Quảng cáo
4 câu trả lời 112
Bài văn: Tả người thân của em
Trong gia đình, người em yêu quý nhất là mẹ của em. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người luôn âm thầm chăm sóc, dạy dỗ em từng ngày.
Mẹ em năm nay ngoài bốn mươi tuổi, dáng người không cao nhưng rất gọn gàng. Khuôn mặt mẹ hiền hậu với làn da đã sạm đi vì nắng gió và thời gian. Đôi mắt mẹ không còn long lanh như trước nhưng luôn ánh lên sự dịu dàng và yêu thương. Mái tóc mẹ đã điểm vài sợi bạc, được mẹ buộc gọn gàng sau gáy khi làm việc nhà.
Hằng ngày, mẹ dậy rất sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình. Dù bận rộn, mẹ vẫn luôn nhắc nhở em học bài, giữ gìn sức khỏe và sống lễ phép. Khi em mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc khuyên bảo, nhưng khi em buồn, mẹ lại nhẹ nhàng an ủi và động viên em cố gắng.
Em nhớ nhất là những buổi tối mẹ ngồi bên cạnh em, vừa may vá vừa hỏi han chuyện học hành. Giọng nói của mẹ ấm áp khiến em cảm thấy rất yên tâm. Đối với em, mẹ không chỉ là người thân mà còn là người bạn luôn lắng nghe và thấu hiểu.
Em rất yêu mẹ và thầm hứa sẽ cố gắng học thật giỏi, ngoan ngoãn để không phụ công lao vất vả của mẹ. Mẹ mãi là người thân yêu nhất trong trái tim em.
Trong gia đình em, nếu mẹ là những lời an ủi ân cần, là bàn tay khéo léo vun vén, là nụ cười hiền hậu nhân từ thì bố lại tựa như trụ cột, là lời dạy bảo nghiêm túc, là sự mãnh mẽ và kiên cường ẩn trong dáng hình bố.
Bố là một cười đàn ông cao lớn và lực lưỡng với tấm lưng lớn và bờ vai rộng mà em hay gọi đó là bờ vai "Thái Bình Dương". Bởi vậy, bố giống như một cây cao lớn xòe tán lá rộng để cho những cây non là các con lớn lên trong bình yên và hạnh phúc. Bờ vai ấy che chở chống đỡ cả mái nhà. Bố không đẹp như những nam thần hay diễn viên trên màn ảnh nhưng khuôn mặt nam tính và góc cạnh, cùng với nước da ngăm càng thêm khỏe khoắn. Bố không phải là người hay cười nhưng mỗi lần cười, vẻ nghiêm khắc đã tạm thời lùi đi và lộ ra chiếc răng khểnh nên trông bố hiền lành hơn hẳn. Mẹ em nói rất thích chiếc răng khểnh ấy vì nó làm nụ cười của bố tươi tắn và duyên dáng hơn. Đôi mắt bố to, đen nhưng lại tựa như một hòn đảo rất xa xăm và đầy bí ẩn đối với em. Bố che giấu nội tâm giỏi và chả mấy khi biểu lộ nó qua đôi mắt. Điều duy nhất em thấy, là bọng mắt của bố thường khá to do thức khuy làm việc, tiếp xúc với máy tính nhiều. Do vậy, bố cũng bị cận và đeo kính khi đọc báo. Lúc đọc được tin tức phải suy tư, các nếp nhăn của bố hằn in trên trán. Đôi lông mày rậm xích lại gần nhau và bố như già đi... Mái tóc lúc nào cũng được cắt tỉa gọn gàng và đâu đó đã lốm đốm vài sợi bạc. Dù nó chưa nhiều cũng khiến lòng em đủ xót xa. Bàn tay bố to và rộng, bàn tay em lọt thỏm trong bàn tay ấy. Các ngón tay cứng rắn và vững chãi. Bàn tay ấy không mịn màng và thô ráp, mạnh mẽ mà cũng tràn đầy tình yêu thương, ấm áp khi cần và cương quyết lúc phải. Có lần em soi hoa tay, thấy bố chỉ có đúng một cái, bố cười bảo "Thế nên bố chả khéo cái gì đấy!". Nhưng với em bố không cần vẽ đẹp, làm đồ thủ công giỏi hay nấu ăn ngon, em thích bố chia sẻ với em về học tập, về cuộc sống, về những suy nghĩ. Những lúc ấy, giọng của bố trầm và vang vọng vào tâm trí em. Không phải giọng nói của nhà thuyết giảng mà chất chứa trong từng lời nói là sự đồng cảm và hi vọng em thấu hiểu được. Đó là khoảnh khắc của tình cha con.
Sự yêu thương, dạy dỗ của bố có thể chẳng dịu dàng như mẹ nhưng đó là người đàn ông quan trọng nhất và em biết ơn nhất cuộc đời này!
Trong gia đình em, người thân mà em yêu quý và kính trọng nhất chính là mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người luôn ở bên em, chăm sóc và dạy dỗ em từng ngày. Đối với em, mẹ là chỗ dựa tinh thần vững chắc và là người quan trọng nhất trong cuộc đời.
Thân bài:
Mẹ em có dáng người không cao nhưng nhanh nhẹn và khỏe khoắn. Khuôn mặt mẹ hiền hậu, phúc hậu với làn da đã sạm đi vì nắng gió và thời gian. Mái tóc mẹ đen nhưng đã lấm tấm sợi bạc, đó là dấu vết của những năm tháng vất vả lo toan cho gia đình. Đôi mắt mẹ luôn ánh lên vẻ dịu dàng, yêu thương mỗi khi nhìn em, khiến em cảm thấy ấm áp và an tâm. Đôi bàn tay mẹ không còn mềm mại, ngón tay chai sần vì công việc hằng ngày, nhưng chính đôi tay ấy đã nấu cho em những bữa cơm ngon, giặt giũ quần áo và chăm sóc em lúc ốm đau.
Hằng ngày, mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất trong nhà để chuẩn bị bữa sáng và lo mọi việc trước khi em đến trường. Buổi tối, dù đã mệt sau một ngày dài làm việc, mẹ vẫn kiên nhẫn hỏi han việc học của em, nhắc em làm bài và sửa từng lỗi nhỏ. Khi em đạt kết quả tốt, mẹ mỉm cười động viên; còn khi em mắc lỗi, mẹ không trách mắng gay gắt mà nhẹ nhàng khuyên nhủ, giúp em hiểu ra sai lầm. Không chỉ chăm lo cho em, mẹ còn dạy em cách sống lễ phép, biết yêu thương, sẻ chia và quan tâm đến mọi người xung quanh.
Kết bài:
Em vô cùng yêu thương và biết ơn mẹ. Những hi sinh thầm lặng của mẹ đã nuôi dưỡng em khôn lớn từng ngày. Em luôn tự nhủ sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, rèn luyện đạo đức thật tốt để trở thành người có ích, xứng đáng với tình yêu thương và công lao dưỡng dục của mẹ. Với em, mẹ mãi là người thân yêu nhất và là hình ảnh đẹp nhất trong cuộc đời.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
33785 -
26903
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
18886 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
18030 -
Hỏi từ APP VIETJACK17532
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
16674
