Quảng cáo
3 câu trả lời 42
Bài văn tả người bố
Bố tôi là người mà tôi yêu quý và kính trọng nhất trong gia đình. Dù công việc của bố rất bận rộn, nhưng với tôi, bố luôn là hình mẫu của sự mạnh mẽ, kiên cường và đầy yêu thương.
Bố tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi, nhưng vẻ ngoài của bố vẫn rất khỏe khoắn và năng động. Bố có chiều cao khoảng 1m75, dáng người vạm vỡ vì thường xuyên tập thể thao và làm việc ngoài trời. Khuôn mặt bố vuông vức với đôi mắt sáng và đầy ánh nhìn kiên định. Mái tóc của bố vẫn đen nhưng đã có vài sợi bạc ở thái dương, đó là dấu hiệu của sự trải nghiệm, của những năm tháng vất vả và yêu thương gia đình. Đặc biệt, nụ cười của bố rất tươi, dù ít khi thấy bố cười lớn nhưng mỗi khi bố cười, tôi cảm thấy như cả thế giới xung quanh trở nên ấm áp và gần gũi hơn.
Bố tôi là một người rất hiền lành nhưng cũng nghiêm khắc. Bố luôn dạy tôi phải chăm chỉ học hành, làm việc chăm chỉ và sống chân thành với mọi người. Dù bận rộn với công việc, bố luôn dành thời gian để chơi cùng tôi mỗi cuối tuần. Những buổi chiều đi bộ cùng bố, tay trong tay, tôi học được bao điều từ bố: cách sống cẩn thận, cách cư xử với mọi người và cách yêu thương gia đình.
Mỗi lần tôi gặp khó khăn trong học tập, bố luôn là người động viên tôi, cho tôi những lời khuyên chân thành và giúp tôi tìm ra cách giải quyết. Bố tôi luôn nói: “Không gì là không thể, chỉ cần cố gắng thì sẽ thành công.” Chính những lời dạy đó đã giúp tôi vượt qua nhiều thử thách trong cuộc sống.
Bố là người luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Những ngày lễ, dù công việc có vất vả đến đâu, bố luôn cố gắng trở về nhà, quây quần bên mâm cơm gia đình. Bố tôi không chỉ là người cha nghiêm khắc mà còn là người bạn lớn, luôn lắng nghe và chia sẻ những điều tôi đang trải qua.
Bố là người tôi ngưỡng mộ nhất, là chỗ dựa vững chắc cho tôi trong suốt cuộc đời này. Tôi biết ơn bố vì tất cả những gì bố đã làm cho gia đình, và tôi sẽ luôn cố gắng học hỏi, noi gương bố để trở thành một người tốt hơn trong tương lai.
Tôi rất thích câu thơ của một nhà thơ khuyết danh về tình thương yêu và sự hi sinh của cha mẹ “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ/ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”. Nếu mẹ là người yêu thương ta vô bờ bến, thì cha là người âm thầm hi sinh, gánh bao nhọc nhằn, khổ cực cuộc đời để nuôi nấng ta thành người. Tôi thích câu thơ ấy, bởi mỗi khi nghe nó, tôi lại nghĩ về người ba thân yêu của mình.
Ba tôi năm nay gần bốn mươi tuổi, độ tuổi mà con người ta cường tráng nhất, oai phong nhất. Dáng người ba cân đối với vẻ cao ráo cùng làn da nâu toát lên vẻ khỏe khoắn. Khuôn mặt góc cạnh tạo nên nét cương nghị, nghiêm khắc của một người đàn ông trưởng thành. Khuôn mặt ấy đã in hằn những dấu vết lam lũ của cuộc đời như một vài vết sẹo hay vệt nám nơi gò má. Đôi mắt sâu hoằm nhưng vô cùng linh hoạt. Ánh mắt của ba lúc thì nghiêm nghị, lúc thì đầy ắp thương yêu. Chiếc mũi cao giúp khuôn mặt ba trở nên điển trai, phong độ. Chiếc mũi rất hợp với nụ cười bừng sáng.
Là một kĩ sư, bố tôi có đôi tay chai sạn. Những ngón tay bây giờ như to hơn, chẳng còn vẻ thon dài của bàn tay chàng thư sinh ngày trước. Lòng bàn tay thô ráp, nhưng chẳng hiểu sao, tôi rất thích nắm đôi bàn tay ấy. Dường như khi đặt bàn tay nhỏ bé của mình trong đó, tôi cảm nhận được bao vất vả mà ba đã trải qua. Mẹ tôi kể, những ngày đầu tôi chập chững bước những bước đầu tiên, ba chính là người dìu dắt tôi. Không may, tôi bị ngã, ba chạy vội sang ôm tôi vào lòng. Ngày đó còn bé, chỉ biết òa khóc kêu mấy tiếng “ba…ba…”. Khi lớn hơn, có lần tôi bị ngã xe, ba không còn vỗ về tôi như ngày đó. Ba nhìn tôi nghiêm khắc và mắng. Tôi vẫn òa khóc, khóc bởi giận dỗi. Sau đó, tôi hiểu, ba vì lo lắng quá cho tôi, muốn tôi chững chạc trong những bước đi trên đường đời dài phía trước.
Ba là người mà tôi kính trọng nhất. Dù đi hết cuộc đời, hình ảnh người ba quanh năm mệt nhọc vì gia đình sẽ luôn ghi dấu trong trái tim tôi. Tôi nguyện cầu cho người cha của cuộc đời sẽ luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và an yên.
“… Bố ơi, bố ơi, bố là tất cả. Bố là tất cả, bố ơi bố ơi. Nhưng lúc bố mệt, bố là bố thôi !” Trong gia đình em, bố là người mà em yêu quý nhất. Bố luôn lắng nghe mọi người nói, đặc biệt là em. Bố là hình ảnh đáng để em học tập và noi theo.
Bố em tên là Duy Anh, năm nay bố ba mươi sáu tuổi nhưng vẫn rất khỏe mạnh và trẻ trung. Có thể do cách ăn mặc của bố nên nhìn bố trẻ hơn tuổi thật của mình. Dáng người cao lớn, mạnh mẽ với làn da rám nắng khỏe khoắn, bờ vai dài rộng và vô cùng rắn chắc. Mái tóc bố đã điểm thêm một vài sợi tóc trắng nhưng nhìn xa vẫn đen bóng, lúc nào cũng được bố cắt tỉa gọn gàng. Khuôn mặt bố hình vuông chữ điền nghiêm nghị với hàng lông mày đậm với đôi mắt sáng ngời. Nụ cười ấm áp luôn thường trực trên môi khiến khuôn mặt ấy càng biểu hiện rõ nét phúc hậu hiền từ.
Bố chính là cây cột vững chãi, chống đỡ tổ ấm nhỏ của gia đình em. Hằng ngày, bố thức dậy rất sớm, giúp mẹ chuẩn bị bữa ăn cho chúng em. Đó là món bánh mì rán trứng hay đơn giản chỉ là mì tôm nấu với trứng ốp la. Những món ăn do chính tay bố nấu rất ngon và hấp dẫn.
Bố em chỉ là một công nhân bình thường, bố đi làm từ 8 giờ sáng đến 5giờ chiều mới về. Bố em rất vui tính, dịu dàng và bao dung. Bố luôn giúp đỡ hàng xóm xung quanh. Mọi người ai cũng quý mến sự nhiệt tình và chất phác của bố. Em cũng luôn tự hào về tính cách vô cùng tốt đẹp ấy của bố.
Bố là người sẵn sàng hi sinh những điều tốt đẹp nhất để nuôi nấng chúng em. Từng ngày trôi qua em luôn tự nhủ phải cố gắng học hành cho thật giỏi để xứng đáng với công lao mà bố dành cho em.
Quảng cáo
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
6 41484
-
5 21763
-
Hỏi từ APP VIETJACK3 14487
-
Hỏi từ APP VIETJACK13503