Quảng cáo
2 câu trả lời 174
Nội dung: "Chí Phèo" là một tác phẩm nổi tiếng của Nam Cao, kết hợp giữa yếu tố hài hước và bi thương. Câu chuyện kể về một người nông dân tên Chí Phèo, bị xã hội đẩy vào con đường lưu manh, trở thành "con quái vật" mà mọi người đều sợ hãi. Mặc dù có những tình huống hài hước, nhưng qua đó tác phẩm phản ánh một xã hội đầy bất công và tàn bạo, dẫn đến sự biến dạng con người trong môi trường xã hội.
2. "Trí khôn của ta đây" (Văn học dân gian)
Nội dung: Đây là một câu chuyện dân gian Việt Nam có yếu tố hài hước, kể về một anh chàng nông dân sáng dạ, dùng trí thông minh để đối phó với các tình huống khó khăn trong cuộc sống. Văn bản này thể hiện sự khôn ngoan, mưu mẹo của người dân trong việc vượt qua thử thách bằng trí tuệ và sự hài hước.
3. "Lão Hạc" của Nam Cao
Nội dung: Mặc dù chủ yếu là một tác phẩm buồn, "Lão Hạc" cũng có những tình huống hài hước qua các nhân vật và câu chuyện của họ. Tác phẩm kể về lão Hạc, một người nông dân nghèo sống cô đơn, tìm cách nuôi dưỡng tình yêu thương và nhân văn trong hoàn cảnh khó khăn. Những tình huống giữa các nhân vật, đặc biệt là những cuộc đối thoại của lão Hạc với nhân vật khác, đôi khi mang đến những khoảnh khắc nhẹ nhàng, hài hước.
4. "Hài kịch" của Aristophanes
Nội dung: Aristophanes là một nhà bi kịch và hài kịch nổi tiếng của Hy Lạp cổ đại. Các tác phẩm của ông như "Nữ công dân" (Lysistrata) và "Những người bạn" (The Clouds) nổi bật với các tình huống hài hước châm biếm, đặc biệt là trong việc chỉ trích xã hội, chính trị và các thói hư tật xấu của con người. Câu chuyện trong các vở kịch của Aristophanes thường rất sinh động, hài hước và có tính châm biếm cao.
5. "Cười ra nước mắt" của Vũ Trọng Phụng
Nội dung: Là tác phẩm của Vũ Trọng Phụng, "Cười ra nước mắt" phản ánh sự châm biếm sâu sắc về những vấn đề xã hội trong thời kỳ phong kiến và thực dân. Nội dung truyện không chỉ mang yếu tố hài hước mà còn mang đậm tính châm biếm, phê phán sự giả dối và thói hư tật xấu của các nhân vật.
6. "Chuyện tình Mẹo"
Nội dung: Đây là một tác phẩm hài hước của văn học dân gian Việt Nam, kể về một anh chàng tên Mẹo với những tình huống trớ trêu và hài hước. Mẹo là một người thông minh nhưng luôn bị rơi vào các tình huống dở khóc dở cười, khiến người đọc không thể không bật cười.
7. "Gà trống nuôi con"
Nội dung: Câu chuyện hài hước này kể về một người đàn ông, trong một hoàn cảnh ngặt nghèo, phải một mình nuôi con. Các tình huống trong câu chuyện rất vui nhộn, khi người cha phải đối mặt với những khó khăn trong việc chăm sóc và nuôi dạy con cái, nhưng cuối cùng lại mang đến những bài học nhân văn và khiến người đọc vừa cười vừa suy ngẫm.
Những tác phẩm hài này thường không chỉ mang lại tiếng cười mà còn chứa đựng những giá trị nhân văn sâu sắc, phản ánh các vấn đề xã hội, con người và những khía cạnh tâm lý của xã hội trong các thời kỳ khác nhau.
Những trò lố hay là Va-ren và Phan Bội Châu" (Nguyễn Ái Quốc)
Nội dung: Tác giả miêu tả cuộc gặp tưởng tượng giữa Va-ren, một viên toàn quyền thực dân Pháp, và Phan Bội Châu, nhà yêu nước Việt Nam. Qua đó, tác phẩm châm biếm sự giả dối, đạo đức giả của thực dân Pháp khi cố tỏ ra "quan tâm" đến người yêu nước Việt Nam.
"Tam đại con gà" (truyện dân gian)
Nội dung: Câu chuyện kể về một anh thầy đồ dốt, không biết chữ nhưng vẫn nhận dạy học. Anh đã chế ra đủ mọi cách để che giấu sự ngu dốt của mình, dẫn đến những tình huống dở khóc dở cười, đặc biệt là khi anh cố giải thích tiếng gà gáy thành một câu thơ.
"Lợn cưới áo mới" (truyện cười dân gian)
Nội dung: Chuyện kể về hai người đàn ông với tính khoe khoang khác nhau: một người khoe chiếc áo mới và một người khoe chú lợn chuẩn bị cưới. Qua các tình huống đối đáp hài hước, truyện phê phán thói khoe khoang vô nghĩa trong xã hội.
"Chữ người tử tù" (Nguyễn Tuân - có yếu tố hài nhẹ)
Nội dung: Một đoạn ngắn trong câu chuyện, khi Huấn Cao bị giải lên gặp viên quản ngục, thể hiện sự tương phản hài hước giữa uy nghiêm của Huấn Cao và sự nhún nhường lúng túng của quản ngục. Điều này tuy nhẹ nhàng nhưng mang tính giải trí.
"Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục" (Mô-li-e)
Nội dung: Tác phẩm kể về ông Giuốc-đanh, một nhà tư sản muốn học làm quý tộc. Qua các tình huống hài hước như cách ông học nói văn chương, cách mặc lễ phục, tác phẩm châm biếm sự học đòi, giả tạo của tầng lớp tư sản.
"Bài học đường đời đầu tiên" (Tô Hoài - có yếu tố hài nhẹ)
Nội dung: Miêu tả hành trình của chú dế Mèn đầy tự mãn và những bài học đầu đời. Tình huống Dế Mèn "dạy dỗ" chị Cốc đã tạo nên sự hài hước nhẹ nhàng
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
103768
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
79539 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
73199 -
Hỏi từ APP VIETJACK60617
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46666 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
37208
