viết văn kể chuyện sáng tạo bàn tay nhân ái
Quảng cáo
3 câu trả lời 268
Bài văn kể chuyện sáng tạo: Bàn tay nhân ái
Một buổi chiều tan học, trời bỗng đổ mưa rất to. Tôi vội vàng chạy ra cổng trường để về nhà. Khi đi ngang qua một con đường nhỏ, tôi thấy một bà cụ đang loay hoay nhặt những quả cam rơi xuống đất từ chiếc giỏ bị đổ. Bà mặc chiếc áo mưa mỏng, khuôn mặt lộ vẻ mệt mỏi.
Thấy vậy, tôi liền chạy lại giúp bà nhặt cam. Những quả cam lăn khắp nơi, có quả rơi xuống cả vũng nước. Tôi và bà cùng nhặt từng quả bỏ lại vào giỏ. Bà cụ nhìn tôi, nở một nụ cười hiền hậu và nói:
– Cảm ơn cháu nhiều lắm. Nếu không có cháu chắc bà phải nhặt rất lâu.
Tôi chỉ mỉm cười và nói rằng đó là việc nhỏ thôi. Sau khi nhặt xong, tôi còn giúp bà mang giỏ cam ra gần lề đường. Bà cụ xúc động nắm lấy tay tôi, bàn tay bà run run nhưng rất ấm áp. Bà nói rằng không phải ai cũng sẵn sàng dừng lại để giúp một người xa lạ như vậy.
Trên đường về nhà, dù mưa vẫn rơi nhưng lòng tôi cảm thấy rất vui. Tôi nhận ra rằng chỉ một bàn tay nhân ái, một hành động nhỏ cũng có thể giúp đỡ và mang lại niềm vui cho người khác.
Từ hôm đó, tôi luôn tự nhắc mình phải sống tốt hơn, biết quan tâm và giúp đỡ mọi người xung quanh. Bởi vì đôi khi, chỉ cần một bàn tay đưa ra đúng lúc cũng có thể làm cho cuộc sống trở nên ấm áp hơn rất nhiều.
CHUYỆN VỀ ĐÔI BÀN TAY BIẾT NỞ HOA
Tôi là Thần Thời Gian. Trong suốt hàng nghìn năm trôi qua, tôi đã nhìn thấy biết bao quyền năng: quyền năng của gươm đao, của vàng bạc và của cả trí tuệ. Nhưng có một câu chuyện về "đôi bàn tay nhân ái" của một cô bé nhỏ bé vùng cao tên Mận đã khiến chiếc đồng hồ cát của tôi phải ngừng lại một nhịp vì xúc động.
1. Đôi bàn tay không có phép màu
Mận không phải công chúa, cũng chẳng có đũa thần. Đôi bàn tay của em thô ráp, chai sạn vì sớm khuya giúp mẹ lên nương, hái củi. Mùa đông ở vùng cao lạnh cắt da cắt thịt, đôi bàn tay ấy đỏ ửng lên, nứt nẻ vì sương muối.
Thế nhưng, điều kỳ diệu lại nằm ở cách em sử dụng chúng. Tôi đã thấy:
Mận dùng tay nâng niu một chú chim sẻ bị gãy cánh sau cơn bão, ủ ấm nó trong lòng bàn tay gầy gò cho đến khi nó cất cánh bay đi.
Em dùng tay san sẻ bát cơm ít ỏi cho bà lão ăn xin mù lòa đầu bản, dù bụng em cũng đang cồn cào vì đói.
2. Phép thử của lòng nhân ái
Một ngày nọ, một ông lão kỳ lạ xuất hiện (thực chất đó là thử thách mà tôi và các vị thần khác đặt ra). Ông lão mệt lả bên bờ suối, đôi chân sưng tấy không thể đi tiếp. Người dân trong bản đi ngang qua, kẻ thì sợ phiền, người thì vội vàng vì phiên chợ sớm.
Chỉ có Mận dừng lại. Em không có tiền, cũng chẳng có thuốc quý. Em chỉ có đôi bàn tay.
Mận quỳ xuống, dùng đôi bàn tay thô ráp ấy nhẹ nhàng xoa bóp đôi chân mỏi mệt của ông lão. Em dìu ông vào bóng râm, dùng tay múc nước suối cho ông uống, rồi cẩn thận băng bó vết thương bằng chiếc khăn mùi xoa duy nhất của mình.
Lúc đó, một luồng sáng lạ kỳ tỏa ra. Đôi bàn tay của Mận không còn nứt nẻ nữa, chúng trở nên mềm mại và tỏa ra hơi ấm kỳ lạ khiến vết thương của ông lão lành lại ngay tức khắc.
3. Sự lan tỏa của lòng tốt
Ông lão biến mất trong làn sương, chỉ để lại một lời nhắn nhủ trên phiến đá: "Bàn tay nhân ái là bàn tay đẹp nhất thế gian."
Từ đó, mỗi nơi Mận đi qua, mỗi người Mận chạm tay vào giúp đỡ, họ đều cảm thấy nhẹ lòng và muốn làm thêm một việc tốt cho người khác. Đôi bàn tay của em không chỉ chữa lành vết thương ngoài da, mà còn "chữa lành" cả sự vô cảm trong tim mọi người.
Lời kết từ Thần Thời Gian
Các bạn thân mến, tôi đã đi qua biết bao thế kỷ và nhận ra rằng:
Nhân ái không phải là điều gì quá lớn lao. Nó nằm ngay trong đôi bàn tay của mỗi người. Bạn không cần phải là một vị thần để tạo ra phép màu, bạn chỉ cần sẵn lòng chìa tay ra khi người khác cần.
Đừng để đôi bàn tay mình chỉ biết cầm nắm vật chất, hãy để chúng trở thành cầu nối của tình thương.
Bàn tay nhân ái
Một buổi chiều tan học, khi tôi đang trên đường về nhà thì chợt thấy một bà cụ ngồi bên lề đường. Bà mặc bộ quần áo cũ sờn, mái tóc bạc phơ và khuôn mặt đầy mệt mỏi. Trước mặt bà chỉ có vài bó rau nhỏ nhưng dường như chẳng có ai dừng lại mua.
Tôi bước lại gần và hỏi:
— Bà ơi, bà có mệt không ạ?
Bà nhìn tôi rồi mỉm cười hiền hậu:
— Bà không sao đâu cháu, chỉ là hôm nay bán rau chậm quá.
Nhìn đôi bàn tay gầy gò, run run của bà, tôi chợt thấy thương vô cùng. Tôi mở chiếc ví nhỏ của mình, lấy số tiền tiết kiệm mua hai bó rau của bà. Dù số tiền không nhiều nhưng bà vẫn cảm động nói:
— Cảm ơn cháu nhiều lắm.
Sau đó, tôi còn giúp bà xách chiếc giỏ nặng qua bên kia đường. Khi chia tay, bà nắm lấy tay tôi và nói:
— Cháu thật tốt bụng, mong rằng sau này cháu luôn gặp nhiều điều tốt đẹp.
Trên đường về, lòng tôi bỗng thấy ấm áp lạ thường. Tôi hiểu rằng đôi khi chỉ cần một hành động nhỏ, một “bàn tay nhân ái” cũng có thể mang lại niềm vui và hy vọng cho người khác. Từ đó, tôi tự nhủ sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi có thể.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
26818
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
9146 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
7701 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
5685 -
5087
