Quảng cáo
3 câu trả lời 170
Bài tham khảo 1:
Có những con người chỉ lướt qua đời ta trong khoảnh khắc ngắn ngủi, vậy mà hình ảnh của họ lại in sâu, khó phai mờ. Với em, đó là bác lái đò già mà em chỉ gặp vài lần trong một chuyến về quê ngoại, nhưng đến giờ vẫn nhớ mãi.
Bác khoảng ngoài sáu mươi tuổi, dáng người gầy gò, nước da sạm nắng. Mái tóc bác đã bạc gần hết, lòa xòa trước trán, còn khuôn mặt thì hằn lên những nếp nhăn sâu như dấu vết của bao năm tháng mưu sinh vất vả. Đôi mắt bác không còn tinh anh nhưng lúc nào cũng ánh lên vẻ hiền hậu, ấm áp. Mỗi lần nhìn em, bác đều mỉm cười, nụ cười mộc mạc mà chân thành, khiến người đối diện cảm thấy gần gũi lạ thường. Em gặp bác lần đầu vào một buổi chiều hè, khi theo mẹ sang sông thăm họ hàng. Dòng sông quê không rộng nhưng nước chảy xiết, vậy mà bàn tay bác chèo đò vẫn vững vàng, nhịp nhàng. Trên con đò nhỏ, bác kể cho em nghe những câu chuyện về dòng sông, về những mùa nước lũ, về bao con người đã lớn lên cùng tiếng sóng vỗ mạn thuyền. Giọng bác chậm rãi, trầm ấm, như hòa vào nhịp nước trôi. Điều khiến em nhớ mãi không chỉ là dáng vẻ lam lũ của bác mà còn là tấm lòng của một con người sống giản dị và tận tụy. Hôm ấy, khi mẹ em đưa thêm tiền vì nước sông dâng cao, bác chỉ cười hiền rồi khẽ lắc đầu, bảo rằng: “Qua sông bình an là bác vui rồi.” Câu nói đơn giản ấy khiến em thấy lòng mình ấm lên, nhận ra rằng trong cuộc sống vẫn còn rất nhiều người tử tế, âm thầm cho đi mà không cần nhận lại.
Em chỉ gặp bác thêm một lần nữa vào hôm rời quê. Bác vẫn ngồi nơi bến sông cũ, con đò vẫn lặng lẽ đợi khách. Chuyến đò ấy trôi qua rất nhanh, nhưng hình ảnh bác lái đò già với nụ cười hiền hậu thì ở lại rất lâu trong ký ức em. Dù chỉ gặp bác vài lần ngắn ngủi, nhưng chính sự giản dị, chân thành và lòng nhân hậu của bác đã để lại trong em một dấu ấn sâu đậm, nhắc em biết trân trọng những con người bình dị quanh mình.
Bài tham khảo 2:
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, có những con người ta chỉ gặp thoáng qua đôi lần, nhưng bằng một cách rất riêng, họ lặng lẽ để lại trong ta một dấu ấn không thể phai mờ. Với em, đó là một người phụ nữ bán vé số mà em chỉ gặp vài lần nơi góc phố nhỏ, nhưng hình ảnh của bà vẫn ở lại rất lâu trong tâm trí em.
Bà đã ngoài sáu mươi, dáng người nhỏ thó, lưng hơi còng xuống như mang theo cả những nhọc nhằn của cuộc đời. Mái tóc bà bạc trắng, được búi gọn phía sau, lẫn vào màu nắng và bụi đường. Khuôn mặt bà gầy, nước da sạm đen, hằn rõ những nếp nhăn chằng chịt, nhưng đôi mắt thì vẫn sáng và hiền, như chứa đựng một niềm cam chịu dịu dàng. Mỗi lần cất tiếng mời, giọng bà khàn nhẹ, chậm rãi, không vội vã, không níu kéo. Em gặp bà vào một buổi chiều mưa bất chợt. Dòng người vội vã trú mưa dưới mái hiên, còn bà vẫn lặng lẽ đứng đó, chiếc áo mưa mỏng dính sát vào thân hình gầy guộc. Trên tay bà là xấp vé số đã nhàu, những con số nhỏ bé run run theo từng cơn gió. Khi em lắc đầu, bà chỉ mỉm cười hiền rồi khẽ gật đầu, ánh mắt không một chút buồn bã hay trách móc. Chính nụ cười ấy đã khiến em day dứt rất lâu, bởi trong đó không có sự than thở, chỉ có sự nhẫn nại đến lặng người. Những lần sau gặp lại, bà vẫn đứng ở góc phố quen thuộc ấy. Có lần em mua giúp bà vài tờ vé số, bà cầm lấy, đôi bàn tay gầy guộc run nhẹ, miệng không ngừng nói lời cảm ơn. Giữa thành phố ồn ào, lời cảm ơn mộc mạc ấy vang lên nhỏ bé nhưng đủ làm lòng em chùng xuống. Em nhận ra rằng, phía sau dáng vẻ lam lũ kia là một con người đang âm thầm gánh chịu cuộc sống bằng tất cả sự kiên cường và tự trọng.
Em không biết tên bà, cũng không biết cuộc đời bà đã trải qua những gì. Nhưng chỉ vài lần gặp gỡ ngắn ngủi, bà đã dạy em một bài học sâu sắc: bài học về sự nhẫn nại, về lòng tự trọng và về vẻ đẹp thầm lặng của những con người bình dị. Giờ đây, mỗi khi đi ngang qua góc phố ấy, em vẫn bất giác nhìn quanh, mong bắt gặp lại dáng hình quen thuộc năm nào, để được thêm một lần thấy nụ cười hiền lành đã lặng lẽ gieo vào em niềm thương và sự trân trọng đối với cuộc đời.
- Mở bài: Giới thiệu trực tiếp hoặc gián tiếp về người định tả (Gặp ở đâu? Hoàn cảnh nào?).
- Thân bài:
- Tả ngoại hình nổi bật (vóc dáng, khuôn mặt, trang phục).
- Tả hành động/cử chỉ đặc biệt gây ấn tượng mạnh.
- Kể lại một kỷ niệm hoặc tình huống cụ thể dẫn đến tình cảm của em.
- Kết bài: Nêu cảm nghĩ, lời hứa hoặc mong muốn gặp lại.
Sáng sớm, đường phố Hà Nội đông đúc, tấp nập. Từng dòng xe nối đuôi nhau chạy dài vô tận. Mẹ và em cũng chạy đua trên dòng người tấp nập đó. Tới ngã tư, em thấy một chú cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ. Em vô cùng ấn tượng với hình ảnh đó.
Nhìn từ xa, em đã thấy chú cảnh sát cao dong dỏng, đứng nghiêm trên một cái bục trắng tròn. Chú khoác trên mình bộ quân phục màu vàng ươm. Chú đi một đôi giày đen, trên lưng cũng thắt một chiếc thắt màu đen. Em thích nhất chiếc mũ mà chú đang đội trên đầu. Chiếc mũ có đính ngôi sao vàng lấp lánh ở giữa. Tay trái chú cầm chiếc còi, tay phải chú cầm một cái gậy điều khiển. Khi đèn giao thông chuyển sang màu đỏ, chú thổi còi liên hồi và giơ gậy ra hiệu cho các phương tiện dừng lại. Rồi chú vẫy vẫy cho phía bên đường để dòng xe chạy qua ngã tư. Em thoáng thấy gương mặt nhễ nhại mồ hôi của chú. Đôi mắt sâu đã mang những nét đỏ ngầu. Nhưng trong đôi mắt ấy lại ánh lên niềm hớn hở. Bỗng, một ông già đang đạp xe bị ngã. Chú chạy nhanh tới đó, đỡ cụ dậy, hỏi han cụ. Chú dựng chiếc xe đạp lên rồi dặn cụ đạp xe cẩn thận.
Sau lần nhìn thấy hình ảnh đẹp ấy, ước mơ được trở thành một chiến sĩ cảnh sát của em lại càng mãnh liệt. Em đã nghĩ đến cảnh mình khoác bộ quần áo màu xanh, đứng nghiêm chào. Em sẽ quyết tâm biến ước mơ ấy trở thành hiện thực.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
33747 -
26863
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
18856 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
17998 -
Hỏi từ APP VIETJACK17496
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
16646
