Quảng cáo
3 câu trả lời 85
Bài tham khảo:
Trong cuộc đời, có những người chỉ lướt qua ta như một cơn gió, nhưng cũng có những người dù chỉ gặp gỡ đôi lần lại để lại dấu ấn sâu đậm trong tâm trí. Với em, đó là hình ảnh của một người chú làm nghề quét rác mà em đã gặp vào một đêm giao thừa cách đây hai năm.
Đêm hôm ấy, khi mọi nhà đang quây quần bên mâm cơm tất niên ấm cúng, em cùng bố ra ngoài mua thêm mấy chậu hoa cúc cuối cùng. Giữa cái rét mướt của đêm cuối đông, đường phố đã vắng thưa người, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán lá. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, em bỗng nghe thấy tiếng "xoẹt... xoẹt..." đều đặn. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một bóng người gầy gò, khoác trên mình bộ quần áo bảo hộ màu xanh có dải phản quang đang cần mẫn quét dọn. Đó là một người chú đã ngoài năm mươi tuổi. Khuôn mặt chú sạm đen, hằn lên những nếp nhăn của sự sương gió và nhọc nhằn. Đôi bàn tay xương xẩu, đeo đôi găng tay vải đã sờn cũ, nắm chặt chiếc chổi tre lớn. Chú quét rất tỉ mỉ, từ những chiếc lá khô nằm khuất trong hốc tường đến những mẩu rác nhỏ vương vãi trên hè phố. Điều khiến em nhớ nhất chính là đôi mắt của chú. Khi bố em dừng xe lại gửi tặng chú một hộp bánh nhỏ làm quà Tết, chú đã ngẩng lên nhìn. Đôi mắt ấy không hề lộ vẻ mệt mỏi hay than vãn về công việc vất vả giữa đêm lạnh, mà trái lại, nó lấp lánh một sự hiền hậu và bình yên đến lạ kỳ. Chú nở nụ cười, để lộ hàm răng không mấy đều đặn nhưng nụ cười ấy lại ấm áp vô cùng. Chú khẽ nói: "Cảm ơn hai bố con, chúc gia đình mình năm mới bình an!". Chỉ gặp chú chưa đầy năm phút, nhưng hình ảnh chiếc lưng còng của chú đổ dài trên mặt đường sau mỗi nhát chổi đã khắc sâu vào lòng em. Trong khi cả thế giới đang rộn ràng chào đón khoảnh khắc chuyển giao năm mới, vẫn có những con người thầm lặng như chú, hy sinh hạnh phúc riêng để giữ cho đường phố được sạch đẹp, tinh khôi.
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã dạy cho em một bài học quý giá về sự trân trọng những giá trị bình dị. Em hiểu rằng, mỗi công việc trên đời này đều cao quý nếu chúng ta làm nó bằng cả trái tim. Dù không biết tên chú là gì, cũng chẳng gặp lại chú thêm lần nào nữa, nhưng hình ảnh "người nghệ sĩ bóng đêm" ấy sẽ mãi là một ký ức đẹp, nhắc nhở em về lòng biết ơn và sự tử tế trong cuộc sống.
Bài làm
Trong cuộc đời, có những người ta chỉ gặp vài lần nhưng lại để lại ấn tượng rất sâu đậm. Với em, đó là một bác bảo vệ mà em từng gặp khi theo mẹ lên bệnh viện thăm người quen.
Bác đã lớn tuổi, mái tóc điểm bạc và khuôn mặt có nhiều nếp nhăn. Bác mặc bộ đồng phục màu xanh đã sờn nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng. Đôi mắt bác hiền từ, lúc nào cũng ánh lên vẻ quan tâm đến mọi người xung quanh. Nụ cười của bác rất ấm áp, khiến em cảm thấy gần gũi ngay từ lần đầu gặp.
Hôm ấy, thấy em loay hoay không biết đường vào khu khám bệnh, bác đã nhẹ nhàng hỏi han rồi chỉ dẫn tận tình. Không chỉ vậy, bác còn dặn em đi lại cẩn thận và luôn nắm tay người lớn kẻo lạc. Giọng nói trầm nhưng đầy sự ân cần của bác làm em nhớ mãi. Dù chỉ là một hành động nhỏ, em vẫn cảm nhận được tấm lòng tốt bụng và sự chu đáo của bác.
Từ lần gặp đó đến nay, em không có dịp gặp lại bác nữa. Thế nhưng mỗi khi nhớ về, hình ảnh người bảo vệ với nụ cười hiền hậu vẫn luôn in đậm trong tâm trí em. Em thầm mong bác luôn mạnh khỏe để tiếp tục giúp đỡ thật nhiều người.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
33265 -
26335
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
18563 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
17728 -
Hỏi từ APP VIETJACK17120
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
16352
