Quảng cáo
9 câu trả lời 521
Bài tham khảo 1:
Trong cuộc đời, có những người chỉ lướt qua ta như một cơn gió, nhưng dấu ấn họ để lại trong tâm trí ta lại sâu đậm như một vệt tạc vào đá. Tôi đã từng gặp rất nhiều người, nhưng hình ảnh một cậu bé bán vé số trong một buổi chiều mưa tầm tã cách đây hai năm vẫn luôn là một kí ức sống động, nhắc nhở tôi về nghị lực và sự tử tế giữa đời thường.
Hôm đó là một ngày cuối hạ, bầu trời Hà Nội đột ngột chuyển mình, đổ xuống những trận mưa rào trắng xóa. Tôi đang trú chân dưới mái hiên hẹp của một cửa hàng bách hóa, tâm trạng bực dọc vì bộ quần áo mới mua đã bị lấm bẩn. Giữa tiếng sấm rền vang và dòng người hối hả qua lại, tôi chú ý đến một bóng dáng nhỏ bé đang nép mình sát vào góc tường phía đối diện. Đó là một cậu bé khoảng mười, mười một tuổi. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi cũ kỹ đã sờn vai, ống quần xắn cao để lộ đôi chân gầy guộc, lấm lem bùn đất. Gương mặt cậu nhỏ nhắn, nước da hơi sạm vì nắng gió, nhưng đôi mắt thì sáng một cách lạ kỳ. Dưới cánh tay gầy gò ấy, cậu ôm khư khư một tập vé số được bọc cẩn thận trong lớp túi nilon dày để tránh mưa. Điều khiến tôi nhớ mãi về cậu không phải là hoàn cảnh khó khăn, mà là nụ cười và cách cậu đối đãi với mọi người xung quanh. Có một bà cụ gánh hàng rong cũng đang trú mưa gần đó, đôi vai gầy run lên vì cái lạnh của nước mưa tạt vào. Cậu bé chẳng ngần ngại, tiến lại gần, lấy từ trong túi đeo của mình ra một tấm áo mưa cánh dơi cũ đã rách vài chỗ nhưng vẫn đủ che chắn, ân cần khoác lên vai cụ. Cậu cười hiền hậu, hàm răng sún lộ ra trông thật ngây ngô: "Nội khoác cái này cho đỡ lạnh, con trẻ người, con chịu được!". Lúc ấy, tôi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tôi – một kẻ đang than thân trách phận vì bộ đồ bẩn – bỗng thấy mình thật nhỏ bé trước tâm hồn cao thượng của cậu bé ấy. Một lát sau, có một vị khách sang trọng từ trong xe hơi bước xuống, tiến vào cửa hàng. Cậu bé vội vàng chạy lại mời mua vé số. Vị khách ấy gạt tay mạnh đến nỗi tập vé số nilon trên tay cậu rơi xuống vũng nước. Tôi cứ ngỡ cậu sẽ khóc hoặc oán trách, nhưng không. Cậu lẳng lặng nhặt lên, lau sạch vết bẩn bằng vạt áo của mình, rồi lại mỉm cười cúi chào vị khách đó trước khi quay trở lại chỗ cũ. Khi cơn mưa ngớt dần, tôi tiến lại gần và mua ủng hộ cậu vài tờ vé số. Cầm những tờ vé số khô ráo từ tay cậu, tôi hỏi: "Sao em không về nhà nghỉ sớm cho đỡ ốm?". Cậu bé vừa thu dọn đồ vừa trả lời bằng giọng trong trẻo: "Em phải bán hết chỗ này để kịp mua thuốc cho mẹ, mẹ em đang đợi ở nhà ạ!". Nói rồi, cậu vẫy tay chào tôi rồi hòa vào dòng người đông đúc trên phố, bóng dáng nhỏ bé ấy khuất dần sau những ánh đèn đường bắt đầu nhen nhóm. Cuộc gặp gỡ ấy chỉ diễn ra trong chưa đầy ba mươi phút, và từ đó đến nay tôi chưa từng gặp lại cậu thêm một lần nào nữa. Tôi thậm chí còn chẳng kịp hỏi tên cậu. Thế nhưng, mỗi khi gặp khó khăn hay cảm thấy nản lòng trước những điều vụn vặt, gương mặt rạng rỡ và hành động đẹp đẽ của cậu bé bán vé số dưới đêm mưa ấy lại hiện về. Cậu đã dạy cho tôi bài học vô giá về lòng trắc ẩn, về nghị lực sống phi thường và cách giữ cho tâm hồn luôn sạch trong dù hoàn cảnh có lấm lem bụi trần.
Có những người đi ngang qua đời ta chỉ để dạy ta một bài học, rồi tan biến vào hư không. Nhưng với tôi, cậu bé ấy chính là một vì sao nhỏ, không quá chói lòa nhưng đủ để soi sáng một góc khuất trong tâm hồn tôi suốt cuộc đời này.
Bài tham khảo 2:
Người ta thường nói, cuộc đời là một chuyến tàu dài mà mỗi sân ga ta đi qua đều có những người khách lên xuống. Có những người cùng ta đi suốt một hành trình dài nhưng lại trở nên xa lạ, lại có những người chỉ tình cờ ngồi cạnh ta trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng hơi ấm từ họ lại đủ sức sưởi ấm cả một đời người. Với tôi, "người khách" ấy là một cậu bé bán vé số tôi gặp vào một buổi chiều mưa xám xịt của hai năm về trước – một cuộc gặp gỡ không tên nhưng đầy ám ảnh.
Buổi chiều hôm đó, bầu trời như sụp xuống bởi những dải mưa giăng mắc. Tôi đứng nép mình dưới mái hiên của một cửa hàng bách hóa cũ, lòng đầy bực dọc khi nhìn những vệt bùn bắn lên đôi giày mới. Trong cái không gian đặc quánh hơi lạnh và tiếng sấm rền rĩ ấy, một dáng hình nhỏ bé xuất hiện. Cậu bé chỉ khoảng mười tuổi, mặc chiếc áo sơ mi đã ngả màu thời gian, sờn rách ở cổ tay. Cậu không có áo mưa, cũng chẳng có ô, thứ duy nhất được cậu nâng niu như báu vật là tập vé số bọc kín trong lớp nilon trong suốt, được ép chặt vào lồng ngực gầy guộc để tránh những giọt nước vô tình. Điều làm tôi sững lại không phải là sự nghèo khổ hiện hữu trên hình hài cậu, mà là ánh mắt. Đó là một đôi mắt sáng, chứa đựng một sự điềm tĩnh đến lạ lùng trước bão tố. Cạnh chúng tôi, một bà cụ bán hàng rong đang run rẩy vì cái lạnh thấm vào da thịt. Không một lời tính toán, cậu bé bước đến, tháo chiếc túi đeo chéo – vật dụng duy nhất có vẻ giá trị của mình – lấy ra một tấm nilon cũ nhưng sạch sẽ, cẩn thận che lên thúng hàng và khoác lên vai cụ. Cậu cười, nụ cười rạng rỡ đến mức làm nhòa đi cả màn mưa xám xịt: "Nội che tạm cái này, chứ ướt là đổ bệnh đó nội!". Chứng kiến cảnh ấy, một cảm giác hổ thẹn len lỏi trong tôi. Tôi – kẻ đang đứng đây với đủ đầy vật chất, lại chỉ biết than vãn về một vết bẩn trên trang phục, trong khi đứa trẻ kia, dù chẳng có gì trong tay, lại sẵn sàng sẻ chia chút hơi ấm cuối cùng mình có. Lòng nhân ái của cậu không phải là sự bố thí từ trên cao nhìn xuống, mà là sự thấu cảm giữa những con người cùng khổ, là cái nắm tay giữa những mảnh đời dập dìu trong giông bão. Khi mưa ngớt, tôi tiến lại gần, cầm lấy những tờ vé số còn ấm hơi người. Tôi định hỏi tên cậu, định nói một câu khen ngợi, nhưng rồi lại thôi. Bởi tôi nhận ra, bất cứ lời hoa mỹ nào lúc này cũng trở nên dư thừa trước sự tử tế tự thân của cậu. Cậu bé nhìn tôi, khẽ cúi đầu chào rồi nhanh chóng hòa vào dòng người hối hả. Bóng dáng nhỏ bé ấy khuất dần, nhưng nụ cười sún răng và ánh mắt trong veo kia như vẫn còn đọng lại trên màn mưa. Đã hai năm trôi qua, tôi chưa từng gặp lại cậu. Có lẽ cậu vẫn đang miệt mài trên những cung đường khác, mang theo những giấc mơ của người khác trên tay nhưng lại nuôi dưỡng một tâm hồn cao đẹp của chính mình. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã dạy tôi rằng: giá trị của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu, mà ở những gì họ sẵn lòng cho đi khi chính họ cũng chẳng có gì dư dả.
Cậu bé vô danh ấy đã trở thành một biểu tượng của lòng trắc ẩn trong tâm trí tôi. Nhờ cậu, tôi học được cách mỉm cười trước nghịch cảnh và nhìn cuộc đời bằng đôi mắt bao dung hơn. Có những người chỉ gặp một lần nhưng nhớ mãi, không phải vì họ vĩ đại, mà vì họ đã chạm vào sợi dây nhân bản nhất trong trái tim chúng ta.
Trong cuộc đời, có những người chỉ lướt qua ta như một cơn gió, nhưng cũng có những người dù chỉ gặp gỡ trong chốc lát lại để lại một dấu ấn sâu đậm, làm thay đổi cả cách ta nhìn nhận về cuộc sống. Với tôi, người đó chính là một cụ ông bán tò he trên vỉa hè phố cổ Hà Nội mà tôi tình cờ gặp trong một chuyến đi chơi cùng gia đình.
Đó là một buổi chiều thu vàng rọi, nắng nhuộm lên những mái ngói rêu phong. Giữa dòng người hối hả ngược xuôi, cụ ngồi nép mình bên một góc nhỏ, trước mặt là chiếc hòm gỗ cũ kỹ cắm đầy những con tò he xanh đỏ tím vàng đủ mọi hình thù. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, vẻ ngoài của cụ đã khiến tôi chú ý. Cụ trông đã ngoài tám mươi, làn da nhăn nheo như vỏ cây già nhưng đôi mắt lại sáng một cách lạ thường, toát lên sự tinh anh và hiền hậu. Cụ mặc bộ quần áo nâu sờn, đầu đội chiếc mũ ca-lô đã ngả màu, trông cụ giống như một nhân vật bước ra từ một thước phim tài liệu về Hà Nội xưa.
Tôi đứng lại quan sát cụ làm việc. Đôi bàn tay cụ mới thật kỳ diệu làm sao! Những ngón tay gầy guộc, xương xẩu nhưng lại cực kỳ linh hoạt và khéo léo. Cụ lấy một chút bột màu xanh, lăn qua lăn lại, rồi dùng chiếc que tre nhỏ xíu rạch những đường nét tinh tế. Chỉ trong nháy mắt, một chú rồng oai vệ với những chiếc vảy lấp lánh đã hiện ra. Từng động tác của cụ chậm rãi, tỉ mỉ, đầy sự nâng niu như thể cụ không phải đang làm một món đồ chơi rẻ tiền mà đang kiến tạo một tác phẩm nghệ thuật để đời.
Điều khiến tôi nhớ mãi về cụ không chỉ là tài năng đẽo gọt, mà là thái độ của cụ đối với những đứa trẻ xung quanh. Lúc đó, có một cậu bé đánh giày nhỏ tuổi, áo quần lấm lem, đứng nhìn những con tò he với ánh mắt thèm thuồng nhưng không dám lại gần. Cụ ông ngước lên, bắt gặp ánh mắt ấy, cụ mỉm cười – một nụ cười hiền từ làm rạng rỡ cả khuôn mặt già nua. Cụ vẫy tay gọi cậu bé lại, rồi nhanh tay nặn một chú chim nhỏ sặc sỡ tặng cho cậu. Khi cậu bé bối rối không dám nhận vì không có tiền, cụ nhẹ nhàng nói: "Tặng cháu đấy, để chim nhỏ mang niềm vui đến cho cháu nhé."
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy qua tim. Giữa một thành phố ồn ào và đầy những toan tính, hình ảnh cụ già và đứa trẻ đánh giày bên khay tò he rực rỡ hiện lên đẹp như một bức tranh cổ tích. Tôi nhận ra rằng, cái giá trị nhất của con tò he không nằm ở số tiền vài ngàn lẻ, mà nằm ở cái tâm của người nghệ nhân và niềm vui mà nó mang lại cho người khác.
Sau hôm đó, tôi có quay lại phố cũ vài lần để tìm cụ nhưng không thấy nữa. Có người nói cụ đã về quê, cũng có người bảo cụ yếu nên không đi bán được. Dẫu chỉ gặp cụ một vài lần ngắn ngủi, thậm chí tôi còn không biết tên cụ là gì, nhưng hình ảnh đôi bàn tay tài hoa và tấm lòng nhân hậu của cụ vẫn luôn in đậm trong tâm trí tôi.
Cụ đã dạy cho tôi một bài học quý giá về sự tận tâm với nghề nghiệp và sự sẻ chia giữa con người với con người. Mỗi khi nhìn thấy một món đồ chơi dân gian, tôi lại nhớ về "tia nắng" ấm áp từ nụ cười của cụ giữa buổi chiều thu ấy. Có những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng lại theo ta suốt cả cuộc đời là vì thế.
Ngày nào đi học, em cũng đi ngang ngã năm gần nhà. Nơi ấy, xe cộ tấp nập suốt ngày đêm. Em thường thấy một chú công an đứng ngay ở bùng binh, không ngừng điều khiển cho xe cộ lưu thông. Tuy nhiên, hôm nay em mới đứng gần chú khi đứng chờ một người bạn. Đây cũng chính là người em mới gặp lần đầu nhưng để lại ấn tượng sâu sắc, khó quên.
Đó là một thanh niên có vóc người cao lớn, vạm vỡ, nước da bánh mật, mặt vuông đầy đặn, đôi mắt sáng, nhanh nhẹn. Cũng như bao chú công an giao thông khác, chú mặc bộ đồ ka ki vàng sậm. Trên chiếc áo ngắn tay cạnh cầu vai có đeo phù hiệu thuộc sắc phục cảnh sát giao thông và trên ngực bảng tên, đơn vị bằng tấm mê-ka nền trắng chữ xanh.
Chú mặc quần tây dài gọn gàng, chân đi giày đen bóng lộn, chiếc thắt lưng bằng da màu nâu to bản hơi lệch về dưới bởi khẩu súng ngắn đeo bên hông kéo xuống, càng tăng thêm vẻ oai vệ, đĩnh đạc của người cảnh sát giao thông giữ gìn trật tự đường phố. Chiếc mũ kết đội trên đầu có đính huy hiệu cảnh sát khiến cho gương mặt của chú vừa oai nghiêm vừa rắn rỏi.
Chú đứng đó như một vị chỉ huy oai vệ. Miệng ngậm còi, hai cánh tay thay một mệnh lệnh, đưa lên, hạ xuống, sang trái sang phải, dòng người và xe cộ cứ thế dừng lại, tuôn đi một cách trật tự, nề nếp. Thỉnh thoảng có một vài chiếc xe máy đậu xe quá vạch sơn trắng nhô lên lấn đường, chú thổi còi ra hiệu lùi lại. Tức thì những chiếc xe ấy vội lùi ra sau vạch trắng ngoan ngoãn như các cậu học sinh vâng lời thầy dạy.
Chú làm việc một cách cần mẫn và nghiêm túc, không thiên vị một người nào. Có một lần, ba cô gái ngồi trên một chiếc xe hon-đa vù tới ngã năm nhấn ga bấm còi inh ỏi, làm cho một số người đi đường yếu bóng vía vội dạt vào hai bên lề. Chú công an vội giơ tay ra hiệu, miệng tuýt còi ra lệnh dừng lại. Chiếc xe tạt vào lề. Cả ba cô sượng sùng nói lời xin lỗi.
Chú công an mỉm cười rồi từ từ rút biên lai ghi phạt. Đưa tờ biên lai cho các cô, chú còn dặn thêm: "Lần sau các cô cẩn thận thực hiện đúng luật giao thông không được chở ba". Lời nói nhẹ nhàng nhưng rất dứt khoát. Cứ thế, chú điều khiển dòng người và xe cộ lưu thông được thuận lợi, không có một tai nạn nào xảy ra ở giao lộ này.
Em rất kính phục phong cách làm việc của chú, vừa có tình lại vừa có lí. Em ước mơ sau này lớn lên, em sẽ đi làm cảnh sát giao thông để giữ gìn an ninh trật tự cho đường phố.
Trong cuộc đời mỗi con người, có những người ta gặp rất nhiều lần nhưng rồi dần quên lãng, lại có những người chỉ thoáng qua đôi ba lần nhưng để lại ấn tượng sâu đậm không thể phai mờ. Với em, người đó là một bác hàng xóm cũ – người mà em chỉ gặp vài lần trong những ngày hè năm ấy nhưng đến bây giờ vẫn luôn nhớ mãi.
Em gặp bác lần đầu tiên khi theo mẹ về quê thăm họ hàng. Bác sống ở căn nhà nhỏ cuối con đường làng, nơi có hàng tre xanh rì rào trong gió. Dáng người bác gầy gầy, lưng hơi còng, mái tóc đã bạc nhiều theo năm tháng. Khuôn mặt bác hiền từ, làn da sạm nắng của người quen lao động vất vả. Đôi mắt bác không còn sáng rõ nhưng lúc nào cũng ánh lên sự ấm áp và chân thành khiến người đối diện cảm thấy rất gần gũi.
Bác thường mặc bộ quần áo nâu đã sờn, đôi dép cao su cũ nhưng lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng. Giọng nói của bác chậm rãi, trầm ấm, mỗi câu nói đều nhẹ nhàng như đang kể một câu chuyện dài. Em vẫn nhớ rõ nụ cười của bác – một nụ cười hiền hậu, mộc mạc nhưng chứa đựng biết bao sự yêu thương và bao dung.
Trong những ngày ở quê, em chỉ gặp bác vài lần vào mỗi buổi chiều khi bác ngồi trước hiên nhà, quạt nan phe phẩy, nhìn lũ trẻ trong xóm nô đùa. Thấy em rụt rè, bác gọi lại hỏi han rồi kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa: chuyện làng quê, chuyện những năm tháng khó khăn, chuyện con người phải sống sao cho tử tế. Dù chỉ là những lời nói giản dị, nhưng từng câu, từng chữ của bác lại khiến em suy nghĩ rất nhiều.
Điều khiến em nhớ mãi về bác không chỉ là dáng vẻ hay lời nói, mà còn là tấm lòng nhân hậu. Bác luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người trong xóm, ai cần giúp gì bác cũng không nề hà. Mẹ em từng nói: “Bác ấy là người sống rất tốt, cả làng ai cũng quý.” Có lẽ chính sự tử tế, giản dị ấy đã in sâu vào tâm trí em.
Ngày em rời quê, bác chỉ nhẹ nhàng vẫy tay chào và dặn em phải cố gắng học thật tốt, trở thành người có ích. Lời dặn ấy tuy ngắn gọn nhưng đến bây giờ em vẫn luôn ghi nhớ. Sau này, em không còn gặp lại bác nữa, nhưng hình ảnh người bác già hiền hậu bên hiên nhà chiều hôm ấy vẫn luôn hiện lên rõ ràng trong ký ức em.
Dù chỉ gặp bác một vài lần, nhưng bác đã để lại trong em một ấn tượng khó quên. Bác dạy em hiểu rằng, đôi khi chỉ cần sống chân thành, tử tế cũng đủ để trở thành một “kí ức đẹp” trong lòng người khác. Và với em, bác chính là một người như thế – người em chỉ gặp ít lần nhưng nhớ mãi không quên.
$\color{black}{\text{BÀI VĂN: NGƯỜI LỮ KHÁCH TRÊN CHUYẾN TÀU CUỐI NĂM}}$
$\color{black}{\text{Trong hành trình cuộc đời, chúng ta đi qua biết bao khuôn mặt, có những người gắn bó thiết thân, nhưng cũng có những người chỉ lướt qua như một cơn gió nhẹ. Thế nhưng, có những "cơn gió" lại mang theo hương vị riêng biệt, khiến ta nhớ mãi không quên. Với tôi, đó là hình ảnh ông cụ bán tò he tôi gặp trên chuyến tàu từ ga Hà Nội về quê vào một ngày giáp Tết đầy sương muối.}}$
$\color{black}{\text{Tôi gặp ông lần đầu khi toa tàu đang xập xình chuyển bánh. Giữa đám đông hối hả với vali và túi xách, ông cụ hiện lên thật đặc biệt. Ông không có nhiều hành lý, chỉ mang theo một cái tráp gỗ nhỏ đã bạc màu thời gian và một chùm tò he xanh đỏ rực rỡ trên tay. Dáng người ông gầy gò, đôi vai hơi còng xuống vì gánh nặng tuổi tác, nhưng đôi mắt ông lại sáng một cách lạ thường, như chứa đựng cả một bầu trời ký ức.}}$
$\color{black}{\text{Gương mặt ông khắc khổ với những nếp nhăn chằng chịt như lớp vỏ cây già, nhưng nụ cười của ông thì ấm áp vô cùng. Tôi nhớ mãi đôi bàn tay của ông – đôi bàn tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh nhưng lại vô cùng khéo léo. Chỉ từ những cục bột màu xanh, đỏ, vàng, qua vài động tác nặn, vê, cắt tỉa điệu nghệ, một con rồng dũng mãnh hay một nàng công kiêu sa đã hiện ra sống động trước mắt tôi. Khi ấy, không gian ồn ào của toa tàu dường như lắng xuống, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa và ánh mắt say mê của những đứa trẻ xung quanh ông.}}$
$\color{black}{\text{Tôi và ông chỉ trò chuyện đôi câu ngắn ngủi. Ông kể, ông nặn tò he không chỉ để mưu sinh, mà vì ông muốn giữ lại cái "hồn" của quê hương giữa phố thị ồn ào. Câu nói của ông: "Đời người như những màu bột này, phải nhào nặn khéo léo mới thành hình đẹp được cháu ạ" đã khiến một đứa trẻ đang mông lung trước ngưỡng cửa trưởng thành như tôi cảm thấy bừng tỉnh. Tiếng nói của ông trầm ấm, nhẹ nhàng, mang theo cả sự bao dung của một người đã đi qua gần hết kiếp nhân sinh.}}$
$\color{black}{\text{Chuyến tàu dừng lại ở ga quê, tôi bước xuống còn ông vẫn tiếp tục hành trình đi xa hơn nữa. Bóng dáng ông mờ dần trong làn sương mù, chỉ còn lại màu đỏ rực rỡ của những con tò he vẫy chào sau khung cửa kính. Đó là lần cuối cùng tôi gặp ông, nhưng hình ảnh về người nghệ sĩ bình dân ấy vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí tôi.}}$
$\color{black}{\text{Ông đã dạy tôi rằng, sự tử tế và cái đẹp đôi khi không nằm ở những điều lớn lao, mà ẩn chứa trong những tâm hồn giản dị và những giá trị truyền thống âm thầm. Dù thời gian có trôi đi, dù tôi có gặp thêm bao nhiêu người nữa, thì hình ảnh ông cụ với nụ cười hiền hậu và đôi bàn tay nặn nên những ước mơ màu sắc vẫn sẽ mãi là một mảnh ký ức lấp lánh trong tâm hồn tôi.}}$
#$\color{red}{\text{u}}\color{orange}{\text{y}}\color{yellow}{\text{e}}\color{green}{\text{n}}\color{blue}{\text{c}}\color{indigo}{\text{u}}\color{violet}{\text{t}}\color{red}{\text{e}}\color{orange}{\text{c}}\color{yellow}{\text{o}}\color{green}{\text{r}}\color{blue}{\text{e}}$
Nắng chiều rải nhẹ trên con đường về nhà. Trên đường đi, em chợt thấy một tốp các chú thợ điện đang đo và tháo lắp chiếc công tơ ở gần khu phố em. Trong đó, người làm em chú ý nhất là một chú thợ điện đang leo lên cột điện và xem xét công tơ.
Bỗng có người gọi tên chú. Thì ra, chú tên là Hiệp. Em đứng ngắm chú hồi lâu. Chú khoảng ba mươi tuổi. Bộ áo công nhân màu cam rất vừa vặn với vóc dáng to, cao của chú. Khuôn mặt chú vuông vắn. Tóc chú màu đen. Nước da chú ngăm ngăm màu bánh mật. Trông chú thật hiền từ.
Sách văn học
Thấy em cứ đứng ngây người nhìn chú, chú nở một nụ cười thật tươi. Em tiến bước đến gần chú rồi chào: “Cháu chào chú ạ!” Chú xoa đầu em: “Cháu ngoan lắm, thế sau này cháu có muốn làm công việc như chú không?” Em đáp: “Cháu chưa biết được nhưng công tơ điện để làm gì thế hả chú?” Chú cười: “À! Công tơ điện dùng để đo lượng điện đã dùng cháu ạ!”
Mồ hôi trên lưng áo chú đã thấm ra ngoài nhưng chú vẫn hăng say làm việc. Tay chú nhanh thoăn thoắt. Mặc dù em không hiểu rõ công việc mà chú đang làm nhưng với thái độ làm việc như thế, em biết chú là một người rất yêu nghề. Nếu không có những thợ điện như chú sửa chữa kịp thời thì sinh hoạt của người dân sẽ gặp khó khăn. Em đang đứng thì chú quay xuống nói: ” Thôi muộn rồi đấy, cháu về đi kẻo bố mẹ lo lắng.”
Em giật mình, chú nhắc em mới nhớ. Thôi đành chia tay chú ở đây vậy. Tuy bóng dáng chú đang xa dần nhưng em sẽ mãi nhớ về chú Hiệp – một người thợ điện thân thiện và biết quan tâm tới người khác.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
33747 -
26863
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
18856 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
17998 -
Hỏi từ APP VIETJACK17496
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
16646
