Quảng cáo
2 câu trả lời 592
Trong khi các bạn khác có rất nhiều bạn bè, ai cũng có thể chơi cùng và kết thân. Còn em vì tính cách hướng nội nên rất khó kết bạn, chỉ có một người bạn thân là Lan. Lan là người bạn thân duy nhất của em vì thế mọi kỉ niệm về tình bạn này em đều ghi nhớ.
Lan là một cô gái xinh xắn, dễ mến và rất tốt bụng. Em và Lan tuy không học cùng lớp nhưng vì nhà gần nên đã chơi với nhau từ hồi còn nhỏ. Đã nhiều năm trôi qua chúng em vẫn luôn thân thiết, tình bạn ngày càng bền chặt và hiểu nhau như hai chị em gái.
Kỉ niệm nhớ nhất giữa em và Lan là lần chúng em giận dỗi nhau vì hiểu nhầm. Lần đó là vào mùa hè năm lớp 4, em hẹn Lan cùng đi công viên với gia đình em nhưng đến hôm đi em chờ mãi vẫn không thấy Lan tới. Suốt quá trình đi chơi em đã rất giận Lan vì không giữ lời hứa, khiến em và gia đình phải chờ. Khi về đến nhà, em bắt gặp Lan đi đâu đó cùng mẹ, em vì còn giận nên cũng không bắt chuyện với bạn. Lan gọi em mấy câu liền em cũng không hề trả lời mà đi thẳng vào nhà.
Hôm sau mẹ Lan sang nhà em chơi mới kể chuyện Lan bị ốm sốt cao vào đêm trước ngày nhà em đi công viên, nghe đến đó em biết mình đã hiểu nhầm Lan. Thế rồi cùng với sự xấu hổ, ăn năn của mình em đã mua sữa và quả đến thăm Lan ốm. Em xin lỗi Lan vì đã hiểu nhầm và giận dỗi vô cớ, Lan cũng xin lỗi vì thất hứa với em, cũng không giận em vì đã hiểu nhầm. Chúng em cứ như thế mà làm hoà với nhau, em kể lại cho Lan nghe về chuyến đi công viên của mình, hai đứa lại cười đùa vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tình bạn quan trọng nhất chính là sự thấu hiểu và chân thành, em tin tình bạn của chúng em sẽ mãi mãi không thay đổi, có chăng chỉ là thân thiết hơn, đặc biệt hơn. Dù sau này có thêm nhiều bạn bè thì tình bạn này đối với em vẫn là đáng quý nhất.
Oanh là đứa bạn mà tôi yêu quý và thích chơi nhất trong trong lớp. Nhỏ tên Oanh nhưng tôi lại thích gọi nhỏ là ''Chim cánh cụt'' hơn. Tôi gọi nhỏ như vậy chẳng phải vì Oanh thấp hơn tôi hay vì tôi thích . Mà là vì nhỏ trông nhỏ bé như con chim cánh cụt , cần được tôi bảo vệ che chở. Tôi đã gọi nhỏ như vậy kể từ ngày tôi và cánh cụt làm bạn thân của nhau. Oanh là một đứa hướng ngoại không như tôi, tôi lại là đứa hướng nội, tôi không hiểu vì sao chúng tôi lại làm bạn thân của nhau được nữa. Oanh đã giúp tôi nhiều về việc tiếp xúc với người khác. Oanh trông nhỏ nhắn còn tôi thì cao hơn nhỏ gần một cái đầu. Oanh rất thích nghe nhạc, đọc sách và nhiều thứ khác nhưng hầu như những thứ nhỏ thích là những thứ tôi thích. Chúng tôi hai người nhưng như một vậy. Cánh cụt và tôi rất thân nhau. Thân đến nỗi nhỏ đi đâu tôi cũng đí theo , và nhỏ cũng vậy. Hai đứa chúng tôi như hình với bóng, chẳng thể tách rời.
Một hôm nọ, đó là một ngày đẹp trời, trời trong veo và xanh mát, chúng tôi có một cuộc học nhóm nhỏ. Tôi và Oanh đi chung vói nhau như mọi khi . Đến nơi, chỗ học nhóm là nhà nhỏ tổ trưởng của chúng tôi, đó là Hạnh. Khi cả nhóm đang bàn luận với nhau nên ghi những gì và không nên ghi những gì vào tờ giấy báo tường để nộp cho cô. Cô bảo cả lớp làm bốn tờ mỗi tờ là một tổ và có bốn chủ đề khác nhau. Chủ đề của tổ tôi là hãy kể những điều khác nhau giữa người tinh khôn và người tối cổ: con người, công cụ sản xuất, tổ chức xã hội,... Sau khi tôi đưa ý kiến về công cụ sản xuất xong thì tới lượt nhỏ đưa ý kiến và ý kiến cúa hai chúng tôi khác hoàn toàn nhau. Tôi và nhỏ đều nghĩ rằng ý kiến của mình là đúng và cuộc xung đột đã xảy ra. Cả hai cãi nhau và Hạnh đã ra ý kiến là sẽ lấy ý kiến của cả hai để ghi vào nhưng hai chúng tôi cứng đầu như nhau nên vẫn giận nhau, mặt nhỏ Oanh nhăn lại tôi cũng thế và cả hai đi về nhưng không về chung mà đi riêng. Và kể từ ngày đó chúng tôi không còn đi chung, nói chuyện và làm những việc chúng tôi hay làm cùng nhau nữa mà chỉ xem nhau là không khí mà thôi. Đến hôm sau, khi nhỏ đi ngang qua tôi Oanh đã lơ tôi đi nhưng ông trời thật ác độc để chúng tôi ngồi cạnh nhau. Khi nhỏ lơ tôi tôi đã nghĩ ''Chắc không sao đâu dù gì đây cũng là lần đầu giân nhau thôi cứ để mai xem sau. Đến mai sẽ hết thôi! ''. Và thế là hai chúng tôi lơ nhau cả ngày không ai quan tâm ai nữa. Đến hôm sau, tôi cứ nghĩ rằng Oanh sẽ xin lỗi tôi hoặc ít nhất là thế nhưng không nhỏ lơ tôi và tôi đã chờ đợi trong sự hụt hẫn. Thế rồi,cả mấy ngày sau cũng vậy. Tôi bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã lỡ lớn tiếng với cánh cụt,tôi không biết phải làm sao và tôi muốn nói với Oanh rằng ''Oanh ơi cho tui xin lỡi tui lỡ lớn tiếng với bà rồi. Hai ta trở lại làm bạn thân của nhau như trước được không. Tôi rất hối hận.'' môt cánh thật dứt khoát và rõ ràng. Nhưng đến hôm sau tôi không thể nào cất tiếng nói dù chỉ một lời, tôi sợ rằng Oanh sẽ không tha thứ cho tôi và cứ thế chúng tôi đã giận nhau một tháng. Vào mọt ngày nọ, Oanh không đi học cô giáo bảo Oanh ốm. Tôi nghĩ ''Có phải tại tôi mà Oanh như vậy không'', đến nước này sau khi tan học tôi liền chạy sang nhà cánh cụt và quyết định sẽ nói tất cả mọi chuyện với nhỏ. Khi tôi đến, Oanh trông có vẻ rất mệt mỏi và khi thất tôi Oanh nở một nụ cười rất tươi. Thấy thế tôi chạy vào ôm tay Oanh khóc và nói tất cả. Oanh nói ''Tui cũng hối hận hay là mình làm bạn thân của nhau như trước nhé!''. Tôi đáp lại Oanh trong tiếng khóc''Tui nhớ bà tui nhớ bà nhìu lắm! Bà mau hết bệnh đi nhé!''. Và sau vài hôm, cánh cụt đã đi học lại , khi thấy Oanh đi học không hiểu sao hai hàng nước mắt trên mặt tôi lăng dài. Oanh chạy lại lau nước mắt cho tôi và hỏi ''Sao bà lại khóc? Tui đây mà!'' và Oanh cũng khóc theo tôi. Tôi tả lời thầm cho Oanh ''Tui khóc vì hạnh phúc chứ không phải vì thứ gì khác!''. Và kể từ hôm đó chúng tôi lại trở laị làm bạn thân nhất của nhau.
Đến bây giờ khi nghĩ lại tôi vẫn khóc vì buồn và nhớ Oanh- nhỏ bạn thân nhất mà không một ai có thể thay thế được.Giờ nghĩ lại tôi vẫn rất hối hận vì việc đó. Tôi tự nhắc nhở mình ''Đừng làm ai đau buồn nhất là bạn thân của mình. Những người có thể vì lời nói của mình mà đau khổ''.
Tôi và cánh cụt hứa với nhau rằng''Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì chúng tôi vẫn là bạn thân của nhau không bao giờ có thể thay đổi được dù chúng ta có xa nhau.''. Bây giờ thì Oanh đã đi xa tôi nhưng tôi vẫn nhớ mãi lời hứa vô cùng quan trọng ấy và tôi chắc rằng Oanh cũng vậy. Và lời hứa đó vẫn còn dù chúng tôi có chết đi chăng nữa. "Hãy trân trọng những gì mình đang có nhất là người bạn thân của các bạn nhé ! "
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105959
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
82071 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
77984 -
Hỏi từ APP VIETJACK62554
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49223 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38787
