Quảng cáo
2 câu trả lời 317
Bài văn thuật lại một sự việc đáng nhớ
Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần, khi em đang trên đường đi học thêm về thì bất ngờ gặp một sự việc khiến em nhớ mãi. Trời lúc ấy vừa tạnh mưa, đường còn ướt và khá trơn. Mọi người đi lại cũng vội vã hơn bình thường.
Khi em đi đến một ngã tư, em thấy một cô lớn tuổi đang loay hoay dắt xe đạp sang đường. Có lẽ do đường trơn nên cô bị trượt chân và ngã xuống. Chiếc xe đạp cũng đổ ra giữa đường, làm các phương tiện xung quanh phải dừng lại đột ngột. Lúc đó, em cảm thấy rất lo lắng và vội chạy đến giúp cô.
Em cùng một chú gần đó nhanh chóng đỡ cô dậy và đưa cô vào lề đường. May mắn là cô chỉ bị trầy xước nhẹ ở tay. Em lấy khăn giấy trong cặp ra đưa cho cô lau vết thương, còn chú kia thì dựng lại chiếc xe đạp giúp cô. Một vài người xung quanh cũng hỏi han, quan tâm khiến em cảm thấy rất ấm lòng.
Sau khi nghỉ một lúc, cô đã ổn hơn và không quên cảm ơn mọi người. Trước khi đi, cô còn mỉm cười và nói rằng rất vui vì gặp được những người tốt bụng. Lúc đó, em cảm thấy rất vui và tự hào vì mình đã làm được một việc có ích.
Sự việc tuy nhỏ nhưng đã để lại trong em một bài học sâu sắc: trong cuộc sống, chỉ cần một hành động giúp đỡ nhỏ cũng có thể mang lại ý nghĩa lớn cho người khác. Từ đó, em tự nhủ sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi có thể.
Chiều hôm đó, bầu không khí se lạnh của những ngày cuối đông như bị xua tan bởi cái nắng hanh vàng và sự tất bật của mọi người. Từ sớm, mẹ và bà đã chuẩn bị sẵn sàng mọi nguyên liệu. Những chiếc lá dong xanh mướt được rửa sạch, lau khô xếp thành chồng gọn gàng. Gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần, đỗ xanh vàng óng và những miếng thịt ba chỉ ướp tiêu thơm lừng được bày biện đẹp mắt trên chiếc chiếu giữa sân.
Sự việc bắt đầu khi ông nội lên tiếng "khai mạc" buổi gói bánh. Ông là người khéo tay nhất nhà. Đôi bàn tay gầy guộc nhưng nhanh nhẹn của ông đặt bốn chiếc lá dong đan xen nhau, rồi nhẹ nhàng đổ một bát gạo nếp vào giữa. Sau đó là lớp đỗ xanh, những miếng thịt béo ngậy và thêm một lớp gạo phủ lên trên. Em ngồi bên cạnh, chăm chú quan sát từng cử động của ông. Khi ông gấp mép lá và buộc lạt điều nghệ, một chiếc bánh chưng xanh vuông vắn, sắc cạnh đã hiện ra như một tác phẩm nghệ thuật.
Đến lượt em "thử sức", không khí trở nên vui nhộn hơn hẳn. Dù đã được ông chỉ bảo tận tình, nhưng đôi tay vụng về của em cứ làm lá bị rách, gạo thì vương vãi ra ngoài. Cả nhà được một phen cười nghiêng ngả khi thấy chiếc bánh đầu tiên của em có hình dáng "vẹo vọ", chẳng ra hình vuông mà cũng chẳng ra hình tròn. Bố cười bảo: "Bánh con gói là bánh 'đặc biệt' nhất nhà đấy!". Dù vậy, em vẫn cảm thấy rất vui vì lần đầu tiên được tự tay tạo nên hương vị Tết.
Sự việc kết thúc khi ông mặt trời dần khuất sau rặng tre, cũng là lúc những chiếc bánh cuối cùng được xếp vào chiếc nồi đồng lớn. Bố nhóm lửa, ngọn lửa hồng rực cháy bập bùng, bắt đầu cuộc hành trình mười tiếng đồng hồ đợi chờ bánh chín.
Buổi gói bánh chưng không chỉ giúp em học được một kỹ năng mới mà còn giúp em hiểu thêm về giá trị của sự đoàn viên. Nhìn những chiếc bánh xanh mướt, em thấy yêu hơn nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc và trân trọng hơn những giây phút hạnh phúc bên gia đình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK31216
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
29790 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
26706 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
20163 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
18168 -
Hỏi từ APP VIETJACK17329
