em hãy viết một bài văn sáng tạo về câu truyện '' Bàn Tay Thân Ái ''
Quảng cáo
3 câu trả lời 118
Bài văn sáng tạo: “Bàn tay thân ái”
Trong lớp học nhỏ của chúng tôi, cô giáo thường tổ chức những hoạt động rất đặc biệt. Một hôm, cô yêu cầu cả lớp nhắm mắt lại và tưởng tượng về “bàn tay thân ái” – bàn tay mà các em muốn nắm lấy nhất trong cuộc đời mình. Cả lớp im lặng, mỗi người chìm vào suy nghĩ riêng.
Khi mở mắt ra, cô phát cho mỗi bạn một tờ giấy và bảo hãy vẽ bàn tay mà mình vừa nghĩ đến. Bạn thì vẽ bàn tay của mẹ, bạn vẽ bàn tay của bố, có bạn lại vẽ bàn tay của người bạn thân. Riêng Minh – cậu bạn ngồi cạnh tôi – lại vẽ một bàn tay rất nhỏ, gầy gò và có nhiều vết chai sần. Nhìn vào bức vẽ, ai cũng tò mò.
Cô giáo nhẹ nhàng hỏi Minh: “Đó là bàn tay của ai vậy em?” Minh ngập ngừng rồi trả lời: “Dạ… đó là bàn tay của bà em. Bà em đã già, tay bà run run nhưng lúc nào cũng nắm tay em mỗi khi em buồn.” Cả lớp im lặng. Minh kể tiếp, giọng nghẹn lại: “Mỗi lần em bị điểm kém hay bị bạn trêu chọc, bà luôn nắm tay em và nói: ‘Không sao đâu, có bà ở đây rồi.’ Em thấy ấm áp lắm…”
Nghe Minh nói, tôi chợt nghĩ đến đôi bàn tay của mẹ mình – bàn tay đã chăm sóc, dắt tôi đi qua bao nhiêu năm tháng. Có lẽ, mỗi người đều có một “bàn tay thân ái” như thế, luôn âm thầm bên cạnh, nâng đỡ và yêu thương ta.
Cuối giờ học, cô giáo mỉm cười và nói: “Bàn tay thân ái không chỉ để nắm lấy, mà còn để trao đi. Các em hãy học cách nắm lấy tay người khác khi họ cần, và cũng đừng ngại dang tay giúp đỡ mọi người.”
Từ hôm đó, tôi hiểu rằng một cái nắm tay giản dị cũng có thể mang lại sự ấm áp và sức mạnh to lớn. “Bàn tay thân ái” không chỉ là hình ảnh, mà còn là tình yêu thương lan tỏa giữa con người với con người.
Trong cuộc sống, có những điều tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Một trong số đó chính là “bàn tay thân ái” – biểu tượng của tình yêu thương và sự sẻ chia giữa con người với con người.
Câu chuyện kể về một cậu bé có hoàn cảnh khó khăn, luôn mặc cảm vì đôi tay mình thô ráp, xấu xí. Trong một lần tham gia hoạt động ở lớp, cô giáo yêu cầu các bạn vẽ một “bàn tay thân ái” mà mình yêu thích nhất. Nhiều bạn vẽ bàn tay của bố mẹ, của bạn bè. Riêng cậu bé lại vẽ một bàn tay giản dị, không quá đẹp nhưng ấm áp. Khi cô giáo hỏi, cậu ngập ngừng rồi trả lời rằng đó là bàn tay của cô – người luôn nhẹ nhàng nắm tay cậu, giúp cậu vượt qua sự tự ti và hòa nhập với mọi người.
Chi tiết ấy khiến cả lớp lặng đi. Hóa ra, điều mà cậu bé trân trọng không phải là vẻ đẹp bên ngoài mà chính là sự quan tâm chân thành. Bàn tay của cô giáo không chỉ dắt cậu trong những giờ học mà còn sưởi ấm tâm hồn, giúp cậu cảm nhận được tình yêu thương. Từ đó, cậu dần trở nên tự tin, vui vẻ và mở lòng hơn với bạn bè.
Câu chuyện “Bàn Tay Thân Ái” đã gửi đến chúng ta một thông điệp sâu sắc: chỉ cần một hành động nhỏ như nắm tay, giúp đỡ hay động viên đúng lúc cũng có thể thay đổi cả cuộc đời của một con người. Trong cuộc sống hôm nay, khi con người đôi lúc trở nên vô tâm, thì những “bàn tay thân ái” lại càng trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Mỗi chúng ta hãy biết trao đi sự yêu thương, bởi khi ta dang tay giúp đỡ người khác, ta cũng đang làm cho cuộc sống của chính mình trở nên ý nghĩa hơn
Cha tôi – bác thợ mổ Mer-cu-lốp – đã nằm liệt giường từ lâu vì căn bệnh hiểm nghèo. Tiền bạc trong nhà đã khánh kiệt, ngay cả ổ bánh mì khô khốc cũng trở thành một giấc mơ xa xỉ. Anh trai tôi và tôi vừa trở về sau một ngày đi lang thang ngoài phố để xin việc hoặc cầu xin sự giúp đỡ nhưng chỉ nhận lại những cái xua tay lạnh lùng. Ngồi trong góc tối, nhìn mẹ khóc thầm bên cạnh người cha đang khó nhọc từng hơi thở, tôi thấy tim mình thắt lại.
Chẳng còn cách nào khác, cha tôi cố gượng dậy, bảo tôi cầm tờ giấy cầm đồ cuối cùng đi ra phố, hy vọng tìm được một ai đó nhân từ. Tôi bước đi trong vô vọng, cái đói và cái rét khiến đôi chân tôi run rẩy. Tôi ngồi gục xuống một chiếc ghế đá trong công viên vắng lặng, nước mắt lã chã rơi.
"Tại sao con lại khóc, cậu bé?" – Một giọng nói trầm ấm vang lên.
Tôi ngước nhìn. Trước mặt tôi là một ông già có khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt sáng và hiền từ ẩn sau cặp kính. Tôi không biết tại sao lúc đó mình lại tin tưởng ông đến thế. Tôi đã kể hết cho ông nghe về căn hầm tối tăm, về người cha đang hấp hối và nỗi tuyệt vọng của mẹ.
Ông già không nói lời nào, chỉ khẽ đặt bàn tay lên vai tôi. Bàn tay ấy to lớn, thô ráp nhưng lại tỏa ra một luồng hơi ấm kỳ lạ, như thể nó có thể xua tan cả mùa đông băng giá này. Ông bảo: "Dẫn ta đến nhà con."
Khi về đến căn hầm nhỏ, mẹ tôi ngơ ngác nhìn người lạ. Ông già không nề hà cảnh nghèo khổ, ông tiến lại giường cha tôi, đôi bàn tay gầy guộc nhưng vô cùng nhanh nhẹn bắt đầu thăm khám. Ông viết một đơn thuốc, dặn mẹ tôi cách chăm sóc, rồi khẽ đặt một tờ giấy bạc dưới lọ thuốc trên bàn.
"Đây là một ít tiền để gia đình mua thức ăn và thuốc men. Đừng lo, chồng bà sẽ khỏe lại," ông nói rồi lặng lẽ ra đi trong màn đêm.
Mãi đến khi cha tôi khỏe lại, chúng tôi mới biết người đàn ông đó chính là bác sĩ Pirogov lừng danh. Nhưng với gia đình tôi, ông không chỉ là một vị bác sĩ giỏi, mà là một thiên sứ. Thứ cứu sống cha tôi ngày hôm ấy không chỉ là những viên thuốc, mà chính là sự ấm áp từ bàn tay thân ái của ông – bàn tay đã chạm vào nỗi đau của người khác bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn bao la.
Giờ đây, mỗi khi mùa đông về, tôi lại nhớ đến hơi ấm từ bàn tay ấy. Nó nhắc nhở tôi rằng, giữa thế gian rộng lớn và lạnh lẽo, chỉ cần ta sẵn lòng chìa bàn tay ra giúp đỡ, chúng ta có thể tạo nên những phép màu có thật.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
27108
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
9501 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
7758 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
5724 -
5141
