Quảng cáo
6 câu trả lời 204
Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em – Cuộc chạy tiếp sức trong mưa
Sáng thứ bảy ấy, sân trường ướt mịn như được ai trải một lớp gương mờ. Trời không mưa to, chỉ lấm tấm hạt, đủ làm áo đồng phục thẫm màu và giày thể thao nghe “lẹp xẹp”. Lớp em đăng ký thi chạy tiếp sức 4x100m ở Hội khỏe Phù Đổng. Em chạy chân thứ hai—đoạn chạy vừa ngắn vừa áp lực vì phải bắt nhịp thật chuẩn để nhận gậy.
Trước giờ thi, cô chủ nhiệm gọi bốn đứa lại, giọng nhẹ mà chắc:
“Không cần nhất đâu. Cần các con trao – nhận gậy thật an toàn. Rơi gậy thì… mất hết.”
Cả bọn đồng thanh “Dạ!”, rồi cùng giơ nắm tay chạm vào nhau. Em nhìn cây gậy nhôm sáng loáng, thấy nó bỗng nặng như một lời hứa.
Phát súng nổ. Bạn Huy—chân đầu—phóng đi như mũi tên, bùn đất bắn lên thành một vệt nâu. Em bắt đầu chạy đổ dốc nhịp, mắt dán vào bàn tay phía sau đang chìa gậy. Hai chúng em chạm điểm kẻ sơn trắng. Em hét: “Gậy!” Bạn đưa ra. Em chụp hụt.
Trong khoảnh khắc, thế giới thu nhỏ bằng tiếng “keng” của gậy chạm đất. Mọi thứ như chậm lại: mặt sân ướt, những giọt mưa đậu trên lông mi, tiếng khán giả “Ối!” bật lên một nhịp rồi nín bặt. Tim em rơi xuống cùng cây gậy. Em nghĩ tới lời cô: “Rơi gậy thì… mất hết.”
Không kịp hoảng, em cúi nhặt, cảm giác lạnh buốt ở lòng bàn tay như đánh thức toàn bộ cơ thể. Em cắm đầu chạy. Phía trước, đội bạn áo xanh đã lên hơn nửa thân người. Em không nhìn nữa, chỉ nghe tiếng giày ma sát trên sân, nghe tiếng thở rát họng của chính mình. Gậy lạnh, tay nóng, hai thứ va vào nhau nghe lách tách.
Đến đoạn trao gậy cho bạn Ngân—chân thứ ba—em rút kinh nghiệm, hét sớm hơn, giữ gậy ngang tầm hông, ép sát đường chạy. Lần này, gậy vào tay như hút nam châm. Ngân vọt đi. Em gập người thở, hương mưa và mùi cỏ ướt trộn lại, vừa mát vừa chát. Em muốn khóc, không phải vì đau, mà vì thấy mình vừa đi một chuyến tàu lượn: rơi xuống tận cùng rồi kéo ngược lên.
Lúc em ngẩng lên, bạn cuối cùng của lớp—Tuấn—đang áp sát đội áo xanh. Chỉ còn 20 mét, cậu ấy nghiêng người, hai tay đánh rộng, cắn môi như muốn cắn cả cơn mưa. Tiếng cổ vũ của lớp em vỡ òa: “Tuấn ơi! Tuấn ơi!” Vạch đích đến. Cả hai gần như chạm dây cùng lúc.
Kết quả: lớp em về nhì. Khi tên được xướng, em tưởng mọi người sẽ tiếc. Nhưng cô chủ nhiệm cười, nụ cười có chút nước mưa:
“Nhì mà không bỏ cuộc—cô quý lắm.”
Bạn Huy vỗ mạnh vào vai em: “Tại trời trơn thôi. Mày nhặt nhanh lắm. Hay phết!” Ngân thì chìa chai nước: “Uống đi, tay run kìa.” Em nhìn bàn tay mình—vẫn còn dấu bẩn của mặt sân, giữa lòng bàn tay loang một vệt đỏ nhạt vì cọ vào gậy. Thấy vậy, Tuấn lấy khăn chấm nhẹ: “Đẹp trai rồi đấy, có huân chương bùn.”
Khi cả nhóm ngồi nép dưới mái hiên, mưa rơi dày hơn, trông như những sợi chỉ bạc đan kín sân trường. Bọn em truyền tay nhau tấm giấy khen. Giấy không to, chữ không nhiều, nhưng ấm. Ấm vì bên trong không chỉ là thành tích, mà là một khoảnh khắc chúng em không bỏ nhau: người trao chưa chuẩn thì người nhận học cách sửa, người chạy sau gỡ sai cho người chạy trước, người chạy cuối dùng tất cả phần còn lại để bù vào khoảng trượt tay ban đầu.
Chiều hôm đó, về nhà em đem gậy nhôm (ban tổ chức cho đội về nhì mượn chụp ảnh) rửa sạch và phơi cạnh cửa sổ. Ánh nắng cuối ngày len qua mây, rơi lên thân gậy thành một vệt sáng mảnh. Em nhận ra, chiến thắng đôi khi không phải là đứng cao hơn ai, mà là đứng vững sau khi vấp. Và “trách nhiệm” không phải lời nói to, mà là bàn tay chìa ra đúng lúc.
Đến bây giờ, mỗi lần đi qua sân trường gặp mưa, em vẫn nghe rất rõ tiếng “keng” của cây gậy năm nào. Âm thanh ấy không còn làm em sợ. Nó giống như một tín hiệu bí mật: nhắc em bình tĩnh, nhặt lấy lỗi lầm, chạy tiếp phần đường của mình, và nhất định trao cho người sau một cơ hội tốt hơn.
Đây là một dạng bài tập làm văn yêu cầu học sinh kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân. Để viết bài văn này, em cần:
Mở bài: Giới thiệu về trải nghiệm đáng nhớ của em. Đó là trải nghiệm gì, xảy ra khi nào, ở đâu?
Thân bài: Kể lại diễn biến của trải nghiệm theo trình tự thời gian.Nêu lý do, hoàn cảnh dẫn đến trải nghiệm đó.
Kể lại chi tiết những việc đã xảy ra, cảm xúc của em trong từng khoảnh khắc.
Sử dụng các từ ngữ gợi tả, gợi cảm để bài văn thêm sinh động.
Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em sau trải nghiệm đó. Trải nghiệm đó đã để lại cho em những bài học, kỷ niệm gì?
Đây là một dạng bài tập làm văn yêu cầu học sinh kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân. Để viết bài văn này, em cần:
Mở bài: Giới thiệu về trải nghiệm đáng nhớ của em. Đó là trải nghiệm gì, xảy ra khi nào, ở đâu?
Thân bài: Kể lại diễn biến của trải nghiệm theo trình tự thời gian.Nêu lý do, hoàn cảnh dẫn đến trải nghiệm đó.
Kể lại chi tiết những việc đã xảy ra, cảm xúc của em trong từng khoảnh khắc.
Sử dụng các từ ngữ gợi tả, gợi cảm để bài văn thêm sinh động.
Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em sau trải nghiệm đó. Trải nghiệm đó đã để lại cho em những bài học, kỷ niệm gì?
cop cj vy:)
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
37638 -
Hỏi từ APP VIETJACK25754
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
25290 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
23217 -
Hỏi từ APP VIETJACK17002
-
Hỏi từ APP VIETJACK15544
