| tả một người trong gia đình |
Quảng cáo
3 câu trả lời 42
BÀI VĂN MẪU: TẢ NGƯỜI BỐ THÂN YÊU TRONG GIA ĐÌNH
Trong gia đình, mỗi người đều có một vị trí đặc biệt trong lòng em, nhưng người để lại cho em sự kính trọng và yêu thương sâu sắc nhất chính là bố. Bố không chỉ là trụ cột vững chắc của cả nhà mà còn là người thầy, người bạn lớn luôn đồng hành cùng em trên mỗi bước đường trưởng thành.
Bố em năm nay bước sang tuổi bốn mươi lăm. Do tính chất công việc của một người thợ xây thường xuyên phải làm việc ngoài trời, ngoại hình của bố in đậm những dấu vết của sự vất vả, lo toan. Bố có dáng người cao gầy nhưng vô cùng rắn rỏi, khỏe mạnh. Làn da bố sạm đen vì nắng gió công trường, mái tóc cắt ngắn đã điểm những sợi bạc hoa râm trước tuổi. Gương mặt chữ điền vuông vức của bố lộ rõ vẻ cương nghị, nhưng mỗi khi cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt lại giãn ra, hiền từ đến lạ. Đáng nhớ nhất là đôi bàn tay bố — đôi bàn tay thô ráp, chai sần vì phải cầm gạch, cầm xẻng suốt mười mấy năm qua. Thế nhưng, chính đôi bàn tay ấy đã dắt em đi những bước đi đầu tiên và luôn mang lại cho em cảm giác ấm áp, an toàn mỗi khi được nắm lấy.
Bố là người có tính cách trầm lặng, ít nói nhưng vô cùng giàu tình cảm. Bố chưa bao giờ than vãn về những khó khăn, mệt mỏi trong công việc, luôn thức khuya dậy sớm để lo cho gia đình có một cuộc sống đủ đầy nhất. Trong gia đình, bố vừa hiền từ lại vừa nghiêm khắc. Mỗi khi em mắc lỗi, bố không quát mắng mà nhẹ nhàng ngồi lại, chỉ ra cái sai và dạy bảo em những điều hay lẽ phải. Đối với hàng xóm láng giềng, bố luôn sống chan hòa, sẵn sàng giúp đỡ sửa sang nhà cửa, đồ điện mỗi khi họ cần mà không hề nề hà hay đòi hỏi thù lao.
Kỷ niệm sâu sắc nhất của em về bố là những đêm mùa đông lạnh giá, bố vẫn ngồi bên cạnh bàn học, kiên nhẫn giảng giải cho em từng bài toán khó. Hay những buổi chiều mưa tầm tã, bố nhường chiếc áo mưa duy nhất cho em, còn bản thân chịu ướt để chở em từ trường về nhà. Những hành động âm thầm ấy của bố khiến em nhận ra rằng, tình yêu thương của người cha không nằm ở lời nói mà hiện hữu trong từng cử chỉ chăm sóc mộc mạc mỗi ngày.
Bố có thể không hoàn hảo, không giàu sang như bao người khác, nhưng bố luôn yêu thương em theo cách hoàn hảo nhất. Đối với em, bố chính là thần tượng, là điểm tựa tinh thần vững chắc. Nhìn những giọt mồ hôi của bố rơi, em tự hứa với bản thân sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật tốt để trở thành niềm tự hào của bố và không phụ công lao sinh thành, dưỡng dục lớn lao này.
Trong gia đình, mỗi người đều có một vị trí đặc biệt trong lòng em, nhưng người để lại cho em sự kính trọng và yêu thương sâu sắc nhất chính là bố. Bố không chỉ là trụ cột vững chắc của cả nhà mà còn là người thầy, người bạn lớn luôn đồng hành cùng em trên mỗi bước đường trưởng thành.
Bố em năm nay bước sang tuổi bốn mươi lăm. Do tính chất công việc của một người thợ xây thường xuyên phải làm việc ngoài trời, ngoại hình của bố in đậm những dấu vết của sự vất vả, lo toan. Bố có dáng người cao gầy nhưng vô cùng rắn rỏi, khỏe mạnh. Làn da bố sạm đen vì nắng gió công trường, mái tóc cắt ngắn đã điểm những sợi bạc hoa râm trước tuổi. Gương mặt chữ điền vuông vức của bố lộ rõ vẻ cương nghị, nhưng mỗi khi cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt lại giãn ra, hiền từ đến lạ. Đáng nhớ nhất là đôi bàn tay bố — đôi bàn tay thô ráp, chai sần vì phải cầm gạch, cầm xẻng suốt mười mấy năm qua. Thế nhưng, chính đôi bàn tay ấy đã dắt em đi những bước đi đầu tiên và luôn mang lại cho em cảm giác ấm áp, an toàn mỗi khi được nắm lấy.
Bố là người có tính cách trầm lặng, ít nói nhưng vô cùng giàu tình cảm. Bố chưa bao giờ than vãn về những khó khăn, mệt mỏi trong công việc, luôn thức khuya dậy sớm để lo cho gia đình có một cuộc sống đủ đầy nhất. Trong gia đình, bố vừa hiền từ lại vừa nghiêm khắc. Mỗi khi em mắc lỗi, bố không quát mắng mà nhẹ nhàng ngồi lại, chỉ ra cái sai và dạy bảo em những điều hay lẽ phải. Đối với hàng xóm láng giềng, bố luôn sống chan hòa, sẵn sàng giúp đỡ sửa sang nhà cửa, đồ điện mỗi khi họ cần mà không hề nề hà hay đòi hỏi thù lao.
Kỷ niệm sâu sắc nhất của em về bố là những đêm mùa đông lạnh giá, bố vẫn ngồi bên cạnh bàn học, kiên nhẫn giảng giải cho em từng bài toán khó. Hay những buổi chiều mưa tầm tã, bố nhường chiếc áo mưa duy nhất cho em, còn bản thân chịu ướt để chở em từ trường về nhà. Những hành động âm thầm ấy của bố khiến em nhận ra rằng, tình yêu thương của người cha không nằm ở lời nói mà hiện hữu trong từng cử chỉ chăm sóc mộc mạc mỗi ngày.
Bố có thể không hoàn hảo, không giàu sang như bao người khác, nhưng bố luôn yêu thương em theo cách hoàn hảo nhất. Đối với em, bố chính là thần tượng, là điểm tựa tinh thần vững chắc. Nhìn những giọt mồ hôi của bố rơi, em tự hứa với bản thân sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật tốt để trở thành niềm tự hào của bố và không phụ công lao sinh thành, dưỡng dục lớn lao này.
Trong gia đình, mỗi người đều có một vị trí đặc biệt trong lòng em, nhưng người để lại cho em sự kính trọng và yêu thương sâu sắc nhất chính là bố. Bố không chỉ là trụ cột vững chắc của cả nhà mà còn là người thầy, người bạn lớn luôn đồng hành cùng em trên mỗi bước đường trưởng thành.
Bố em năm nay bước sang tuổi bốn mươi lăm. Do tính chất công việc của một người thợ xây thường xuyên phải làm việc ngoài trời, ngoại hình của bố in đậm những dấu vết của sự vất vả, lo toan. Bố có dáng người cao gầy nhưng vô cùng rắn rỏi, khỏe mạnh. Làn da bố sạm đen vì nắng gió công trường, mái tóc cắt ngắn đã điểm những sợi bạc hoa râm trước tuổi. Gương mặt chữ điền vuông vức của bố lộ rõ vẻ cương nghị, nhưng mỗi khi cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt lại giãn ra, hiền từ đến lạ. Đáng nhớ nhất là đôi bàn tay bố — đôi bàn tay thô ráp, chai sần vì phải cầm gạch, cầm xẻng suốt mười mấy năm qua. Thế nhưng, chính đôi bàn tay ấy đã dắt em đi những bước đi đầu tiên và luôn mang lại cho em cảm giác ấm áp, an toàn mỗi khi được nắm lấy.
Bố là người có tính cách trầm lặng, ít nói nhưng vô cùng giàu tình cảm. Bố chưa bao giờ than vãn về những khó khăn, mệt mỏi trong công việc, luôn thức khuya dậy sớm để lo cho gia đình có một cuộc sống đủ đầy nhất. Trong gia đình, bố vừa hiền từ lại vừa nghiêm khắc. Mỗi khi em mắc lỗi, bố không quát mắng mà nhẹ nhàng ngồi lại, chỉ ra cái sai và dạy bảo em những điều hay lẽ phải. Đối với hàng xóm láng giềng, bố luôn sống chan hòa, sẵn sàng giúp đỡ sửa sang nhà cửa, đồ điện mỗi khi họ cần mà không hề nề hà hay đòi hỏi thù lao.
Kỷ niệm sâu sắc nhất của em về bố là những đêm mùa đông lạnh giá, bố vẫn ngồi bên cạnh bàn học, kiên nhẫn giảng giải cho em từng bài toán khó. Hay những buổi chiều mưa tầm tã, bố nhường chiếc áo mưa duy nhất cho em, còn bản thân chịu ướt để chở em từ trường về nhà. Những hành động âm thầm ấy của bố khiến em nhận ra rằng, tình yêu thương của người cha không nằm ở lời nói mà hiện hữu trong từng cử chỉ chăm sóc mộc mạc mỗi ngày.
Bố có thể không hoàn hảo, không giàu sang như bao người khác, nhưng bố luôn yêu thương em theo cách hoàn hảo nhất. Đối với em, bố chính là thần tượng, là điểm tựa tinh thần vững chắc. Nhìn những giọt mồ hôi của bố rơi, em tự hứa với bản thân sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật tốt để trở thành niềm tự hào của bố và không phụ công lao sinh thành, dưỡng dục lớn lao này.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
34222 -
27351
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
19192 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
18319 -
Hỏi từ APP VIETJACK17824
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
16984
