Quảng cáo
3 câu trả lời 186
Bài văn tả người lao động
Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường bắt gặp hình ảnh của những người lao động cần cù, vất vả. Một trong những người lao động mà tôi rất cảm phục là bác Lâm, người làm nghề thợ mộc trong làng tôi.
Bác Lâm là một người đàn ông trung niên, đã ngoài 50 tuổi, với vóc dáng cao lớn, đôi tay rắn rỏi do năm tháng làm việc vất vả. Khuôn mặt bác hầu như lúc nào cũng lấm tấm mồ hôi, những nếp nhăn trên trán như in dấu của những năm tháng cực khổ. Mái tóc bác bạc trắng, nhưng đôi mắt sáng ngời vẫn đầy sức sống. Mỗi khi bác cầm chiếc đục, chiếc búa trong tay, làn da chai sần của bác lại thêm phần thô ráp, nhưng chính đôi tay ấy lại tạo nên những sản phẩm mộc đẹp đẽ, tinh xảo.
Mỗi buổi sáng, bác thường thức dậy rất sớm, trước khi mặt trời lên. Bác bắt đầu ngày làm việc của mình từ lúc trời chưa sáng rõ. Bác ra xưởng mộc, nơi có đầy đủ các loại dụng cụ và gỗ, chuẩn bị cho một ngày lao động. Đôi tay điêu luyện của bác từng bước, từng bước tạo nên những chiếc ghế, chiếc bàn, những chiếc tủ, chiếc giường vững chãi, tinh tế. Mặc dù công việc rất vất vả, nhưng bác luôn làm việc với một tâm trạng vui vẻ, tỉ mỉ và cẩn thận. Bác luôn nói với tôi rằng: "Công việc nào cũng có giá trị, nếu làm bằng cả tấm lòng, công sức và niềm đam mê".
Dù vất vả, bác Lâm không bao giờ than vãn. Bác là một hình mẫu của người lao động cần cù, nhẫn nại, luôn đóng góp cho xã hội bằng đôi tay của mình. Những sản phẩm bác làm ra không chỉ là đồ vật hữu ích mà còn chứa đựng tình yêu lao động, sự sáng tạo và lòng tận tụy.
Nhìn bác, tôi cảm nhận được sức mạnh của người lao động chân chính, họ không chỉ là những người tạo ra của cải vật chất mà còn góp phần làm cho xã hội ngày càng phát triển. Chính những người lao động như bác Lâm đã làm nên nền tảng vững chắc cho sự phát triển của đất nước.
Bác Lâm là một tấm gương sáng về sự cần cù, kiên nhẫn và lòng yêu nghề. Bác chính là hình mẫu của người lao động Việt Nam cần cù, chịu khó, làm nên giá trị trong cuộc sống, góp phần xây dựng một xã hội công bằng, văn minh.
Chiều hôm nay, sau khi tan học, em ở lại trường khá muộn vì bố có việc bận đột xuất, không đến đón ngay được. Cũng nhờ thế mà em được quan sát quá trình bác lao công trường em làm việc.
Khi các bạn học sinh dần rời khỏi trường, bác lao công với bộ đồ màu xanh lá cây mới xuất hiện. Chân bác đi một đôi ủng cau su màu đen, tay có đeo găng tay. Bác đeo khẩu trang, đầu đội nón, nên em không thể biết chính xác bác trông như thế nào, khoảng bao nhiêu tuổi. Nhưng các thầy cô khi đi ngang qua, đều gọi bác ấy là chị, nên em nghĩ bác ấy cũng phải hơn bốn mươi tuổi rồi. Bác không cao, chắc cũng chỉ khoảng 1m50. Dáng người bác hơi đậm, nhưng di chuyển nhanh nhẹn lắm. Một mình bác cầm theo chiếc chổi có cái cán tre dài, quét sạch toàn bộ sân trường trong hơn ba mươi phút. Bác chia sân thành từng khoảng, nhanh nhẹn dồn lá khô và rác về thành từng đống nhỏ. Rồi bốc chúng bỏ vào thùng rác ở gần đó. Nhờ chiếc găng tay mà bác bốc lá rất nhanh, dễ dàng mà không sợ bị thương. Chiếc ủng dưới chân cũng giúp bác dẫm nén lá khô trong thùng rác xuống nhanh chóng. Còn chiếc khẩu trang thì giúp bác không phải ngửi mùi rác hôi hay bụi lúc quét sân. Suốt quá trình, bác chỉ nghỉ ngơi hai lần. Mỗi lần như thế, bác ngồi xuống ghế đá, tự bóp vai, rồi đấm nhẹ vào chân của mình. Chắc hẳn bác ấy rất mệt mỏi. Nhưng rồi bác vẫn tiếp tục đứng dậy, nhanh nhẹn làm nốt công việc của mình. Cái bóng dáng đó cứ thoăn thoắt di chuyển, giúp sân trường trở nên sạch đẹp.
Nhờ có bác lao công, mà mỗi ngày em và các bạn được vui chơi trên sân trường sạch sẽ. Em rất biết ơn và yêu quý, kính trọng bác. Từ hôm nay, em sẽ luôn vứt rác đúng nơi quy định, không xả rác bừa bãi nữa, để giảm bớt một chút xíu vất vả cho bác.
*DÀN Ý
Mở bài:
Buổi sáng, khi mặt trời vừa ló rạng, những người thợ xây đã bắt đầu công việc của mình. Trong số đó, bác Hùng - một người thợ xây lành nghề, làm việc chăm chỉ và tận tụy với nghề.
Thân bài:
Bác Hùng khoảng 50 tuổi, nước da sạm nắng, bàn tay chai sần vì nhiều năm làm việc vất vả. Bác mặc bộ quần áo lao động màu xanh, chiếc mũ bảo hộ lúc nào cũng đội trên đầu.
Từng động tác của bác nhanh nhẹn, dứt khoát. Bác trộn hồ, xúc vữa, đặt từng viên gạch ngay ngắn, rồi dùng bay miết vữa cẩn thận. Dưới ánh nắng, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán bác, nhưng bác vẫn hăng say làm việc. Thỉnh thoảng, bác hướng dẫn các thợ trẻ, giọng nói trầm ấm, đầy kinh nghiệm.
Kết bài:
Nhìn bác làm việc, em càng thêm khâm phục những người thợ xây. Nhờ có họ, những ngôi nhà cao tầng, những cây cầu vững chắc mới mọc lên, làm đẹp cho quê hương.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
33785 -
26903
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
18886 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
18030 -
Hỏi từ APP VIETJACK17532
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
16674
