Quảng cáo
2 câu trả lời 136
Hôm ấy, vào một buổi sáng Chủ Nhật trong trẻo, tôi tham gia một hoạt động tình nguyện vô cùng ý nghĩa – giúp đỡ các em nhỏ nghèo tại một trường học ở vùng ngoại thành. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ, để lại trong tôi không chỉ những cảm xúc chân thành mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu thương, sự chia sẻ và trách nhiệm cộng đồng.
Cả nhóm chúng tôi – những bạn trẻ trong câu lạc bộ tình nguyện của trường – đều háo hức chuẩn bị từ sớm. Chúng tôi mang theo những cuốn sách cũ, những món quà nhỏ, cùng với lòng nhiệt huyết muốn làm một điều gì đó ý nghĩa cho những em nhỏ kém may mắn. Chuyến đi này, ngoài việc tổ chức hoạt động học tập, chúng tôi còn có kế hoạch tặng quà cho các em, giúp các em phần nào vơi đi khó khăn trong cuộc sống.
Khi đến trường, tôi không khỏi bất ngờ khi nhìn thấy cảnh vật xung quanh. Trường học đơn sơ, mái ngói đã cũ, tường vôi vàng ố, nhưng các em học sinh ở đây vẫn vui vẻ, hồn nhiên như bao đứa trẻ khác. Dù điều kiện học tập thiếu thốn, nhưng những ánh mắt sáng ngời, những nụ cười ngây thơ của các em khiến lòng tôi không khỏi xúc động.
Sau khi tổ chức một buổi giao lưu ngắn, chúng tôi bắt đầu chia nhóm và tiến hành các hoạt động. Tôi cùng một nhóm bạn đảm nhận việc dạy các em làm bài tập toán và văn. Dù không thể giúp các em hoàn thiện tất cả, nhưng mỗi câu hỏi giải đáp, mỗi bài toán chúng tôi hướng dẫn đều khiến chúng tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Các em nhỏ tuy còn rất nhiều thiếu sót trong kiến thức, nhưng sự háo hức, tiếp thu nhanh chóng và chăm chỉ của các em khiến chúng tôi càng thêm yêu công việc tình nguyện.
Đặc biệt, tôi nhớ nhất là một bé gái tên Lan, khoảng chín tuổi, mái tóc dài buộc gọn gàng. Lan là một trong những học sinh khá giỏi trong lớp. Mặc dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, nhưng Lan luôn cố gắng học hành chăm chỉ. Khi tôi đến gần hỏi về ước mơ của em, Lan chỉ cười và nói: "Con muốn làm bác sĩ để giúp đỡ người nghèo." Ánh mắt sáng lên đầy quyết tâm của Lan khiến tôi không khỏi ngạc nhiên và cảm động. Một đứa trẻ trong hoàn cảnh nghèo khó như vậy, mà ước mơ của em lại lớn lao đến vậy. Những đứa trẻ này dù thiếu thốn về vật chất, nhưng lại luôn giữ cho mình những ước mơ và hy vọng lớn lao.
Khi các hoạt động học tập kết thúc, chúng tôi bắt đầu phát quà cho các em. Những món quà tuy nhỏ bé nhưng lại mang giá trị tinh thần vô cùng lớn lao đối với các em. Những cuốn sách, bộ đồ chơi, chiếc áo ấm là niềm vui lớn đối với các em trong hoàn cảnh khó khăn này. Tôi thấy các em nở nụ cười hạnh phúc khi nhận quà, và tôi cũng cảm thấy vui lây vì đã mang lại niềm vui cho các em.
Kết thúc buổi tình nguyện, khi trở về nhà, tôi vẫn không thể nào quên được hình ảnh của những em nhỏ vui mừng, những ánh mắt hạnh phúc, đầy hy vọng. Tình nguyện không chỉ là việc cho đi mà còn là việc nhận lại những bài học về sự yêu thương và chia sẻ. Tôi nhận ra rằng dù chúng ta có ít ỏi, nhưng nếu biết chia sẻ, biết giúp đỡ, thì những hành động dù nhỏ bé vẫn có thể tạo nên giá trị lớn lao cho cộng đồng.
Qua hoạt động này, tôi học được nhiều điều: sự kiên trì trong học tập, lòng yêu thương, sự quan tâm đến những người xung quanh, và quan trọng nhất là nhận ra rằng tình yêu thương và sự sẻ chia chính là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mỗi người. Những em nhỏ ấy, dù nghèo khó về vật chất, nhưng lại giàu có về tâm hồn, về lòng kiên cường và ước mơ. Chính các em đã dạy tôi một bài học quý giá về niềm tin vào cuộc sống.
Tôi tin rằng, nếu mỗi người trong chúng ta đều có thể dành chút thời gian và tấm lòng để giúp đỡ những mảnh đời khó khăn, thì xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn, và những ước mơ của những đứa trẻ như Lan sẽ không chỉ là ước mơ, mà sẽ trở thành hiện thực trong tương lai.
Hôm ấy, vào một buổi sáng Chủ Nhật trong trẻo, tôi tham gia một hoạt động tình nguyện vô cùng ý nghĩa – giúp đỡ các em nhỏ nghèo tại một trường học ở vùng ngoại thành. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ, để lại trong tôi không chỉ những cảm xúc chân thành mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu thương, sự chia sẻ và trách nhiệm cộng đồng.
Cả nhóm chúng tôi – những bạn trẻ trong câu lạc bộ tình nguyện của trường – đều háo hức chuẩn bị từ sớm. Chúng tôi mang theo những cuốn sách cũ, những món quà nhỏ, cùng với lòng nhiệt huyết muốn làm một điều gì đó ý nghĩa cho những em nhỏ kém may mắn. Chuyến đi này, ngoài việc tổ chức hoạt động học tập, chúng tôi còn có kế hoạch tặng quà cho các em, giúp các em phần nào vơi đi khó khăn trong cuộc sống.
Khi đến trường, tôi không khỏi bất ngờ khi nhìn thấy cảnh vật xung quanh. Trường học đơn sơ, mái ngói đã cũ, tường vôi vàng ố, nhưng các em học sinh ở đây vẫn vui vẻ, hồn nhiên như bao đứa trẻ khác. Dù điều kiện học tập thiếu thốn, nhưng những ánh mắt sáng ngời, những nụ cười ngây thơ của các em khiến lòng tôi không khỏi xúc động.
Sau khi tổ chức một buổi giao lưu ngắn, chúng tôi bắt đầu chia nhóm và tiến hành các hoạt động. Tôi cùng một nhóm bạn đảm nhận việc dạy các em làm bài tập toán và văn. Dù không thể giúp các em hoàn thiện tất cả, nhưng mỗi câu hỏi giải đáp, mỗi bài toán chúng tôi hướng dẫn đều khiến chúng tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Các em nhỏ tuy còn rất nhiều thiếu sót trong kiến thức, nhưng sự háo hức, tiếp thu nhanh chóng và chăm chỉ của các em khiến chúng tôi càng thêm yêu công việc tình nguyện.
Đặc biệt, tôi nhớ nhất là một bé gái tên Lan, khoảng chín tuổi, mái tóc dài buộc gọn gàng. Lan là một trong những học sinh khá giỏi trong lớp. Mặc dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, nhưng Lan luôn cố gắng học hành chăm chỉ. Khi tôi đến gần hỏi về ước mơ của em, Lan chỉ cười và nói: "Con muốn làm bác sĩ để giúp đỡ người nghèo." Ánh mắt sáng lên đầy quyết tâm của Lan khiến tôi không khỏi ngạc nhiên và cảm động. Một đứa trẻ trong hoàn cảnh nghèo khó như vậy, mà ước mơ của em lại lớn lao đến vậy. Những đứa trẻ này dù thiếu thốn về vật chất, nhưng lại luôn giữ cho mình những ước mơ và hy vọng lớn lao.
Khi các hoạt động học tập kết thúc, chúng tôi bắt đầu phát quà cho các em. Những món quà tuy nhỏ bé nhưng lại mang giá trị tinh thần vô cùng lớn lao đối với các em. Những cuốn sách, bộ đồ chơi, chiếc áo ấm là niềm vui lớn đối với các em trong hoàn cảnh khó khăn này. Tôi thấy các em nở nụ cười hạnh phúc khi nhận quà, và tôi cũng cảm thấy vui lây vì đã mang lại niềm vui cho các em.
Kết thúc buổi tình nguyện, khi trở về nhà, tôi vẫn không thể nào quên được hình ảnh của những em nhỏ vui mừng, những ánh mắt hạnh phúc, đầy hy vọng. Tình nguyện không chỉ là việc cho đi mà còn là việc nhận lại những bài học về sự yêu thương và chia sẻ. Tôi nhận ra rằng dù chúng ta có ít ỏi, nhưng nếu biết chia sẻ, biết giúp đỡ, thì những hành động dù nhỏ bé vẫn có thể tạo nên giá trị lớn lao cho cộng đồng.
Qua hoạt động này, tôi học được nhiều điều: sự kiên trì trong học tập, lòng yêu thương, sự quan tâm đến những người xung quanh, và quan trọng nhất là nhận ra rằng tình yêu thương và sự sẻ chia chính là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mỗi người. Những em nhỏ ấy, dù nghèo khó về vật chất, nhưng lại giàu có về tâm hồn, về lòng kiên cường và ước mơ. Chính các em đã dạy tôi một bài học quý giá về niềm tin vào cuộc sống.
Tôi tin rằng, nếu mỗi người trong chúng ta đều có thể dành chút thời gian và tấm lòng để giúp đỡ những mảnh đời khó khăn, thì xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn, và những ước mơ của những đứa trẻ như Lan sẽ không chỉ là ước mơ, mà sẽ trở thành hiện thực trong tương lai.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
103768
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
79539 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
73199 -
Hỏi từ APP VIETJACK60617
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46666 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
37208
