Quảng cáo
2 câu trả lời 229
Nhân vật Ông Đồ đem lại cho chúng ta cái cảm giác xao xuyến, xót xa, một sự thương thương cảm vô cùng to lớn khi nhìn lại hình ảnh ông đồ trong hoàn cảnh bị lãng quên bởi thời gian. Trông ông, thân hình gầy yếu lặng lẽ dưới gió rét, sương buôn, vẫn cố chờ cho đến khi có người nhờ mình thuê viết. Trong thời hưng thịnh, ông đồ là 1 người được mọi người yêu thích, những đường bút nhẹ nhàng như rồng bay phượng múa làm cho mọi người phải xiêu lòng, thế nhưng bây giờ điều đó đã trở nên xao lãng đối với mọi người. Thế là cứ năm này qua năm khác, thân già yếu này vẫn ngồi bên đường chờ người đến thuê viết, nhưng không chẳng có ai chú ý đến ông, chỉ nhìn thấy những khuôn mặt đầy dẫy sự xa lánh của mọi người . Ông đồ già rồi cũng đã đi rồi, hình dáng gầy gò ốm yếu của ông không còn nữa. Hình ảnh ông đồ đã mãi không còn trong tâm trí mọi người nữa, hình ảnh mà tất cả mọi người đã từng rất kính trọng trước đây
hình ảnh ông đồ trong bài thơ của tác giả vũ dình liên là một ông đồ đã già và làm công việc vẽ tranh trên vỉa hè nhưng chỉ với năm trước có bao nhiêu người thuê ông vẽ chữ tâm tắc khen ông tài mỗi năm lại vắng dần người càng ngày càng đông ông ngồi bên vỉa hè nhưng hầu như mọi người còn không chú ý tới ông làm công việc mình yêu thích cả một đời muốn góp chút niềm vui vào mọi nhà thì năm nay Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu ông ngồi buồn bên hũ mực rồi cứ thế trôi đi mõi năm đào nở đều không thấy ông đồ già mọi người lại coi ông như bụi bay chẳng để ý gì đến ông cả để góp vui cho người nhưng người lại xem như gió thoảng ông đành bỏ đi bỏ cái nghề hội họa bỏ cả một tiếng ông đồ mà lúc trước ai ai cũng khen ông tài.qua bài thơ phản ánh con người mau quên tàn nhẫn và thương xót cho ông đồ già...
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
106340
-
Hỏi từ APP VIETJACK82512
-
Hỏi từ APP VIETJACK78387
-
Hỏi từ APP VIETJACK62915
-
Hỏi từ APP VIETJACK49682
-
39102
