Quảng cáo
2 câu trả lời 182
### Một Lần Làm Mẹ Buồn
Khi còn học lớp sáu, tôi luôn là một học sinh nghịch ngợm và không biết quý trọng thời gian của mình. Một buổi chiều thứ Bảy, sau khi hoàn thành bài tập về nhà, tôi và nhóm bạn quyết định tổ chức một buổi picnic nhỏ ở công viên gần nhà. Tôi đã lên kế hoạch cho một ngày vui vẻ và không nghĩ đến việc thông báo cho mẹ về kế hoạch của mình.
Mẹ không thấy tôi ở nhà suốt cả buổi chiều, lo lắng và bắt đầu tìm kiếm. Đến chiều tối, mẹ mới biết tôi và bạn bè chỉ đang chơi ở công viên. Mẹ đến đón tôi với vẻ mặt lo lắng và mệt mỏi. Tôi có thể thấy đôi mắt mẹ đỏ hoe và một chút thất vọng khi mẹ hỏi tôi lý do không thông báo trước.
Khi về đến nhà, mẹ ngồi yên lặng và không nói gì nhiều. Tôi cảm nhận được sự buồn bã và lo lắng của mẹ, mặc dù mẹ không nói ra. Tôi nhận ra mình đã sai khi không thông báo cho mẹ và làm mẹ phải lo lắng. Dù không ai mắng tôi, nhưng sự im lặng của mẹ làm tôi cảm thấy hối hận sâu sắc.
Kể từ hôm đó, tôi học được rằng sự quan tâm và tình yêu của mẹ luôn hiện diện trong từng hành động của bà, và việc thông báo cho mẹ về những hoạt động của mình không chỉ là phép lịch sự mà còn là cách thể hiện lòng tôn trọng và yêu thương mẹ. Tôi đã cố gắng cải thiện hành vi của mình và luôn đảm bảo rằng mẹ không bao giờ phải lo lắng như thế nữa.
Trong cuộc sống, ai cũng mắc sai lầm. Đôi khi những sai lầm đó làm cha mẹ buồn lòng, nhưng cuối cùng, những sai lầm đó có thể dạy cho chúng ta một số bài học quý giá.
Khi tôi học lớp năm, tôi thường rất nghịch ngợm và tham gia vào những trò nghịch ngợm với các bạn nam. Có lần, chúng tôi rủ nhau trốn học thể dục để ra cổng trường mua quà vặt. Nhưng thật không may, chúng tôi đã bị giáo viên bắt gặp. Cô yêu cầu chúng tôi nhanh chóng trở lại lớp học. Vào cuối ngày, có một giờ sinh hoạt, và giáo viên đã mắng chúng tôi nghiêm khắc trước cả lớp. Và cô ấy cũng nói rằng cô ấy sẽ đến nói chuyện với bố mẹ chúng tôi. Lúc đó tôi còn trẻ, và tôi chỉ cảm thấy sợ hãi. Nhưng trong lòng tôi không hề có cảm giác tội lỗi.
Hôm sau, cô giáo về nhà nói chuyện với mẹ. Mẹ đã nhắc nhở tôi. Khi đó, tôi đã có những thái độ và lời nói vô lễ với mẹ. Cho đến khi tôi nhận được một lá thư từ cha. Cha tôi chỉ trích gay gắt thái độ của tôi, và kể lại một số kỷ niệm khi tôi còn nhỏ. Mẹ tôi đã phải thức trắng đêm để chăm sóc khi tôi bị ốm. Bức thư của bố khiến tôi vô cùng xúc động và áy náy. Chiều hôm đó, khi mẹ đi làm về, tôi lo lắng chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Nước mắt tôi không ngừng rơi xuống từ lúc nào không hay. Mẹ cô cũng khóc và an ủi tôi. Bố tôi vừa đi làm về, thấy hai mẹ con ôm nhau khóc, ông cũng chạy đến ôm hai mẹ con.
Sau kỷ niệm đáng nhớ đó, tôi đã trưởng thành hơn. Tôi đã biết phụ giúp việc nhà và cũng ngoan ngoãn hơn. Tôi cũng hiểu rằng, dù có mắc sai lầm thì bố mẹ vẫn yêu thương và bao dung.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
103597
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
79359 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72890 -
Hỏi từ APP VIETJACK60450
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46453 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
37096
