Quảng cáo
2 câu trả lời 509
Bài văn
Mở bài
Quê hương là nơi chôn rau cắt rốn, là nguồn cội nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người. Đối với em, nhắc đến quê hương Bác Hồ – làng Sen, Nghệ An – em luôn tưởng tượng ra một bức tranh làng quê thanh bình, giản dị mà thân thương, gắn liền với tuổi thơ của vị Cha già dân tộc.
Thân bài
Bước chân vào làng Sen, em cảm nhận được ngay vẻ đẹp mộc mạc, đậm chất quê. Con đường làng rợp bóng tre xanh, thoang thoảng hương sen tỏa ra từ hồ nước trước ngõ. Những mái nhà tranh đơn sơ, vách đất, hàng cau, hàng râm bụt gợi lên sự thanh bạch, giản dị. Đặc biệt, ngôi nhà của Bác càng bình dị hơn cả: mái tranh thấp nhỏ, vài bộ bàn ghế mộc, chiếc giường tre đơn sơ, mọi vật đều toát lên cuộc sống giản dị nhưng ấm áp tình người.
Phong cảnh nơi đây bốn mùa đều đẹp. Mùa hè, hồ sen nở rộ, hương thơm ngát làm lòng người khoan khoái, thanh thản. Mùa thu, cánh đồng lúa chín vàng óng, gió thổi rì rào như khúc hát quê hương. Mùa đông, gió se lạnh, mùi khói lam chiều bảng lảng. Mùa xuân, cây cối đâm chồi nảy lộc, muôn hoa khoe sắc, làng quê rộn ràng sức sống mới. Trong không gian ấy, em cảm thấy như chính tâm hồn Bác cũng được nuôi dưỡng từ sự thanh bình, hiền hòa của quê hương.
Kết bài
Quê hương Bác Hồ – làng Sen – vừa giản dị, vừa thiêng liêng. Đó không chỉ là nơi sinh ra vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là biểu tượng của nét đẹp hồn hậu, trong sáng của làng quê Việt Nam. Em luôn tự nhủ sẽ học tập và noi gương Bác, để xứng đáng với quê hương đất nước mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
34120 -
27259
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
19119 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
18250 -
Hỏi từ APP VIETJACK17753
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
16897
