Quảng cáo
2 câu trả lời 315
Nếu nhắc đến người mà suốt đời tôi không thể nào quên được bên cạnh gia đình tôi thì đó chính là cô giáo chủ nhiệm năm lớp bốn của tôi. Cho đến bây giờ, hình bóng của cô vẫn luôn tồn tại trong tâm trí tôi.
Cô giáo tôi năm nay đã ngoài ba mươi, nhưng trông cô vẫn trẻ trung lắm. Dáng người cô cao, hơi gầy. Cô có mái tóc dài, đen óng ả, mượt mà lúc nào cũng được cô để xõa đến ngang lưng. Ở người giáo viên ấy tỏa sáng với làn da trắng hồng hào, khiến cô lúc nào trông cũng trẻ hơn so với tuổi. Khuôn mặt cô tròn, cân đối, với một vầng trán cao. Trên khuôn mặt ấy nổi bật lên đôi mắt đen láy, sáng như vầng trăng trên bầu trời, lúc nào cũng ngắm nhìn chúng tôi bằng cái nhìn trìu mến đầy tình yêu thương. Làn môi hồng, mỏng manh, cô hay cười lắm, mỗi lần cô cười lại để lộ hàm răng trắng như sứ, đều tăm tắp cùng hai lúm đồng tiền khiến cô càng thêm duyên dáng. Đôi bàn tay cô mềm mại như búp măng non, ngày ngày viết những dòng chữ nắn nót như rồng múa phượng bay trên bảng.
Cô có giọng nói trầm ấm, dịu dàng, mỗi giờ học của cô, tôi như đắm chìm vào trong từng câu từng chữ của bài giảng, lời cô như tiếng ru ấm áp của mẹ ngày tôi còn bé thơ vậy. Trang phục thường ngày của cô rất giản dị mà duyên dáng, khi thì bộ váy công sở nhạt màu, khi thì áo sơ mi cùng quần âu đen nghiêm túc , tất cả đều không làm mất đi vẻ xinh đẹp vốn có của cô mà càng làm cô trở nên đầy thu hút.
Cô là một người giáo viên tận tâm và hết mình với nghề, cô luôn chăm lo, dạy dỗ chúng tôi từng li từng tí, truyền đạt kiến thức cho chúng tôi. Cô luôn yêu thương, dạy dỗ chúng tôi đến nơi đến chốn. Có đôi khi tôi thoáng nhìn thấy những cái nhăn mày, những ánh mắt buồn rầu của cô vì học sinh, những lúc như vậy, tôi càng thương cô hơn. Cũng có lúc cô thường tâm sự, cho học sinh lời khuyên bảo chân thành khi gặp khó khăn. Cô đã từng nói: “ Niềm vui của cô mỗi khi đi dạy là được nhìn thấy nụ cười của học sinh, đó là động lực để cô tiếp tục công việc của mình” . Cô chính là một người giáo viên luôn tận tình, gần gũi với học trò, một người giáo viên luôn tràn đầy tâm huyết trong nghề nghiệp.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn rất nhớ cô giáo của tôi,tôi yêu quý cô rất nhiều. Dù sau này có thế nào, tôi cũng sẽ luôn cố gắng để trở thành một người học trò khiến cô tự hào.
Nếu cha mẹ là những người có công sinh thành và dưỡng dục cho em được khôn lớn thành người thì thầy cô chính là những người lái đò cần mẫn đưa em đến bến bờ tri thức. Hình ảnh về cô giáo Mai Hương đã dạy em từ lớp 3 đến nay luôn khắc sâu trong tâm trí em. Điều đặc biệt ấn tượng với em về cô là hình ảnh cô Hương say sưa giảng bài trên lớp.
Cô Hương còn rất trẻ mặc dù cô ấy đã gần 30 tuổi. Cô giáo của em cao cao, dáng người thon gọn, cân đối. Khuôn mặt của cô tròn đi cùng với nước da trắng hồng. Đôi mắt của cô to và đen láy, luôn nhìn chúng em với ánh mắt thương yêu, trìu mến. Chiếc mũi dọc dừa và đôi môi luôn nở những nụ cười thân thiện được cô khéo thoa một chút son hồng thật đẹp. Khi cười, cô để lộ hàm răng trắng, đều tăm tắp. Nụ cười hiền dịu của cô như cơn gió mát lành đưa chúng em vào những giờ học đầy say mê và hứng thú. Mái tóc mượt mà, đen bóng luôn được cô buông xõa ngang . Hàng ngày, cô thường mặc váy đến lớp, những chiếc váy với màu sắc dịu nhẹ càng tôn thêm vẻ đẹp duyên dáng của cô. Cô Hương rất hiền nhưng trong giờ học cô rất nghiêm khắc. Những bạn thuộc bài và làm bài đầy đủ cô cho điểm 10 và khen ngợi, còn bạn nào lười học, không thuộc bài, cô rất buồn và nghiêm khắc phạt. Cô Hương rất công bằng, không bao giờ thiên vị bất cứ ai và luôn quan tâm tất cả học sinh trong lớp. Đối với những bạn có hoàn cảnh khó khăn cô còn đến tận nhà động viên và kêu gọi mọi người ủng hộ bằng vật chất và tinh thần cho các bạn ấy.
Khi có bạn nào làm chưa đúng, cô đều tỉ mỉ chỉ ra lỗi sai và sửa cho bạn. Trong mỗi tiết học, bên cạnh việc giảng bài học, cô còn kể cho chúng em nghe những câu chuyện bên lề, những mẩu chuyện vui để giải trí, để chúng em không cảm thấy nhàm chán trong giờ học và có một tinh thần vui vẻ, sảng khoái. Mỗi khi tiết học kết thúc, cô thường tổng kết lại bài học hôm đó và dặn dò chúng em một cách tỉ mỉ. Cô vui vẻ chào cả lớp và ra về. Sau mỗi tiết học của cô, em như biết thêm được nhiều điều mới mẻ, được truyền đạt những kiến thức hay và bổ ích. đi học.
Giờ đây, không còn được cô dìu dắt nữa nhưng chúng em vẫn luôn ghi nhớ những kỉ niệm khi ở bên cô, những giờ học được nghe cô giảng bài. Nhờ có cô, một đứa học trò luôn bị điểm kém môn Văn như em đã tiến bộ theo từng ngày, theo từng câu chữ trong bài giảng của cô. Cô ơi, em yêu cô rất nhiều!
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
27816
-
Hỏi từ APP VIETJACK18099
-
Hỏi từ APP VIETJACK17300
