡng cỏ
Niềm hạnh phúc giản đơn và bé nhỏ
Được bên con mãi đến vô cùng.
(Hồng Vũ, Văn học và Tuổi trẻ, số tháng 3.2019)
a) Xác định thể thơ và phương thức biểu đạt chính của bài thơ.
b) Cặp đôi hình ảnh nào xuất hiện xuyên suốt bài thơ? Mỗi hình ảnh đó tượng trưng cho ai?
c) Phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ trong hai câu thơ:
Cánh đồng mẹ rộn ràng cùng gió mát
Và rì rào cỏ hát khúc mùa xuân
d) Em hiểu thế nào về “niềm hạnh phúc” của mẹ qua hai câu thơ:
Niềm hạnh phúc giản đơn và bé nhỏ
Được bên con mãi đến vô cùng.
e) Bài thơ đánh thức trong em những tình cảm gì?
Câu 2. (5,0 điểm)
Liệu con người có thể tồn tại mà không có thiên nhiên?
Hãy viết bài văn ngắn (khoảng 400 chữ) trả lời câu hỏi trên.
Câu 3. (10,0 điểm)
Có ý kiến cho rằng: “Nhà văn sáng tạo ra nhân vật để gửi gắm một tư tưởng, tình cảm nào đó...”
Em hiểu ý kiến trên như thế nào? Hãy phân tích nhân vật bác thợ trong tác phẩm dưới đây để làm sáng tỏ ý kiến trên.
Nhát đinh của bác thợ
Cứ mỗi dịp trở về thăm ngôi nhà nơi tôi ra đời về lớn lên ở đó, tôi lại bồi hồi ngắm chiếc ghế tựa đã cũ lắm, một bên chân đã phải nối và nhớ tới một chuyện xưa...
Trong lúc nô đùa, mấy anh em tôi đã làm bong mặt ghế. Cha tôi phải mời bác thợ vào chữa lại cho khỏi hỏng thêm. Chúng tôi tò mò ngắm bác thợ lụi cụi làm việc. Mỗi khi cúi xuống, ngẩng lên, chiếc kính trắng trên mắt bác lại tụt xuống. Đôi bàn tay có những ngón sần sùi gân guốc đặt vào đâu, chỗ đó lập tức thay đổi và chiếc ghế dần dần lành lại như mới. Cuối cùng sau mấy nhát đinh “chát, chát...”, chiếc ghế được đặt ngay ngắn xong xuôi trước mắt chúng tôi.
Cha tôi trả tiền và cảm ơn bác thợ. Bác thợ xoa xoa tay trên mặt ghế vừa được thay lại như để từ biệt đứa con của mình rồi chào cả cha tôi lẫn chúng tôi, ra về.
Một lúc sau, trời mưa to. Anh em chúng tôi lại leo lên ghế chơi trò chơi “tàu hỏa” mà quên cả trời mưa. Bỗng có ai gõ cửa. Cha tôi vội bước ra, thì thấy bác thợ đã trở lại, toàn thân ướt đẫm. Nước nhỏ giọt từ trong chiếc hòm đồ nghề của bác. Bố tôi hỏi:
- Bác quên gì đấy ạ?
Bác thợ đưa tay vuốt mặt lắc đầu nói nhanh:
- Tôi không quên gì, nhưng...
Vừa nói, bác vừa bước tới chiếc ghế do tay bác vừa chữa, xoa xoa để tìm cái gì. Anh em chúng tôi không hiểu đầu đuôi thế nào nữa, cứ trố mắt ra nhìn. Chợt bác khẽ reo lên:
- Đây rồi!
Đoạn, bác mở hòm đồ nghề, lấy cái búa ra, đeo kính vào, nheo nheo mắt và bất thần vung búa gõ đánh “chát” một cái. Xong bác ngẩng lên, cười, nói với cha tôi:
- Đi được một quãng xa, tôi chợt nhớ còn cái đinh chưa đóng hết đầu đinh. Để vậy, sẽ có người rách quần áo, bác ạ!
Cha tôi cảm động, lấy thêm tiền biếu bác. Bác không nhận và vội vàng chào. Cha con chúng tôi không ai bảo ai, cùng đứng nhìn theo bác thợ vai khoác cái cưa, tay xách hộp gỗ cắm cúi bước đi trong mưa. Bóng bác nhòa dần, nhòa dần trên đường quốc lộ mịt mù gió thốc...
Từ buổi ấy, trong trí nhớ non thơ của tôi không bao giờ phai mờ hình dáng bác thợ và cứ nghe rõ mãi nhát đinh của người thợ tận tụy với với công việc, với nghề của mình.
(Truyện ngắn của Phong Thu, Văn học và tuổi trẻ, số tháng 2.2021)
-----------------HẾT------------------
Cán bộ coi thi không giải thích gì thêm.
Họ và tên thí sinh:................................................. Số báo danh:….….........
Giám thị 1 (Họ tên và ký)................................................................................
Giám thị 2 (Họ tên và ký)................................................................................
TRƯỜNG THCS
(Đề thi gồm: 01 trang)
ĐỀ THI KHẢO SÁT ĐỘI TUYỂN HSG
MÔN: NGỮ VĂN 7
Năm học: 2023-2024
Ngày thi: 12 tháng 1 năm 2024
Thời gian: 150 phút (không kể thời gian giao đề)
I. ĐỌC HIỂU (6.0 điểm)
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:
ĐÔI TAI CỦA TÂM HỒN
Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn vừa cũ, lại rộng nữa.
Cô bé buồn tủi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ: “Tại sao mình lại không được hát ? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao ?”. Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi.
“Hát hay quá!”. Một giọng nói vang lên: “Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui vẻ”. Cô bé ngẩn người. Người vừa khen cô bé là một ông cụ tóc bạc trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm rãi bước đi.
Hôm sau, khi cô bé đến công viên đã thấy cụ già ngồi ở chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền từ mỉm cười chào cô bé. Cô bé lại hát, cụ già vẫn chăm chú lắng nghe. Cụ vỗ tay nói lớn: “Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay quá!”. Nói xong cụ già lại chậm rãi một mình bước đi.
Cứ như vậy nhiều năm trôi qua, cô bé giờ đây đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô gái vẫn không quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành ghế đá trong công viên nghe cô hát. Một buổi chiều mùa đông, cô đến công viên tìm cụ nhưng ở đó chỉ còn lại chiếc ghế đá trống không.
“Cụ già ấy đã qua đời rồi. Cụ ấy điếc đã hơn 20 năm nay.” - Một người trong công viên nói với cô. Cô gái sững người. Một cụ già ngày ngày vẫn chăm chú lắng nghe và khen cô hát lại là một người không có khả năng nghe?
(https://truyencotich.vn/qua-tang-cuoc-song)
Câu 1: (1,0 điểm). Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là gì?
Câu 2: (1.0 điểm). Theo em, vì sao văn bản có tên là “Đôi tai của tâm hồn”?
Câu 3: ( 2,0 điểm). Xác định biện pháp tu từ và nêu tác dụng của chúng trong câu sau: “Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn vừa cũ, lại rộng nữa”.
Câu 4: (2,0 điểm). Thông điệp mà em rút ra sau khi đọc văn bản trên là gì? Em tâm đắc nhất với thông điệp nào, vì sao?
II. VIẾT (14 điểm)
Câu 1: (4.0 điểm). Từ nội dung ở phần Đọc - hiểu em hãy viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về sự đồng cảm, sẻ chia trong cuộc sống.
Câu 2: (10 điểm)
Cảm xúc về “ Người anh hùng giữa đời thường” của riêng em.
PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
KỲ THI CHỌN HỌC SINH GIỎI LỚP 7
CẤP THÀNH PHỐ, NĂM HỌC 2022- 2023
Môn: NGỮ VĂN
Thời gian làm bài: 150 phút (không kể thời gian giao đề)
(Đề có: 02 trang)
I. ĐỌC HIỂU (6,0 điểm)
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:
Chiếc lá
Chim sâu hỏi chiếc lá:
- Lá ơi! Hãy kể chuyện cuộc đời bạn cho tôi nghe đi!
- Bình thường lắm, chẳng có gì đáng kể đâu.
- Bạn đừng có giấu! Nếu bình thường vậy, sao bông hoa kia lại có vẻ rất biết ơn bạn?
- Thật mà! Cuộc đời tôi rất bình thường. Ngày nhỏ, tôi là một búp non. Tôi lớn dần lên thành một chiếc lá và cứ là chiếc lá như thế cho đến bây giờ.
- Thật như thế sao? Đã có lần nào bạn biến thành hoa, thành quả, thành một ngôi sao, thành vầng mặt trời đem lại niềm vui cho mọi người như trong các câu chuyện cổ tích mà bác gió thường rì rầm kể suốt ngày đêm chưa?
- Chưa! Chưa một lần nào tôi biến thành một thứ gì khác tôi cả. Suốt đời tôi chỉ là một chiếc lá nhỏ nhoi bình thường.
- Thế thì chán thật! Bông hoa kia đã làm tôi thất vọng. Hoa ơi, bạn chỉ khéo bịa chuyện.
- Tôi không bịa chút nào đâu. Mãi mãi tôi kính trọng những chiếc lá bình thường như thế. Chính nhờ họ mới có chúng tôi - những hoa, những quả, những niềm vui mà bạn vừa nói đến.
(Trần Hoài Dương)
Câu 1. (1,0 điểm) Câu chuyện trên có mấy nhân vật? Đó là những nhân vật nào?
Câu 2. (1,0 điểm) Vì sao bông hoa lại kính trọng những chiếc lá?
Câu 3. (1,0 điểm) Chỉ ra và phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong câu: Chính nhờ họ mới có chúng tôi - những hoa, những quả, những niềm vui mà bạn vừa nói đến.
Câu 4. (1,0 điểm) Qua câu chuyện trên, em nhận xét gì về tính cách của lá?
Câu 5. (2,0 điểm) Tôi không bịa chút nào đâu. Mãi mãi tôi kính trọng những chiếc lá bình thường như thế. Chính nhờ họ mới có chúng tôi - những hoa, những quả, những niềm vui mà bạn vừa nói đến.
Từ câu trả lời của hoa, em rút ra cho mình những bài học gì?
II. VIẾT (14,0 điểm)
Câu 1. (4,0 điểm)
Từ nội dung câu chuyện ở phần đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 12 đến 15 câu) trình bày ý kiến của em về vấn đề: Mỗi người cần biết sống cống hiến để cuộc đời trở nên tốt đẹp hơn.
Câu 2. (10,0 điểm)
Nhận định về thơ, Diệp Tiếp cho rằng: “Thơ là tiếng lòng người nghệ sĩ”.
Em hiểu ý kiến trên như thế nào? Hãy cảm nhận “tiếng lòng” của nhà thơ Xuân Quỳnh gửi gắm trong bài thơ “Lời ru của mẹ”:
Lời ru ẩn nơi nào
Giữa mênh mang trời đất
Khi con vừa ra đời
Lời ru về mẹ hát
Lúc con nằm ấm áp
Lời ru là tấm chăn
Trong giấc ngủ êm đềm
Lời ru thành giấc mộng
Khi con vừa tỉnh giấc
Thì lời ru đi chơi
Lời ru xuống ruộng khoai
Ra bờ ao rau muống
Và khi con đến lớp
Lời ru ở cổng trường
Lời ru thành ngọn cỏ
Đón bước bàn chân con
Mai rồi con lớn khôn
Trên đường xa nắng gắt
Lời ru là bóng mát
Lúc con lên núi thẳm
Lời ru cũng gập ghềnh
Khi con ra biển rộng
Lời ru thành mênh mông.
(Thơ Xuân Quỳnh, Kiều Văn chủ biên, NXB Đồng Nai, 1997)
……………………. Hết ………………………
Họ và tên học sinh:........................................................ Số báo danh:................
MÃ KÍ HIỆU
…………..…….....
ĐỀ THI ĐỀ XUẤT CHỌN HỌC SINH GIỎI LỚP 7
Năm học: 2022-2023
MÔN: NGỮ VĂN
Thời gian làm bài: 150 phút
Phần I: Đọc hiểu (4.0 điểm)
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi bên dưới
Giáo sư William L. Stidger ngồi xuống và viết một bức thư cảm ơn cho một giáo viên vì sự động viên lớn lao mà bà dành cho ông khi ông còn là học sinh của bà 30 năm về trước. Một tuần sau, ông nhận được bức thư hồi âm với nét chữ viết tay run rẩy, rằng:
“Willi yêu quý của ta! Ta muốn em biết rằng lời nhắn của em vô cùng ý nghĩa với ta. Một cụ già cô đơn 80 tuổi như ta, sống đơn độc trong một căn phòng nhỏ, lủi thủi nấu ăn một mình, dường như chỉ còn lay lắt như chiếc lá cuối cùng trên cây. Có lẽ, em sẽ bất ngờ, Willi ạ, khi biết rằng ta đã dạy học 50 năm và trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó, bức thư của em là bức thư cảm ơn đầu tiên ta nhận được. Ta nhận được nó trong một buổi sáng lạnh lẽo và hiu hắt buồn. Chính bức thư ấy đã sưởi ấm trái tim già nua cô đơn của ta bằng niềm vui mà trước nay ta chưa từng một lần được cảm nhận.
( Sức mạnh của một bức thư cảm ơn. Theo Internet http://songtrongtinhyeublogsport.com).
Câu 1 (0.5 điểm). Xấc định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong ngữ liệu?
Câu 2 (0.5 điểm). Bà giáo đã nhận được bức thư cảm ơn đầu tiên trong hoàn cảnh nào?
Câu 3 (1.5 điểm). Tìm và phân tích hiệu quả nghệ thuật của các biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn: “Chính bức thư ấy đã sưởi ấm trái tim già nua cô đơn của ta bằng niềm vui mà trước nay ta chưa từng một lần được cảm nhận.”?
Câu 4 (1.5 điểm). Thông điệp ý nghĩa nhất em nhận được từ ngữ liệu trên là gì? Vì sao?
Phần II. Viết (16.0 điểm)
Câu 1 (4.0 điểm)
Từ đoạn ngữ liệu của phần đọc hiểu, em hãy viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu suy nghĩ của em về ý nghĩa của lời cảm ơn trong cuộc sống.
Câu 2 (12.0 điểm)
Có ý kiến cho rằng :"Bài thơ "Mùa xuân nho nhỏ"thể hiện tình yêu cuộc sống và nguyện ước cống hiến chân thành, tha thiết của Thanh Hải”.Bằng hiểu biết của mình về bài thơ “ Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải, em hãy làm sáng tỏ ý kiến trên?
-----Hết-----
ĐỀ KIỂM TRA ĐỘI TUYỂN LẦN 2
NĂM HỌC: 2023 - 2024
Môn: Ngữ văn 7
Thời gian làm bài: 120 phút
Ngày kiểm tra: 1/2/2024
Phần I. Đọc - hiểu (5,0 điểm)
Đọc ngữ liệu sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:
CON LỪA VÀ BÁC NÔNG DÂN
Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sẩy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì… Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Thế là ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình.
Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.
(Con lừa và bác nông dân. TruyenDanGian.Com.)
Câu 1: ( 1 điểm) Xác định thể loại của văn bản trên. Kể tên một văn bản cùng thể loại với văn bản trên mà em đã học.
Câu 2: ( 0.5 điểm) Dấu ba chấm trong văn bản trên có tác dụng gì?
Câu 3: ( 0.5 điểm) Theo em, những “xẻng đất” trong văn bản tượng trưng cho điều gì?
Câu 4: ( 2 điểm) Hãy chỉ ra sự khác nhau trong quyết định của người nông dân và con lừa.
Câu 5: ( 1 điểm) Hãy nêu bài học tâm đắc nhất mà em rút ra từ câu chuyện trên.
II. Phần Viết ( 15 điểm)
Câu 1: ( 5 điểm) Viết đoạn văn ghi lại cảm nhận của em về đoạn thơ sau:
“Lưng mẹ còng rồi
Cau thì vẫn thẳng
Cau - ngọn xanh rờn
Mẹ - đầu bạc trắng”
( Mẹ - Đỗ Trung Lai)
Câu 2: ( 10 điểm) Hãy viết bài văn trình bày suy nghĩ của mình về vấn đề được nói đến trong đoạn thơ:
“Hãy sống như
những con tàu
phải lòng
muôn hải lý
mỗi ngày
bỏ
sau lưng
nghìn hải-cảng-mưa-buồn!…”
( Bài thơ Việt Bắc – Trần Dần)
KỲ THI HỌC SINH NĂNG KHIẾU CẤP TRƯỜNG
NĂM HỌC 2023 – 2024
MÔN THI: NGỮ VĂN 7
Thời gian làm bài: 120 phút không kể thời gian phát đề
(Đề thi gồm 02 trang)
I. ĐỌC HIỂU VĂN BẢN: (4,0 điểm)
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu.
Phòng học là chiếc áo
Bọc chúng mình ở trong
Cửa sổ là chiếc túi
Che chắn ngọn gió đông
Những then cài là cúc
Ngăn cản hạt mưa vào
Dù vang rền sấm sét
Lớp mình có ngại đâu?
Mang chung một chiếc áo
Nặng niềm thương bạn bè
Dẫu bên ngoài rét buốt
Nhưng lớp mình ấm ghê.
Câu 1 (1,0 điểm). Tại sao tác giả lại nói: “Dẫu bên ngoài rét buốt/
Nhưng lớp mình ấm ghê!”
Câu 2 (1,0 điểm). Phân tích hiệu quả nghệ thuật của các biện pháp tu từ được sử dụng trong hai dòng thơ:
“Phòng học là chiếc áo
Bọc chúng mình ở trong”
Câu 3 (2.0 điểm). Thông điệp có ý nghĩa nhất em nhận được từ bài thơ trên là gì? Vì sao?
II. VIẾT: (16,0 điểm)
Câu 1 (4,0 điểm). Từ đoạn ngữ liệu của phần đọc hiểu, em hãy viết đoạn văn (từ 10 đến 12 câu) nêu suy nghĩ của em về ý nghĩa của đoàn kết.
Câu 2 (12,0 điểm). Phân tích nhân vật người mẹ trong truyện sau
SỢ DÂY THUN
Mẹ tôi có thói quen cất giữ những sợi dây thun khi mua bịch nước mía, bịch chè mỗi lúc đi chợ về. Tôi ngạc nhiên lắm cứ thắc mắc tại sao mẹ lại không vứt nó đi. Một sợi dây thun thì làm được gì. Mẹ tôi còn dặn có sợi dây thun nào thì đưa cho mẹ cất. Đôi khi tôi lại quên lời mẹ, vứt sợi dây thun vào đống rác trước nhà. Thấy vậy mẹ nhặt lại và cất vào một chỗ.
- Con không nên phí phạm vậy, con không dùng lúc này nhưng có thể vài bữa nữa con cần tới.
Lúc đó, tôi cũng chỉ ậm ừ cho xong chuyện. Rồi một hôm, khi những đứa con gái trong xóm tôi được ba mẹ mua cho những sợi dây để chơi nhảy dây, tôi cũng xin tiền mẹ mua. Thật bất ngờ, mẹ tôi lấy một bịch dây thun mà tôi biết đó là những sợi dây mà mẹ đã cất giữ trong năm qua. Tôi có một chùm dây thun dài để chơi nhảy dây, khi đó tôi mới biết ý nghĩa của việc tiết kiệm từng vật nhỏ nhất.
Hôm qua mẹ vào thăm con gái, dây buộc tóc của mẹ đột ngột đứt, tôi đưa ngay cho mẹ sợi dây thun mà tôi đã cất giữ. Mẹ nhìn tôi mỉm cười. Có những việc đơn giản nhưng đó là sợi dây tình cảm của con người.
(Nguồn- Hiền Phạm,http://quehuongonline.vn)
------------------------------ Hết-----------------------------
- Họ và tên thí sinh :..................................................... Số báo danh.........................
- Cán bộ coi thi không giải thích gì thêm.
UBND HUYỆN …..
PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
ĐỀ OLYMPIC MÔN NGỮ VĂN LỚP 7
NĂM HỌC 2022 - 2023
Thời gian làm bài 120 phút, không kể thời gian giao đề
Đề này gồm có 02 phần, in trong 01 trang
Phần I. ĐỌC – HIỂU (12,0 điểm)
Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi:
Ở quanh con, người tử tế vẫn nhiều
Vẫn còn có bao điều tốt đẹp
Xa danh lợi hãy chịu nhiều thua thiệt
Hãy vì người, nếu mong họ vì con.
Rách cho thơm, dẫu đói thì phải sạch
Tình thương yêu không mua được bằng tiền
Cần gỗ tốt, nước sơn còn phải tốt
Oán bên lòng, ơn khắc dạ đừng quên.
Nếu vấp ngã, con tự mình đứng dậy
…
Sống thẳng mình, mặc kệ thế gian cong.
(Nói với con - Nguyễn Huy Hoàng,
https://baophunuthudo.vn/van-hoa-van-nghe/noi-voi-con-79525.html)
Câu 1. (2,0 điểm) Chỉ ra những câu tục ngữ dân gian mà tác giả sử dụng trong khổ thơ thứ hai? Việc vận dụng tục ngữ dân gian có tác dụng gì?
Câu 2. (1,0 điểm) Nêu nội dung chính của đoạn thơ.
Câu 3. (1,0 điểm) Em hiểu như thế nào về hai câu thơ sau:
Ở quanh con, người tử tế vẫn nhiều
Vẫn còn có bao điều tốt đẹp
Câu 4. (2,0 điểm) Em có đồng tình với quan niệm “Nếu vấp ngã, con tự mình đứng dậy” không? Vì sao?
Câu 5. (6,0 điểm) Hãy lựa chọn một bài học cuộc sống được nhắc đến trong những cụm từ in đậm và viết bài văn nghị luận (khoảng 01 trang giấy thi) bày tỏ ý kiến của em về vấn đề đó.
Phần II. VIẾT (8,0 điểm)
Một trong những nguồn mạch yêu thương nuôi dưỡng tâm hồn con người đến từ các nhân vật văn học.
Từ các tác phẩm văn học đã được học hoặc được đọc, em hãy viết bài văn phân tích đặc điểm của một hoặc một vài nhân vật đã giúp em “nuôi dưỡng tâm hồn”.
........... Hết .…........
Thí sinh không được sử dụng tài liệu. Giám thị không giải thích gì thêm
Họ và tên thí sinh:....................................................... Số báo danh……………………………
ĐỀ THI HỌC SINH GIỎI CẤP TRƯỜNG ĐỢT 2
NĂM HỌC 2023 – 2024
Môn thi: NGỮ VĂN 7
Thời gian làm bài: 150 phút (không kể thời gian giao đề)
PHẦN I: ĐỌC HIỂU (5,0 điểm)
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:
Cảm ơn mẹ vì luôn bên con
Lúc đau buồn và khi sóng gió
Giữa giông tố cuộc đời
Vòng tay mẹ chở che khẽ vỗ về.
Bỗng thấy lòng nhẹ nhàng bình yên
Mẹ dành hết tuổi xuân vì con
Mẹ dành những chăm lo tháng ngày
Mẹ dành bao hi sinh để con chạm lấy ước mơ.
Mẹ là ánh sáng của đời con
Là vầng trăng khi con lạc lối
Dẫu đi trọn cả một kiếp người
Cũng chẳng hết mấy lời mẹ ru
(Trích lời bài hát Con nợ mẹ, Nguyễn Văn Chung)
Câu 1: Hãy đặt nhan đề cho lời bài hát ở trên?
Câu 2: Giải thích nghĩa của từ đi trong câu: “Dẫu đi trọn cả một kiếp người”?
Câu 3: Xác định các từ láy có trong lời bài hát và cho biết các từ láy đó thuộc loại từ láy nào?
Câu 4: Chỉ ra và phân tích tác dụng của biện pháp nghệ thuật có trong những câu sau:
Mẹ dành hết tuổi xuân vì con
Mẹ dành những chăm lo tháng ngày
Mẹ dành bao hi sinh để con chạm lấy ước mơ
Câu 5: Em hiểu như thế nào về ý nghĩa của lời ru trong câu: “Dẫu đi trọn một kiếp người/ Cũng chẳng hết mấy lời mẹ ru”.
PHẦN II. TẠO LẬP VĂN BẢN (5,0 điểm)
Câu 1: (5,0 điểm)
Từ nội dung phần Đọc hiểu, hãy viết một bài văn trình bày suy nghĩ của em về ý nghĩa của lời cảm ơn trong cuộc sống.
Câu 2: (10,0 điểm)
Phát biểu cảm nghĩ của em về bài thơ “Đồng dao mùa xuân” của tác giả Nguyễn Khoa Điềm.
-------------- HẾT ------------------