Quảng cáo
3 câu trả lời 203
Ngôi trường của em là một nơi vô cùng thân thuộc và ấm áp. Trường em có tên là Trường Tiểu học Nguyễn Du, nằm trên một con phố yên tĩnh, cách trung tâm thành phố không xa. Đến trường, em luôn cảm thấy vui vẻ, vì nơi đây không chỉ là nơi học tập mà còn là ngôi nhà thứ hai của em.
Trường em có khuôn viên rộng rãi với những dãy phòng học khang trang. Cổng trường được xây bằng sắt, luôn mở rộng chào đón học sinh mỗi ngày. Đặc biệt, bên trong cổng là một sân trường rộng lớn, được phủ một lớp cỏ xanh mượt mà, tạo không gian thoáng đãng, mát mẻ. Cây cổ thụ ở giữa sân như một người bạn lớn, vươn cành che bóng mát cho các bạn học sinh vào giờ ra chơi.
Dãy phòng học của trường em được xây theo kiểu nhà hai tầng. Các lớp học đều được trang bị đầy đủ bàn ghế, bảng đen, và các thiết bị học tập hiện đại. Tường lớp học được trang trí bằng những bức tranh tươi sáng, các khẩu hiệu khuyến khích học tập và rèn luyện. Mỗi phòng học đều có một cửa sổ lớn, từ đó em có thể nhìn thấy bầu trời xanh, những đám mây trôi lững lờ và cảm nhận sự yên bình của một buổi học.
Phía sau trường là khu vườn hoa với đủ loại cây cối, hoa lá, do các thầy cô và học sinh chăm sóc. Những bông hoa rực rỡ như hoa mai, hoa hồng, hoa cúc,… tô điểm thêm cho vẻ đẹp của trường. Em rất thích ra vườn vào giờ ra chơi để hít thở không khí trong lành và ngắm nhìn các loài hoa.
Mỗi sáng, khi đến trường, em luôn cảm nhận được sự gần gũi và ấm áp từ thầy cô và bạn bè. Các thầy cô ở trường em rất thân thiện, luôn nhiệt tình giảng dạy và hướng dẫn chúng em trong mọi hoạt động học tập. Các bạn học sinh cũng rất đoàn kết, thân thiết với nhau, giúp đỡ nhau trong học tập cũng như các hoạt động ngoại khóa.
Với em, ngôi trường này không chỉ là nơi truyền đạt kiến thức mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và khơi gợi những ước mơ. Mỗi ngày đến trường là một ngày vui, đầy ắp niềm vui và những kỷ niệm đẹp.
Ngôi trường của em, dù không phải là trường lớn nhất, nhưng với em, đó là nơi tuyệt vời nhất, là nơi em đã học được rất nhiều điều bổ ích và là nơi em luôn cảm thấy tự hào.
Càng đến những buổi học cuối, tôi lại càng thấy yêu ngôi trường này hơn vì mỗi góc sân, mỗi hàng cây đã gắn với tôi bao nhiêu kỉ niệm. Sáng nay, tôi đến trường sớm hơn mọi ngày để được ngắm cảnh trường được nhiều hơn.
Ôi chao, cảnh trường lúc này mới tuyệt làm sao! Dù cho lúc này còn khá sớm. Bác mặt trời vừa tỉnh giấc, mặt đỏ như quả cầu lửa bẽn lẽn nấp sau lũy tre làng. Một dải sương mờ còn phảng phất trong vòm cây. Ấy thế mà bác cổng trưởng đã dậy từ lúc nào, dang tay đón chúng tôi vào lớp.
Tôi lững thững một bước vào sân trường, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Bất giác một làn gió thoảng qua, mang theo hương thơm của bồn hoa chúng như mời gọi tôi nói lời tạm biệt. Tôi bước lại gần nhìn những bông hoa hồn nhiên trước gió mà muốn mình cũng được như những bông hoa đó. Tôi ngồi xuống gốc bàng ngước nhìn bầu trời xanh mướt, trong đầu lại hiện về bao kỉ niệm. Cũng dưới gốc bàng này chúng tôi có bao nhiêu trò chơi lí thú.
Lúc này, bác mặt trời vẫn tươi cười, ban phát những tia nắng vàng tươi làm cho màn sương mỏng tanh vội vã chốn biệt chỉ để lại những hạt sương long lanh còn đọng trên lá cây, ngọn cỏ.
Cảnh trường lúc này hiện ra rõ mồn một, rực rỡ sắc màu. Bác phượng già như trở lại tuổi đôi mươi rực rỡ trong tấm áo đỏ rực cả một góc trời. Chỉ cần một làn gió nhẹ thoảng qua thì những cánh hoa dung dinh như muôn ngàn con bướm thắm vỗ cánh bay lên. Bên kia, bác bàng trông thật cường tráng với tấm áo màu xanh mượt. Những ánh nắng xuyên qua kẽ lá thật tinh nghịch như đang chơi trò trốn tìm. Tất cả như không hề biết tôi đang sắp phải xa ngôi trường này. Tôi bước về đứng trước cửa lớp của mình, ôi sao mà thân thương quá!
Trước mắt tôi như hiện ra hai mươi tám gương mặt trìu mến thân thương của các bạn đang nói cười, đang say sưa học bài. Tôi như thấy giọng nói thân thương, ấm áp của cô. Tất cả như đang bên cạnh tôi. Lòng tôi sao xuyến, bâng khuâng quá. Tôi chỉ muốn tổ ấm 5B cùng người mẹ hiền yêu dấu này mãi mãi không dời xa. Ôi quang cảnh trường lúc đó thật tươi đẹp nhưng sao lòng tôi bỗng thấy chống trải. Tôi biết dù không muốn nhưng cũng chỉ mai đây thôi, tôi phải xa tất cả những gì tôi đã gắn bó năm năm qua. Ước gì thời gian quay trở lại để tôi mãi là cô bé bỡ ngỡ ngày nào.
Đã từ lâu, mái trường đã trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi. Ở đó có thầy cô hiền như mẹ, bạn bè thân thiết như anh em. Dù biết rằng tôi phải chia tay nó song có lẽ hình ảnh ngôi trường tiểu học thân thương cùng thầy cô với bạn bè sẽ mãi mãi in đậm trong tâm trí tôi.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
34265 -
27396
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
19231 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
18355 -
Hỏi từ APP VIETJACK17859
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
17024
