Thành công sớm trước 30 tuổi đang là mục tiêu của nhiều bạn trẻ hiện nay nhưng điều đó cũng tạo áp lực làm họ căng thẳng mệt mỏi. Từ góc nhìn của bản thân anh chị, hãy viết đoạn văn nghị luận khoảng 600 chữ bàn về vấn đề trên ?
Quảng cáo
3 câu trả lời 36
Bài văn tham khảo:
Áp lực phải thành công trước tuổi 30 đang trở thành một thứ "định mệnh" tự thân mà thế hệ trẻ hôm nay tự quàng vào cổ mình. Trong một thế giới của những bảng xếp hạng "30 Under 30" và những câu chuyện về các CEO triệu phú tự thân ở tuổi đôi mươi, chúng ta đang chứng kiến một cuộc chạy đua khốc liệt với thời gian. Nhưng liệu cái ngưỡng 30 đó là cột mốc của sự trưởng thành hay là một bản án tinh thần khiến người trẻ kiệt sức? Thực tế, khao khát thành công sớm là một động lực tích cực. Nó thúc đẩy sự sáng tạo, tinh thần dấn thân và ý chí bứt phá của người trẻ. Trong một xã hội vận động với tốc độ ánh sáng, việc muốn sớm khẳng định bản thân, độc lập tài chính và báo hiếu cha mẹ là những mục tiêu vô cùng nhân văn. Tuy nhiên, khi mục tiêu này biến thành một thứ "áp lực đồng trang lứa" (peer pressure) cực đoan, nó lại trở thành con dao hai lưỡi. Nhiều bạn trẻ hiện nay đang sống trong trạng thái căng thẳng tột độ vì nhìn vào màn hình điện thoại – nơi phô diễn những cuộc đời hoàn hảo, những chuyến du lịch sang chảnh và những thành tựu rực rỡ của người khác. Chúng ta vô tình lấy "thước đo" của người khác để đo "giá trị" của chính mình. Sự mệt mỏi không chỉ đến từ khối lượng công việc khổng lồ, mà đến từ sự hoảng loạn khi thấy mình "chưa là gì" khi kim đồng hồ cuộc đời đang tiến dần đến số 30. Chúng ta sợ bị bỏ lại phía sau, sợ thất bại, và sợ nhất là sự bình thường. Nhưng hãy bình tâm nhìn lại: Thành công không phải là một món hàng đóng gói sẵn có hạn sử dụng. Mỗi loài hoa có một mùa nở riêng, và mỗi con người có một lộ trình sinh học và xã hội khác nhau. Việc ép mình phải "chín" trước khi đủ dưỡng chất chỉ tạo ra những "trái cây chín ép" – những thành công thiếu nền tảng vững chắc và dễ dàng sụp đổ trước những biến cố lớn của cuộc đời. Áp lực thành công sớm đôi khi lấy đi của người trẻ quyền được sai, quyền được thử nghiệm và quyền được tận hưởng sự hồn nhiên của tuổi trẻ. Theo góc nhìn của tôi, thay vì chạy đua với con số 30, chúng ta nên chạy đua với phiên bản của chính mình ngày hôm qua. Thành công không nhất thiết phải là nhà lầu, xe hơi hay danh tiếng lẫy lừng trước một cột mốc tuổi tác nào đó. Thành công thực sự là khi bạn tìm thấy giá trị cốt lõi của bản thân, duy trì được sức khỏe tâm thần ổn định và có khả năng tự chủ cuộc đời mình. Một người thành công ở tuổi 40 với sự thấu đáo và vững chãi vẫn đáng trân trọng hơn một người chạm đỉnh cao ở tuổi 25 nhưng lại kiệt sức và mất phương hướng về ý nghĩa cuộc sống. Đừng để cái ngưỡng 30 trở thành bức tường ngăn cách bạn với niềm vui tự tại. Hãy cứ nỗ lực, hãy cứ khát vọng, nhưng hãy cho phép mình được bước đi với nhịp điệu riêng. Cuộc đời là một cuộc chạy marathon trường sức, không phải là một cú chạy nước rút 100 mét. Khi bạn ngừng so sánh và bắt đầu thấu hiểu chính mình, áp lực sẽ biến thành động lực, và thành công – dù đến sớm hay muộn – cũng sẽ mang một hương vị ngọt ngào và bền vững hơn.
Thành công trước tuổi 30 thường được định nghĩa bằng tài sản, địa vị xã hội, hay sự nổi tiếng trên các nền tảng số. Việc đặt ra mục tiêu này xuất phát từ mong muốn khẳng định bản thân và khát khao báo hiếu sớm. Tuy nhiên, sự phát triển của mạng xã hội đã đẩy mục tiêu này lên thành một cuộc đua khốc liệt. Khi mỗi ngày mở điện thoại ra, giới trẻ đều đập vào mắt những hình ảnh "con nhà người ta" mua nhà, mua xe, khởi nghiệp triệu đô ở tuổi đôi mươi, một hội chứng mang tên Peer Pressure (áp lực đồng lứa) bắt đầu nảy sinh. Họ cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau, cảm thấy mỗi phút giây nghỉ ngơi đều là một tội lỗi.
Áp lực này dẫn đến những hệ lụy đau lòng. Để đạt được sự huy hoàng sớm, nhiều người đã đánh đổi sức khỏe thể chất và kiệt quệ về tinh thần (burnout). Khi giá trị của một con người chỉ được đo lường bằng những con số vô hồn trên tài khoản ngân hàng hay chức danh trên danh thiếp, họ dễ dàng rơi vào trạng thái mất phương hướng. Nếu chẳng may ở tuổi 29 họ vẫn chưa có gì trong tay, cảm giác thất bại sẽ xâm chiếm, dẫn đến trầm cảm và hoài nghi về ý nghĩa cuộc sống.
Từ góc nhìn của những triết lý mà bạn đã chia sẻ trong 4 chương về "Đạo", chúng ta thấy rõ rằng mục tiêu "thành công trước 30 tuổi" đôi khi chính là sự "Hữu cưỡng hữu cầu" khiến con người ta xa rời bản nguyên. Như bạn đã viết ở Chương 3: "Khi ta chạy theo những mong cầu, dục vọng bản thân, ta sẽ càng ngày càng xa đại đạo". Việc cưỡng cầu một kết quả (thành công) trong một khung thời gian hạn hẹp (trước 30) chính là việc nghịch lại dòng chảy tự nhiên của sự trưởng thành. Mỗi bông hoa có một mùa nở khác nhau, và con người cũng vậy.
Thay vì chạy theo những khuôn mẫu thành công của người khác, giới trẻ cần học cách "thuận lưu" – tức là nỗ lực hết mình nhưng phải biết lắng nghe nhịp điệu của chính mình. Thành công thực sự không phải là về đích trước ai đó, mà là sự trưởng thành trong tư duy và sự bình an trong tâm trí. Tuổi trẻ là thời gian để tích lũy, để vấp ngã và để thấu hiểu bản thân, chứ không chỉ để "chốt đơn" những hào nhoáng bên ngoài.
Tóm lại, tham vọng là cần thiết để xã hội phát triển, nhưng đừng biến nó thành chiếc gông xiềng. Chúng ta cần hiểu rằng cuộc đời là một đường chạy marathon dài hơi chứ không phải một cú chạy nước rút 100 mét. Hãy cứ nỗ lực, nhưng cũng hãy cho phép mình được "tĩnh lại" giữa vạn vật đang trôi, để thấy rằng mỗi cột mốc tuổi tác đều có nét đẹp riêng, miễn là ta đang đi trên con đường của chính mình.
Trong những năm gần đây, “thành công trước 30 tuổi” trở thành một mục tiêu phổ biến của nhiều bạn trẻ. Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp những câu chuyện về các doanh nhân trẻ, người nổi tiếng hay những cá nhân đạt thu nhập cao khi còn rất trẻ. Điều đó tạo nên một hình mẫu hấp dẫn, truyền cảm hứng mạnh mẽ. Tuy nhiên, bên cạnh động lực tích cực, mục tiêu thành công sớm cũng vô tình tạo ra áp lực lớn, khiến không ít người rơi vào trạng thái căng thẳng, mệt mỏi và tự hoài nghi bản thân.
Trước hết, không thể phủ nhận rằng khát vọng thành công sớm là điều đáng trân trọng. Khi đặt ra mục tiêu rõ ràng, người trẻ có xu hướng nỗ lực học tập, rèn luyện kĩ năng và chủ động tìm kiếm cơ hội. Họ dám nghĩ lớn, dám thử sức, không ngại thất bại. Chính tinh thần ấy góp phần tạo nên một thế hệ năng động, sáng tạo và có trách nhiệm với tương lai của mình. Trong bối cảnh xã hội phát triển nhanh, việc chuẩn bị sớm cho sự nghiệp giúp người trẻ tận dụng tốt thời gian và lợi thế tuổi trẻ để bứt phá.
Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ nhiều người đã đồng nhất “thành công” với tiền bạc, địa vị hay sự nổi tiếng, đồng thời đặt ra một mốc thời gian cứng nhắc là trước 30 tuổi. Khi so sánh bản thân với những tấm gương nổi bật trên mạng, họ dễ cảm thấy mình tụt lại phía sau nếu chưa đạt được thành tựu tương tự. Áp lực từ gia đình, bạn bè và chính kỳ vọng cá nhân càng khiến họ lo lắng. Không ít bạn trẻ làm việc quá sức, bỏ qua nhu cầu nghỉ ngơi, thậm chí đánh đổi sức khỏe và các mối quan hệ chỉ để chạy theo một đích đến chưa chắc đã phù hợp với mình. Khi kết quả không như mong muốn, cảm giác thất bại và tự trách càng trở nên nặng nề.
Theo tôi, nguyên nhân sâu xa của áp lực này là cách chúng ta nhìn nhận thành công còn phiến diện. Thành công không phải là cuộc đua xem ai cán đích sớm hơn, mà là hành trình phát triển phù hợp với năng lực, hoàn cảnh và giá trị sống của mỗi người. Có người đạt thành tựu khi còn rất trẻ, nhưng cũng có người phải trải qua nhiều năm tích lũy mới tìm thấy hướng đi đúng. Mỗi con đường đều có ý nghĩa riêng. Nếu chỉ chăm chăm vào mốc “trước 30 tuổi”, ta dễ bỏ qua quá trình trưởng thành quan trọng và những trải nghiệm quý giá trên đường đi.
Vì vậy, người trẻ cần học cách đặt mục tiêu một cách linh hoạt và thực tế. Thay vì áp lực phải “thành công lớn” trước 30, chúng ta có thể chia nhỏ mục tiêu: hoàn thành tốt việc học, tích lũy kinh nghiệm, cải thiện kỹ năng giao tiếp, quản lí tài chính cá nhân… Những bước tiến nhỏ nhưng bền vững sẽ tạo nền tảng vững chắc cho tương lai. Đồng thời, việc chăm sóc sức khỏe tinh thần cũng rất quan trọng. Biết nghỉ ngơi, duy trì các mối quan hệ tích cực và chấp nhận rằng thất bại là một phần tự nhiên của quá trình trưởng thành sẽ giúp ta cân bằng hơn.
Tóm lại, khát vọng thành công sớm là điều đáng quý, nhưng nếu biến nó thành áp lực nặng nề, người trẻ sẽ dễ đánh mất niềm vui và sự bình an trong cuộc sống. Thành công không nên được đo bằng tốc độ, mà bằng sự phù hợp và hạnh phúc lâu dài. Khi biết nỗ lực hết mình nhưng vẫn giữ được sự cân bằng, chúng ta mới thực sự trưởng thành và tiến gần hơn đến thành công theo cách của riêng mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
129868 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
104349 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
94270 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
70373

