ai giúp mình ghi lại cảm xúc về bài thơ Không có gì tự đến đâu con 500 chữ với ạ !
Quảng cáo
4 câu trả lời 143
Bài thơ “Không có gì tự đến đâu con” là lời nhắn nhủ đầy yêu thương, chân thành và sâu sắc của người cha, người mẹ, hay cũng có thể là của cả cuộc đời gửi đến những đứa con đang lớn. Mỗi câu thơ như một lời dạy nhẹ nhàng mà thấm thía, giúp em hiểu rằng trong cuộc sống này, không có điều gì tự nhiên mà có, mọi thứ đều đến từ sự cố gắng và nỗ lực của bản thân.
Đọc bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thương, sự quan tâm và những trải nghiệm quý giá mà cha mẹ muốn truyền lại. Câu thơ “Không có gì tự đến đâu con” vang lên như một lời cảnh tỉnh, nhắc nhở em rằng hạnh phúc, thành công, hay cả niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống đều phải được đánh đổi bằng công sức, kiên trì và lòng quyết tâm. Cuộc đời không phải là con đường trải đầy hoa hồng, và chỉ có ai biết cố gắng, biết vượt qua khó khăn mới có thể chạm đến ước mơ của mình.
Bài thơ cũng khiến em nghĩ đến những hi sinh âm thầm của cha mẹ. Cha mẹ đã phải trải qua bao vất vả để nuôi em khôn lớn, để mỗi bữa cơm, mỗi quyển sách, mỗi niềm vui em có hôm nay đều là kết quả của mồ hôi, nước mắt và tình yêu thương vô bờ bến. Từ đó, em càng thấu hiểu hơn giá trị của lao động, của nỗ lực và lòng biết ơn đối với những người đã giúp mình trưởng thành.
Điều em thích nhất ở bài thơ là giọng điệu giản dị, gần gũi nhưng chan chứa tình cảm. Mỗi câu, mỗi chữ đều như có hơi ấm của bàn tay cha mẹ, vừa nghiêm khắc, vừa dịu dàng. Bài thơ không chỉ là lời răn dạy, mà còn là sự nâng đỡ tinh thần, giúp em có thêm niềm tin và nghị lực trong cuộc sống.
Sau khi đọc xong, em thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn, phải chăm chỉ học tập, rèn luyện bản thân, không trông chờ hay ỷ lại vào người khác. Em hiểu rằng chỉ khi tự mình nỗ lực, em mới có thể xứng đáng với tình yêu và kì vọng của cha mẹ, mới tạo ra được “điều đến” từ chính bàn tay và trái tim mình.
Bài thơ đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc — vừa biết ơn, vừa trân trọng, vừa thấy mình phải cố gắng hơn mỗi ngày. “Không có gì tự đến đâu con” không chỉ là lời nhắn nhủ, mà còn là bài học làm người giản dị mà lớn lao, theo em trên hành trình trưởng thành.
Bài thơ “Không có gì tự đến đâu con”, được nhà thơ Nguyễn Đăng Tấn viết tặng con là Nguyễn Đăng Tiến vào khoảng năm 1995, khi Tiến đang học lớp 3. Bài thơ được in trong tập thơ “Lời ru Vầng trăng”, xuất bản năm 2000. Những lời thơ thắm đượm tình phụ tử sâu nặng đã khái quát nên những bài học minh triết về cuộc sống làm xúc động lòng người.
Thơ của Nguyễn Đăng Tấn thường là những dòng cảm xúc chân thành về những gì diễn ra trong đời sống thường ngày. Gia đình là chiếc nôi, nơi bồi dưỡng nhân cách, đạo đức cho đứa con trước tiên. Bởi vậy, khuyên dạy con trai, ông như người đi trước tâm sự với người đi sau những bước đi trên con đường đời vốn lắm đèo dốc và thác ghềnh ở thời điểm đứa con bước đầu biết cảm nhận về cuộc sống. Mở đầu là những câu:
“Không có gì tự đến đâu con.
Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa
Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa.
Mùa bội thu phải một nắng hai sương”.
Câu thơ đầu nhắc lại nhan đề của bài, điệp ngữ “Không có gì tự đến” xuất hiện nhiều lần ở đầu các khổ thơ, nhấn mạnh và khắc sâu tư tưởng xuyên suốt toàn bài. Mọi việc trên đời đều có nhân quả, lý do riêng của nó.
Những câu thơ tiếp là các dẫn chứng minh họa, cũng là lời nhận xét khách quan về quy luật cuộc sống.
Tác giả dùng lối diễn đạt điệp cấu trúc câu, mỗi câu thơ đậm tính triết lý đều gồm hai vế. Vế trước là kết quả, mục đích, vế sau là nguyên nhân. Dù là thiên nhiên hay con người, một khi hướng tới mục tiêu đạt được: Quả muốn ngọt, hoa sẽ thơm, mùa bội thu đều phải có sự trả giá. Còn vế sau là cách thức, phương tiện đạt tới. Cây có tích nhựa đủ mới tạo nên quả ngọt. Hoa có trải qua “nắng lửa” mới có được hương thơm. Để có mùa màng bội thu, con người phải trải qua vất vả nhiều ngày một nắng hai sương.
Quy luật tất yếu đó ở đời không phải ai cũng hiểu. Để thành công, dẫu chỉ là công việc bình thường, con người cũng phải đánh đổi bằng sức lao động và nỗ lực của bản thân: “Phải bằng cả bàn tay và nghị lực”, chăm chỉ cần cù như kiến tha mồi mới dần xây được tổ, ong hút nhụy từ nhiều hoa mới làm nên mật.
Trong bài, tác giả so sánh: “Như con chim suốt ngày chọn hạt” để tích tiểu thành đại, góp nhỏ thành lớn. Phép so sánh giàu gợi hình, gợi cảm này nhằm cụ thể hóa ý nghĩa sự cần mẫn, tỉ mỉ của loài chim. Từ đó, người cha khuyên con trai cũng phải có sự chăm chỉ, kiên trì như vậy mới đạt thành quả.
Bên cạnh đó, nghệ thuật nhân hóa chứng tỏ nhà thơ có cách nhìn đa chiều “Năm tháng bao dung khắc nghiệt lạ kỳ”. Cuộc sống vốn bao dung nhưng cũng đầy thử thách, đúng như ông cha xưa từng dạy: “Có làm thì mới có ăn/Không dưng ai dễ mang phần đến cho”.
Đứa con độ tuổi còn thơ trẻ, hồn nhiên, chưa hiểu được điều ấy, có lúc còn ham chơi. Bổn phận người làm cha mẹ phải biết linh hoạt cương nhu trong uốn nắn, dạy bảo con:
“Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi
Có roi vọt khi con hư và có lỗi”.
Sự nghiêm khắc và mềm mỏng hợp lý của cha mẹ khiến người con dần lớn khôn. Khổ thơ áp cuối người cha vạch rõ con đường phía trước của con “dài rộng biết bao nhiêu…”, điều quan trọng là con phải biết “giữ cây vươn thẳng”, tự giác và nghiêm khắc với bản thân. Cuộc sống vốn không dễ dàng:
“Trời cao đó nhưng chẳng bao giờ lặng,
Chỉ có con mới nâng nổi chính mình”.
Hai câu thơ vừa là lời dạy, vừa là cha giao trách nhiệm cho con: Không ai có thể sống thay con, chỉ có con mới quyết định được tương lai cuộc đời của mình. Khổ thơ kết chốt lại cô đọng chỉ bằng một dòng gồm hai câu thơ ngắn, dạng câu đặc biệt, người cha muốn con hãy khắc cốt ghi tâm: “Chẳng có gì tự đến… Hãy đinh ninh”. Lời răn dạy đó nhẹ nhàng mà vô cùng sâu sắc.
Theo nhà thơ, nền tảng gia đình có vai trò rất quan trọng trong việc dạy dỗ để hình thành nhân cách con cái. Những bài thơ ông viết cho con, cũng là để viết cho chính mình, tự khuyên mình.
Tính đến nay, gần ba mươi năm đã đi qua kể từ khi bài thơ ra đời nhưng lời khuyên của nhà thơ vẫn còn những giá trị sâu sắc. Nhà thơ đã nói hộ bao người làm cha lời dạy chí tình, chí nghĩa rất hữu ích với các con của mình, với lớp trẻ hôm nay và cả mai sau.
Bài thơ “Không có gì tự đến đâu con”, được nhà thơ Nguyễn Đăng Tấn viết tặng con là Nguyễn Đăng Tiến vào khoảng năm 1995, khi Tiến đang học lớp 3. Bài thơ được in trong tập thơ “Lời ru Vầng trăng”, xuất bản năm 2000. Những lời thơ thắm đượm tình phụ tử sâu nặng đã khái quát nên những bài học minh triết về cuộc sống làm xúc động lòng người.
Thơ của Nguyễn Đăng Tấn thường là những dòng cảm xúc chân thành về những gì diễn ra trong đời sống thường ngày. Gia đình là chiếc nôi, nơi bồi dưỡng nhân cách, đạo đức cho đứa con trước tiên. Bởi vậy, khuyên dạy con trai, ông như người đi trước tâm sự với người đi sau những bước đi trên con đường đời vốn lắm đèo dốc và thác ghềnh ở thời điểm đứa con bước đầu biết cảm nhận về cuộc sống. Mở đầu là những câu:
“Không có gì tự đến đâu con.
Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa
Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa.
Mùa bội thu phải một nắng hai sương”.
Câu thơ đầu nhắc lại nhan đề của bài, điệp ngữ “Không có gì tự đến” xuất hiện nhiều lần ở đầu các khổ thơ, nhấn mạnh và khắc sâu tư tưởng xuyên suốt toàn bài. Mọi việc trên đời đều có nhân quả, lý do riêng của nó.
Những câu thơ tiếp là các dẫn chứng minh họa, cũng là lời nhận xét khách quan về quy luật cuộc sống.
Tác giả dùng lối diễn đạt điệp cấu trúc câu, mỗi câu thơ đậm tính triết lý đều gồm hai vế. Vế trước là kết quả, mục đích, vế sau là nguyên nhân. Dù là thiên nhiên hay con người, một khi hướng tới mục tiêu đạt được: Quả muốn ngọt, hoa sẽ thơm, mùa bội thu đều phải có sự trả giá. Còn vế sau là cách thức, phương tiện đạt tới. Cây có tích nhựa đủ mới tạo nên quả ngọt. Hoa có trải qua “nắng lửa” mới có được hương thơm. Để có mùa màng bội thu, con người phải trải qua vất vả nhiều ngày một nắng hai sương.
Quy luật tất yếu đó ở đời không phải ai cũng hiểu. Để thành công, dẫu chỉ là công việc bình thường, con người cũng phải đánh đổi bằng sức lao động và nỗ lực của bản thân: “Phải bằng cả bàn tay và nghị lực”, chăm chỉ cần cù như kiến tha mồi mới dần xây được tổ, ong hút nhụy từ nhiều hoa mới làm nên mật.
Trong bài, tác giả so sánh: “Như con chim suốt ngày chọn hạt” để tích tiểu thành đại, góp nhỏ thành lớn. Phép so sánh giàu gợi hình, gợi cảm này nhằm cụ thể hóa ý nghĩa sự cần mẫn, tỉ mỉ của loài chim. Từ đó, người cha khuyên con trai cũng phải có sự chăm chỉ, kiên trì như vậy mới đạt thành quả.
Bên cạnh đó, nghệ thuật nhân hóa chứng tỏ nhà thơ có cách nhìn đa chiều “Năm tháng bao dung khắc nghiệt lạ kỳ”. Cuộc sống vốn bao dung nhưng cũng đầy thử thách, đúng như ông cha xưa từng dạy: “Có làm thì mới có ăn/Không dưng ai dễ mang phần đến cho”.
Đứa con độ tuổi còn thơ trẻ, hồn nhiên, chưa hiểu được điều ấy, có lúc còn ham chơi. Bổn phận người làm cha mẹ phải biết linh hoạt cương nhu trong uốn nắn, dạy bảo con:
“Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi
Có roi vọt khi con hư và có lỗi”.
Sự nghiêm khắc và mềm mỏng hợp lý của cha mẹ khiến người con dần lớn khôn. Khổ thơ áp cuối người cha vạch rõ con đường phía trước của con “dài rộng biết bao nhiêu…”, điều quan trọng là con phải biết “giữ cây vươn thẳng”, tự giác và nghiêm khắc với bản thân. Cuộc sống vốn không dễ dàng:
“Trời cao đó nhưng chẳng bao giờ lặng,
Chỉ có con mới nâng nổi chính mình”.
Hai câu thơ vừa là lời dạy, vừa là cha giao trách nhiệm cho con: Không ai có thể sống thay con, chỉ có con mới quyết định được tương lai cuộc đời của mình. Khổ thơ kết chốt lại cô đọng chỉ bằng một dòng gồm hai câu thơ ngắn, dạng câu đặc biệt, người cha muốn con hãy khắc cốt ghi tâm: “Chẳng có gì tự đến… Hãy đinh ninh”. Lời răn dạy đó nhẹ nhàng mà vô cùng sâu sắc.
Theo nhà thơ, nền tảng gia đình có vai trò rất quan trọng trong việc dạy dỗ để hình thành nhân cách con cái. Những bài thơ ông viết cho con, cũng là để viết cho chính mình, tự khuyên mình.
Tính đến nay, gần ba mươi năm đã đi qua kể từ khi bài thơ ra đời nhưng lời khuyên của nhà thơ vẫn còn những giá trị sâu sắc. Nhà thơ đã nói hộ bao người làm cha lời dạy chí tình, chí nghĩa rất hữu ích với các con của mình, với lớp trẻ hôm nay và cả mai sau.
Điều làm em xúc động nhất chính là lời khẳng định "Không có gì tự đến đâu con" lặp đi lặp lại, như một lời khẳng định chắc chắn về giá trị của lao động. Giống như quả muốn ngọt phải tích nhựa, hoa muốn thơm phải trải qua nắng lửa, mọi thành quả trong cuộc sống đều phải trải qua quá trình tôi luyện và tích lũy lâu dài. Tác giả đã khéo léo sử dụng những hình ảnh đó để nhấn mạnh rằng, ngay cả những điều tưởng chừng giản đơn nhất cũng cần sự cố gắng không ngừng nghỉ.
Sự tri ân và yêu thương được thể hiện qua những lời khuyên nhủ của cha mẹ là bài học lớn nhất mà bài thơ muốn truyền tải. Nó cho em thấy rằng, tình yêu thương của cha mẹ không phải là nuông chiều mà là sự quan tâm, dạy dỗ để con cái có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình. "Phải bằng cả đôi tay và nghị lực" chính là triết lý đó. Nó nhắc em rằng, để đạt được điều mình mong muốn, em không thể trông chờ vào sự may mắn mà phải tự mình nỗ lực, kiên trì.
Hình ảnh "con chim suốt ngày chọn hạt" khép lại đoạn thơ như một lời nhắc nhở về sự kiên nhẫn và nhẫn nại. Cuộc sống có thể bao dung, nhưng cũng đầy rẫy thử thách. Chính những thử thách đó mới tôi luyện con người trở nên trưởng thành và bản lĩnh. Bài thơ đã giúp em nhận ra rằng, thành công không tự nhiên mà có, và em cần phải nỗ lực, trân trọng từng thành quả lao động của mình.
Bài thơ "Không có gì tự đến đâu con" không chỉ là một bài học mà còn là nguồn động lực để em sống có trách nhiệm hơn, có ước mơ và không ngại khó khăn. Em sẽ ghi nhớ những lời khuyên này, không ngừng học hỏi, rèn luyện và luôn cố gắng để không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ. Bài thơ là một lời nhắc nhở quý giá để em trưởng thành hơn mỗi ngày, để em hiểu rằng, chỉ có sự nỗ lực của bản thân mới mang lại cho em những thành quả xứng đáng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
20520
-
12147
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
11028 -
10998
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
9980 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
9378
