Quảng cáo
2 câu trả lời 168
Bài thơ "Gió lạnh đầu mùa" của nhà thơ Xuân Quỳnh mang đến những cảm xúc sâu lắng, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy suy tư về sự thay đổi của thiên nhiên và tình cảm con người. Cảm nhận của em về bài thơ này, một mặt, là cảm giác se lạnh, nhẹ nhàng của những cơn gió đầu mùa mang đến; mặt khác, lại là sự bâng khuâng, tiếc nuối về những gì đã qua trong cuộc sống.
Khi đọc bài thơ, em cảm thấy rõ nét sự chuyển mình của mùa thu sang đông trong những câu thơ đầy hình ảnh và cảm xúc. "Gió lạnh đầu mùa" không chỉ là một hiện tượng tự nhiên mà còn là biểu tượng của sự thay đổi, là những bước đi chậm rãi của thời gian. Cơn gió lạnh mang đến sự cô đơn, xa vắng, nhưng cũng tạo ra những cảm giác lạ lùng, thấm đẫm trong lòng người. Bài thơ khéo léo dùng hình ảnh "gió lạnh" như một cách để nói về những thay đổi trong tình cảm, về những cảm giác lạ lẫm khi con người phải đối mặt với những sự thay đổi trong cuộc sống.
Tuy nhiên, gió lạnh trong bài thơ không hoàn toàn là sự khắc nghiệt hay lạnh lẽo. Nó cũng gợi lên một cảm giác nhẹ nhàng, thanh thoát, như một dấu hiệu của sự kết thúc, nhưng cũng là cơ hội để bắt đầu một cái gì đó mới mẻ. Gió lạnh đầu mùa có thể làm người ta nhớ về những kỷ niệm xưa cũ, nhưng cũng là sự khởi đầu cho những tháng ngày mới, những bước đi tiếp theo trên con đường dài của cuộc sống.
Bài thơ cũng khéo léo thể hiện sự trăn trở trong tâm hồn nhân vật trữ tình. Khi mùa đông về, khi gió lạnh thổi qua, người ta không chỉ cảm nhận cái lạnh của thời tiết, mà còn cảm nhận cái lạnh từ sâu trong lòng. Đó là sự cô đơn, là nỗi nhớ về những gì đã qua, những mối quan hệ cũ, những điều đã không còn. Cái lạnh trong bài thơ cũng chính là cái lạnh trong tâm hồn, là sự băn khoăn, tiếc nuối những gì đã mất. Tuy nhiên, ở một góc nhìn khác, đó cũng là lời nhắc nhở về sự trưởng thành, về những bước đi không thể quay lại của thời gian.
Tóm lại, "Gió lạnh đầu mùa" là một bài thơ nhẹ nhàng mà sâu sắc, với những hình ảnh và cảm xúc đan xen, vừa mơ hồ, vừa rõ ràng. Qua bài thơ, em cảm nhận được sự chuyển giao của thời gian và không gian, những cảm xúc lạ lẫm của mùa thay đổi, đồng thời cũng là những suy tư về cuộc sống, về những gì đã qua và đang chờ đón phía trước.
Trong câu chuyện về Sơn và Lan, hình ảnh của gió lạnh đầu mùa không chỉ đơn thuần là yếu tố tự nhiên mà còn là biểu tượng cho những khó khăn, thử thách mà con người phải đối mặt. Mỗi cơn gió lạnh như thổi vào cuộc sống của những đứa trẻ nghèo khổ, làm tăng thêm sự trống vắng và khắc nghiệt trong hoàn cảnh của họ. Trái ngược với cái lạnh thấu xương, tình thương giữa con người lại tỏa sáng như một ngọn lửa ấm áp, sưởi ấm những trái tim đang rét mướt.
Hành động cho đi chiếc áo bông của Sơn không chỉ là một cử chỉ nhân ái mà còn thể hiện tấm lòng cao đẹp của trẻ thơ, không phân biệt giàu nghèo. Sự quan tâm, sẻ chia mà hai chị em dành cho Hiên đã chạm đến những điều sâu sắc trong tâm hồn mỗi người đọc. Chính tình cảm ấy đã làm giảm đi cái lạnh của gió mùa, mang lại niềm vui và hy vọng cho những đứa trẻ nghèo nơi phố huyện.
Cảm nhận của em về tác phẩm này là sự hòa quyện tuyệt vời giữa những nỗi khổ đau và tình người ấm áp. Qua câu chuyện, em nhận ra rằng, dù cuộc sống có nhiều thử thách, nhưng tình yêu thương và lòng nhân ái sẽ luôn là nguồn động lực lớn lao giúp con người vượt qua mọi khó khăn. Từ đó, em thêm trân trọng những giá trị tinh thần và mong muốn được lan tỏa tình yêu thương đến những người xung quanh.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
103699
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
79461 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
73078 -
Hỏi từ APP VIETJACK60554
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46552 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
37152
