Quảng cáo
4 câu trả lời 495
Nhà thơ Đỗ Trung Quân có viết:
"Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay…"
Đối với em cũng thế! Con đường đi học gần gũi, thân thiết với em như bầu bạn. Nó là một hình ảnh của quê hương đang đắm sâu và ngân vọng trong em.
Con đường phố mang tên đường Nguyễn Đình Chiểu. Lòng đường tuy hẹp nhưng đẹp lắm. Hai bên đường có hàng me xanh che mát. Buổi sáng, những cành me thả lá úa xuống mặt đường. Con đường nhựa láng bóng, đen sẫm, ở giữa có vạch sơn trắng chia hai phần đường cho xe chạy ngược chiều nhau. Xe máy, xe đạp tấp nập trên đường. Tiếng còi píp píp liên hồi. Các cô bán hàng rong kĩu kịt những quang gánh đầy ắp rau quả. Chúng em tung tăng cắp sách đến trường. Ai cũng hối hả trên đường phố. Trên cây sấu già ven đường, những chú chim nhảy nhót, chuyền cành. Tiếng chim không ngớt vọng ra, vang cả trên bầu trời xanh thẳm. Mặt Trời trên cao, đường thưa người hơn. Những ngôi nhà cao tầng nhìn ra đường với vẻ nguy nga, tráng lệ. Các cửa hàng, cửa hiệu mở cửa đón khách. Ánh nắng óng ả rải xuống mặt đường. Con đường ánh lên, bóng loáng như dải lụa. Một làn gió nhẹ thổi qua, những lá me lìa cành rơi lả tả, rơi trên vai áo người qua đường như lưu luyến. Hoa sữa trên cả vỉa hè ngan ngát hương đưa. Hoa đậu từng chùm tím biếc, rủ xuống lề đường như muốn nói một điều: con đường này đẹp lắm! Những buổi chiều hay những đêm tối mùa hè ngồi ở đây thì thật là thú vị. Em nhớ từng nụ hoa, từng viên gạch trên lề đường, từng gốc me già thân thiết. Con đường này không chỉ là bạn của riêng em, nó còn là bạn thân của những chị lao công.
Đêm đêm, trên con đường này, dù là mùa hè hay mùa đông giá rét, tiếng chổi tre luôn xao xác dưới hàng me. Nhà nhà đã ngủ say nhưng vẫn có tiếng chổi tre sột soạt trên đường. Những lúc ấy, con đường mới vắng vẻ và đẹp làm sao!
Con đường quê hương quá thân quen với em. Từ lâu, đường và em như đôi bạn. Đường đã nâng bước em đi, giúp em thực hiện ước mơ hoài bão của riêng mình.
Quê tôi không có sông, không có cánh, đồng bát ngát phì nhiêu. Quê tôi là một vùng biển - vùng biển Vũng Tàu nổi tiếng mà khách thập phương đến đây ai cũng lưu luyến khi phải rời xa.
Đó là một vùng biển với những bãi cát phẳng lì rì rào sóng vỗ và vô vàn những cảnh sắc tươi đẹp. Biển Vũng Tàu! Ôi! Chỉ nghe những tiếng ấy mà lòng tôi đã xốn xang biết bao kỉ niệm của thời thơ ấu. Những địa danh Núi Lớn, Núi Nhỏ, Bãi Trước, Bãi Sau, những hàng phi lao xanh ngắt, những ngọn dừa trải dài theo bờ biển đã làm cho tâm trí mọi người nao nao một cảm giác khoan khoái và thú vị. Đứng ở Núi Lớn ta có thể nhìn xuống Bãi Sau. Trên bãi tắm hàng trăm chiếc dù sặc sỡ luôn xòe ra như những cây nấm đủ màu sắc, sẵn sàng đón khách tham quan, ở đó, hàng ngàn người cười nói, đùa giỡn và tắm biển. Mọi người đều vui vẻ và hớn hở. Những con sóng lớn, nhỏ thi nhau chạy vào bờ, cứ mỗi lần rút ra thường để lại những màng bọt biển trắng xóa, xôm xốp. Ngoài ra, hàng trăm ngàn con sống đua nhau chạy, vấp phải những mũi thuyền đánh cá của ngư dân bị hất tung lên, bọt trắng bắn tung tóe. Xa hơn một tí, Hòn Bà đứng uy nghi, sừng sững giữa biển cả mênh mông. Hai cái lô cốt cũ kĩ sát chân Hòn Bà như hai bộ mặt lạnh lùng mở to hai mắt quan sát mọi người. Những, bậc thang màu trắng dẫn ta lên đến đền thờ trên hòn đảo này. Và kia là đoàn tàu đánh cá của Xí nghiệp Quốc doanh đánh cá Vũng Tàu – Côn Đảo ra khơi theo những cánh hải âu trắng, vốn là những người dẫn đường của ngư dân. Ngoài xa, phía chân trời, các giàn khoan cố định đang làm việc tất bật để lấy những tấn dầu thô cho Tổ quốc.
Ở phía Bãi sau, cảnh vật cũng hết sức kì ảo và thú vị. Con đường đi trên bãi được bóng cây hai bên đường trùm xuống mát rượi. Và cái tịnh xá Niết Bàn, một trong những danh thắng của Vũng Tàu uy nghiêm trên đồi cao đón gió biển Đông. Bãi tắm ở đây bé thôi nhưng nước trong xanh. Ta có thể thấy tận đáy nước mặc dù đứng ở trên đá cao. Những con thuyền máy chở khách chu du đây đó lướt qua, lướt lại, nổ máy ầm ầm. Ở đó, ta sẽ nhìn thấy Núi Lớn, Núi Nhỏ như một bức bình phong che chắn gió bão cho quê hương.
Và kia nữa là khách sạn Thái Bình Dương. Bước vào cổng, ta bắt gặp những luống hoa cúc, mười giờ… đẹp lạ lùng. Ở giữa sân có vòi phun nước. Những vòi nước phun lên trời rồi xòe ra như mưa rào mùa hạ. Vào sâu trong khuôn viên là quán nhà sàn Buôn Mê Thuột nằm cạnh hồ sen. Những bông sen trắng, sen hồng lung linh trên mặt nước xao động. Bốn tầng của khách sạn có đầy đủ phòng ăn, phòng giải khát, phòng chiếu phim, phòng khiêu vũ… Nhưng phòng chờ là đẹp nhất, ở đó, có những chậu hoa quý hiếm, những giò phong lan duyên dáng, tốt tươi. Ngoài cửa lớn có một hòn non bộ to, được xây dính liền với bể nước. Hàng chục con cá kiểng rực rỡ màu sắc, hình dáng mềm mại d
Cánh đồng quê em đẹp như một dải lụa vàng óng mỗi khi vào mùa lúa chín.Đi học trên con đường làng nhỏ hẹp, hai bên là cánh đồng lúa mênh mông, bát ngát một sắc vàng em như thấy mình lạc vào thế giới cổ tích ngày xưa. Em rất thích ngắm nhìn đồng lúa chín vào những buổi sáng mai. Chao ôi! Khung cảnh ấy mới đẹp làm sao. Trong không gian yên tĩnh, cánh đồng lúa đắm mình trong làn sương sớm lành lạnh của buổi sáng mùa thu. Những giọt sương sớm, như chưa hít đủ mùi hương lúa mới để rồi cứ vấn vương, đọng mãi nơi đầu bông lúa chín vàng. Toàn bộ cánh đồng được bao phủ bởi một màu vàng óng của lúa chín, lác đác một vài ruộng lúa cấy muộn vẫn còn màu xanh. Những bông lúa trĩu nặng hạt đều tăm tắp, chắc và mẩy uốn cong mềm mại, ngả vào nhau thì thầm trò chuyện. Mỗi khi có gió, những sóng lúa lại nhấp nhô, xô đuổi nhau chạy mãi vào bờ. Một mùi thơm dịu dàng, thoang thoảng của hương lúa bay xa, hoà lẫn trong mùi của đất mang đến một cảm giác thanh bình, yên ả của chốn đồng quê.
Từ nhà em đến đảo có khoảng hơn 10 cây số. Vì thế, thỉnh thoảng có thời gian rảnh rỗi, gia đình em lại đến đảo cò chơi. Cảnh vật nơi đây thật đẹp. Toàn bộ đảo có diện tích khá lớn. Thực ra nó gồm nhiều đảo nhỏ nằm giữa một cái hồ rộng. Cây trên đảo xanh tốt, là nơi trú ngụ của cò. Trước đây nó là nơi sinh sống của con người. Những dần dần những chú cò ở đâu bay về làm tổ, đẻ con... Ngày một nhiều. Vì thế,những căn nhà ở đây được di dời nhường chỗ cho những đàn cò.
Có ở đây có nhiều chủng loại, phong phú vô cùng. Mỗi loại có hình dáng và tính nết khác nhau. Cũng giống nhau ở chỗ, nói rất nhiều mà không biết mệt. Khi chúng đi kiếm ăn, hòn đảo trở nên thanh vắng và yên tĩnh. Nhưng lúc trở về chúng làm náo động cả một vùng. Đàn cò đi kiếm ăn cả ngày nên đến chiều tối mới trở về tổ. Ngẩng mặt lên cao thấy từng tốt, từng tốt bay về đông vui. Muốn ngắm thật những chú cò phải đi thuyền ra giữa Hồ. Những cái thuyền nhỏ nhỏ,xinh xinh với những bác chào thân thiện làm vui lòng du khách. Ra đến giữa Hồ, gió thổi mát rượi. Mặt nước thanh bình, không gợn sóng. Đến gần đảo nhìn rõ những chú cò hơn. Có con màu trắng phau, có con lông trắng pha đen, có con lại có màu đỏ của lửa nhưng nhìn con nào cũng khỏe mạnh. Có bộ cô mẹ to béo, những chú thỏ con bé nhỏ nhìn mọi vật lạ lẫm... Ở đây, có nhiều đến nỗi chúng đậu trên cành cây nhìn trắng xóa. Mỗi lúc chúng kéo về một đông hơn và đến lúc mặt trời sắp lặn hẳn chúng đã tề tự không đủ. Ai cũng thích đi một vòng quanh hồ để ngắm thật những chú cò đáng yêu.
Đảo có quê em quả là một điều kỳ diệu.nó là quà tặng của thiên nhiên dành cho vùng quê thanh bình này.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
34502 -
27640
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
19409 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
18523 -
Hỏi từ APP VIETJACK18017
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
17216
