Quảng cáo
2 câu trả lời 33
Vào dịp hè năm em chuẩn bị học lớp 3, cô giáo chủ nhiệm lớp em đã tổ chức một chuyến đi tham quan cho cả lớp em đi đến Đồ Sơn. Đó là một chuyến đi mang lại cho chúng em nhiều kỷ niệm đẹp và em không bao giờ có thể quên được.
Sau khi cô giáo căn dặn bọn em cần chuẩn bị những gì khi đi tham quan, về đồ dùng và trang phục. Nhưng do lớp em được đi tham quan trong vòng một ngày nên chuẩn bị cũng không cần quá nhiều. Vào sáng thứ 7, cả lớp em tập trung ở cổng trường lúc 6 giờ để chờ xe ô tô đến. Đi cùng lớp em, ngoài cô giáo chủ nhiệm còn có cả 4 các phụ huynh học sinh để cùng với cô giáo chủ nhiệm chăm sóc cho cả lớp em. Vì đây là chuyến đi đầu tiên của lớp em nên bạn nào bạn ấy cũng đều tỏ ra rất vui và phấn khởi.
Đúng 6 giờ 15 phút, xe đến cổng trường, sau khi bọn em lên xe, ngồi đúng vị trí và đã chuyển đầy đủ đồ lên xe thì xe bắt đầu chuyển bánh. Lúc đi trên xe, cả lớp em cùng nhau hát rất nhiều bài hát cũng như chơi những trò chơi như: Đoán bài hát, hay hát nối câu,… nên tất cả các bạn đều tham gia rất nhiệt tình. Sau 45 phút đi trên xe, cả lớp em đã đến địa điểm đầu tiên, đó là khu di tích Biệt thự vua Bảo Đại.
Theo như cô hướng dẫn viên thì đây là một công trình kiến trúc độc đáo, được xây vào triều nhà Nguyễn mà chính xác hơn là vào thời của vua Bảo Đại. Sau đó, cô còn giới thiệu cho chúng em nghe rất nhiều về lịch sử của công trình kiến trúc độc đáo này. Biệt thự của nhà vua đẹp lắm, nên bọn em đều nhanh tay mang máy ảnh ra chụp và cùng nhau ghi lại những kỷ niệm đẹp tại đây.
Kết thúc chuyến hành trình thăm biệt thự, chúng em được cô dẫn ra Bến tàu không số. Đây là nơi mà rất nhiều những chiếc tàu không số đã chở vũ khí, chở lương thực vào tiếp tế cho đồng bào miền trong như chúng em đã được cô lịch sử dạy ở trên lớp. Nhưng theo thời gian thì đây chỉ còn lại những di tích, đó là những chiếc cọc làm cầu vận chuyển chứ không còn được như trước. Đến đây, chúng em còn được thắp hương để tưởng nhớ những người anh hùng, những chiến sĩ cách mạng đã hy sinh để có thể bảo vệ cho nền độc lập của Tổ Quốc.
Kết thúc chuyến hành thăm quan của bọn em là chúng em được vào khu tham quan Hòn Dấu resort. Đây là khu vui chơi, giải trí tổng hợp mới được xây dựng của thành phố em. Khi đến đây, ngoài việc được tắm biển, chúng em còn được chơi những trò chơi tốc độ cao cũng như được thử sức tự mình khám phá: vạn lý trường thành thu nhỏ, hay vườn hoa Đà Lạt cũng như được thăm quan sở thú. Ở đây có rất nhiều động vật thú quý hiếm như: gấu, khỉ, cá sấu, hươu,… Nên khi lên đến đây, chúng em quả thật nhưng được lạc vào một xứ sở kỳ diệu với biết bao nhiêu điều mới mẻ và hấp dẫn.
Đến chiều, sau khi đã được cô giáo và các bác phụ huynh chuẩn bị đồ ăn nhẹ, chúng em cùng tạm biệt Đồ Sơn và lên đường trở về nhà. Quả thật đây là một chuyến hành trình rất bổ ích và ý nghĩa, cũng như đem lại cho chúng em thêm nhiều điều mới, nhiều kiến thức mới. Em hy vọng sang năm sau, lớp chúng em sẽ được đi tham quan nhiều địa điểm hấp dẫn hơn nữa.
Sáng hôm đó, nắng vàng rực rỡ, em cùng các bạn trong câu lạc bộ tình nguyện của trường xuất phát từ sớm. Trên xe, ai nấy đều hăng hái trò chuyện, chuẩn bị những phần quà nhỏ. Thế nhưng, khi bước chân qua cánh cổng làng trẻ, không gian yên ắng và những ánh mắt ngây thơ của các bạn nhỏ tại đây đã khiến lòng em thắt lại.
Tại đây, em gặp Nam – một cậu bé trạc tuổi em nhưng đôi chân không thể đi lại bình thường do di chứng chất độc da cam. Thay vì vẻ mặc cảm, Nam đón tiếp chúng em bằng một nụ cười rạng rỡ và đôi bàn tay khéo léo đang tỉ mẩn vẽ một bức tranh phong cảnh. Nam kể cho em nghe về ước mơ trở thành họa sĩ để "vẽ lại thế giới thật tươi đẹp". Nhìn Nam nỗ lực di chuyển từng chút một để lấy hộp màu, em bỗng thấy hổ thẹn vì đôi khi mình đã phàn nàn về những khó khăn nhỏ nhặt trong cuộc sống, trong khi bản thân đang sở hữu một cơ thể lành lặn – một điều kỳ diệu mà Nam hằng ao ước.
Suốt buổi chiều, chúng em cùng chơi đùa, hát ca và tặng quà. Những tiếng cười giòn tan vang lên xua đi vẻ trầm mặc của ngôi làng. Em nhận ra rằng, dù khiếm khuyết về thân thể, nhưng tâm hồn của các bạn nơi đây lại vô cùng mạnh mẽ và đầy nghị lực.
Chuyến đi kết thúc khi hoàng hôn buông xuống, nhưng những suy nghĩ trong em vẫn còn mãi. Em hiểu ra rằng hạnh phúc không chỉ là nhận lấy mà còn là sự sẻ chia. Em tự hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt và sống có trách nhiệm hơn để không lãng phí những may mắn mà mình đang có. Chuyến đi ấy đã thực sự thay đổi cách em nhìn nhận cuộc sống: hãy luôn trân trọng thực tại và trao đi yêu thương khi còn có thể.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105769
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
81851 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
77802 -
Hỏi từ APP VIETJACK62392
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49078 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38653
