viết bài văn tả về mẹ với những đặc điểm như sau:
-Mẹ có dáng người thon thả,mảnh mai
-gương mặt trái xoan
-mắt đẹp
-mũi cao
-môi đỏ
-má hồng
-da trắng
-vai nhỏ như bị hao mòn bởi thời gian nhưng trong mắt em nó lại đủ rộng lớn để che chở
-mẹ ko cao nhưng hiền lành và dịu dàng
-tay mẹ hơi chai sạn vì làm việc nhưng khi nấu ăn thì nhưng mảnh chai sạn giúp tay ít bị nóng
-thường dạy em nấu ăn
-ngày thường mẹ mặc quần áo đơn giản còn khi đi làm mẹ mặc quần áo công ty
-mẹ thường chăm chỉ dọn dẹp vào thời gian rảnh
-mẹ thường dạy em những bài học đạo đức khi còn bé -giọng nói mẹ êm dịu và trong veo như suối chảy
-mái tóc bấm của mẹ màu nâu như hạt dẻ
-đôi khi mẹ hơi nóng nảy khi em làm sai nhưng vẫn kiên trì chỉ bảo
-lưu ý:sắp xếp các đặc điểm đùng thứ tự và nêu nhiều cảm xúc như khi chăm em ốm và viết mở bài gián tiếp kết bài mở rộng
Quảng cáo
5 câu trả lời 105
Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ hình ảnh thân thương và gần gũi nhất luôn là mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là chỗ dựa êm đềm, âm thầm dõi theo từng bước trưởng thành của em. Mỗi khi nghĩ về mẹ, trong em lại dâng lên biết bao cảm xúc yêu thương, trân trọng và biết ơn.
Mẹ em có dáng người thon thả, mảnh mai, không cao lớn nhưng toát lên vẻ hiền lành và dịu dàng. Gương mặt mẹ mang dáng trái xoan hài hòa, làn da trắng mịn làm nổi bật đôi má hồng hào và đôi môi đỏ tươi lúc nào cũng ánh lên nụ cười ấm áp. Đôi mắt mẹ rất đẹp, ánh nhìn hiền từ, chan chứa yêu thương; sống mũi cao càng làm gương mặt mẹ thêm thanh tú. Mái tóc bấm nhẹ của mẹ có màu nâu như hạt dẻ, mỗi khi mẹ buông xõa hay buộc gọn sau lưng đều khiến em thấy thật gần gũi. Đôi vai mẹ nhỏ bé, dường như đã hao mòn theo năm tháng, nhưng trong mắt em, đôi vai ấy lại đủ rộng lớn để che chở và bảo vệ em trước mọi khó khăn.
Đôi bàn tay mẹ hơi chai sạn vì bao năm làm việc vất vả. Thế nhưng, chính những vết chai ấy lại giúp mẹ ít bị nóng khi nấu ăn. Mẹ thường dạy em nấu những món ăn đơn giản, vừa làm vừa kiên nhẫn chỉ bảo, để em hiểu được sự khéo léo và tình yêu thương gửi gắm trong từng bữa cơm gia đình. Ngày thường ở nhà, mẹ mặc quần áo giản dị, gọn gàng; còn khi đi làm, mẹ khoác lên mình bộ quần áo công ty nghiêm túc, chỉn chu. Những lúc rảnh rỗi, mẹ luôn chăm chỉ dọn dẹp nhà cửa, khiến tổ ấm của em lúc nào cũng sạch sẽ, ấm cúng.
Khi em còn bé, mẹ thường nhẹ nhàng dạy em những bài học đạo đức đầu đời. Giọng nói của mẹ êm dịu và trong veo như suối chảy, thấm dần vào tâm hồn em một cách tự nhiên. Có lúc mẹ hơi nóng nảy khi em mắc lỗi, nhưng sau đó mẹ vẫn kiên trì chỉ bảo, mong em nên người. Em nhớ nhất những lần em ốm, mẹ thức trắng đêm chăm sóc, bàn tay chai sạn đặt lên trán em thật ấm áp, ánh mắt mẹ lo lắng đến xót xa.
Mẹ không hoàn hảo, nhưng với em, mẹ là người tuyệt vời nhất trên đời. Tình yêu thương, sự hi sinh và những bài học mẹ dành cho em sẽ luôn là hành trang quý giá theo em suốt cuộc đời. Em chỉ mong mình lớn lên thật tốt để có thể yêu thương, chở che lại cho mẹ – người phụ nữ bình dị mà cao cả nhất trong trái tim em.
Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ hình ảnh luôn ở lại bền lâu nhất trong tim chính là hình ảnh của mẹ. Với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là chỗ dựa ấm áp, là vòng tay che chở em qua bao tháng ngày. Dù thời gian có trôi đi, hình bóng mẹ vẫn luôn hiện lên thật dịu dàng và thân thương.
Mẹ em có dáng người thon thả, mảnh mai. Gương mặt mẹ mang dáng trái xoan hài hòa, làn da trắng mịn làm gương mặt thêm sáng. Đôi mắt mẹ rất đẹp, ánh nhìn hiền từ và ấm áp, lúc nào cũng ánh lên sự quan tâm dành cho em. Sống mũi mẹ cao, đôi môi đỏ hồng tự nhiên, hai má lúc nào cũng phơn phớt hồng khiến mẹ luôn toát lên vẻ dịu dàng. Mẹ không cao, nhưng dáng vẻ hiền lành và ân cần của mẹ khiến em luôn cảm thấy bình yên khi ở bên.
Đôi vai mẹ nhỏ, như đã bị hao mòn bởi thời gian và những lo toan cuộc sống. Thế nhưng trong mắt em, đôi vai ấy lại đủ rộng lớn để che chở em trước mọi khó khăn, mệt mỏi. Đôi bàn tay mẹ hơi chai sạn vì làm việc vất vả mỗi ngày, nhưng chính những vết chai ấy lại giúp mẹ ít bị nóng khi nấu ăn. Mẹ thường dạy em nấu những món ăn đơn giản, vừa làm vừa nhẹ nhàng chỉ bảo, để em hiểu rằng nấu ăn cũng là một cách thể hiện yêu thương.
Mái tóc bấm của mẹ có màu nâu như hạt dẻ, lúc nào cũng được chải gọn gàng. Ngày thường, mẹ mặc quần áo đơn giản để tiện làm việc nhà, còn khi đi làm, mẹ khoác lên mình bộ quần áo công ty chỉnh tề, trông thật chững chạc và chuyên nghiệp. Những lúc rảnh rỗi, mẹ luôn chăm chỉ dọn dẹp nhà cửa, giữ cho ngôi nhà nhỏ của em lúc nào cũng gọn gàng, ấm cúng.
Từ khi em còn bé, mẹ đã dạy em những bài học đạo đức đầu tiên. Giọng nói của mẹ êm dịu và trong veo như suối chảy, thấm dần vào tâm hồn em một cách tự nhiên. Đôi khi, mẹ cũng hơi nóng nảy khi em làm sai, nhưng sau đó mẹ luôn kiên trì giảng giải để em hiểu ra lỗi của mình. Những lúc em ốm, mẹ thức suốt đêm bên giường, chăm từng thìa cháo, từng viên thuốc, ánh mắt đầy lo lắng khiến em xúc động vô cùng.
Đối với em, mẹ không chỉ đẹp bởi dáng vẻ bên ngoài mà còn đẹp bởi tấm lòng yêu thương vô điều kiện. Em thầm mong thời gian trôi chậm lại, để mẹ mãi ở bên em, để em có thể lớn lên trong vòng tay ấm áp ấy và cố gắng trở thành người con ngoan, xứng đáng với tình yêu bao la của mẹ.
Trong cuộc đời mỗi con người, mẹ luôn là hình ảnh gần gũi và thiêng liêng nhất. Có thể mẹ không phải là người hoàn hảo, nhưng với em, mẹ luôn là người đẹp nhất, dịu dàng nhất và là chỗ dựa vững chắc trong suốt tuổi thơ của mình.
Mẹ em có dáng người thon thả, mảnh mai. Gương mặt mẹ mang dáng trái xoan hài hòa, toát lên vẻ hiền hậu. Đôi mắt mẹ rất đẹp, lúc nào cũng ánh lên sự yêu thương và lo lắng cho gia đình. Chiếc mũi mẹ cao, đôi môi đỏ hồng tự nhiên, hai gò má lúc nào cũng ửng hồng khiến gương mặt mẹ thêm tươi tắn. Làn da mẹ trắng, mịn màng dù đã trải qua nhiều năm tháng vất vả. Mẹ không cao, nhưng sự hiền lành và dịu dàng của mẹ khiến ai gặp cũng thấy gần gũi, dễ mến.
Đôi vai mẹ nhỏ, gầy gò như đã bị hao mòn bởi thời gian và những lo toan cuộc sống. Thế nhưng, trong mắt em, đôi vai ấy lại vô cùng rộng lớn, đủ để che chở và ôm ấp em mỗi khi em mệt mỏi hay buồn phiền. Đôi tay mẹ hơi chai sạn vì làm việc nhiều năm, nhưng chính những mảnh chai sạn ấy lại giúp mẹ ít bị nóng khi nấu ăn. Mẹ thường dạy em nấu những món ăn đơn giản, vừa làm vừa nhẹ nhàng chỉ bảo, khiến em cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ căn bếp nhỏ.
Ngày thường ở nhà, mẹ mặc quần áo giản dị, gọn gàng. Khi đi làm, mẹ khoác lên mình bộ quần áo công ty chỉnh tề, trông thật chững chạc và nghiêm túc. Những lúc rảnh rỗi, mẹ luôn chăm chỉ dọn dẹp nhà cửa, giữ cho không gian gia đình luôn sạch sẽ, ngăn nắp. Từ khi em còn bé, mẹ đã dạy em những bài học đạo đức đầu đời bằng giọng nói êm dịu, trong veo như dòng suối chảy, nhẹ nhàng mà thấm sâu vào lòng em. Mái tóc bấm của mẹ có màu nâu như hạt dẻ, mềm mại và luôn phảng phất mùi hương quen thuộc khiến em cảm thấy bình yên.
Đôi khi, mẹ cũng hơi nóng nảy khi em làm sai, nhưng sau đó mẹ vẫn kiên trì chỉ bảo, giảng giải để em hiểu và sửa lỗi. Em nhớ nhất những lần em bị ốm, mẹ thức suốt đêm chăm sóc, đo nhiệt độ, đút từng thìa cháo nhỏ. Ánh mắt mẹ khi ấy đầy lo lắng, khiến em cảm nhận được tình yêu thương sâu nặng mà mẹ dành cho em.
Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy đầu tiên, là điểm tựa tinh thần vững chắc trong cuộc đời em. Em thầm mong thời gian trôi chậm lại để mẹ mãi ở bên em, để em có thể lớn lên trong vòng tay yêu thương ấy và một ngày nào đó, có thể thay mẹ gánh vác những nhọc nhằn của cuộc sống.
Dưới đây là bài văn tả mẹ theo các đặc điểm và cấu trúc bạn mong muốn. Bài viết được lồng ghép cảm xúc chân thành để làm nổi bật hình ảnh người phụ nữ tảo tần và yêu thương.
Mẹ - Bến đỗ bình yên của con
Mở bài (Gián tiếp)
Có người từng nói: "Vũ trụ có nhiều kì quan, nhưng kì quan tuyệt phẩm nhất chính là trái tim người mẹ." Trong suốt những năm tháng khôn lớn của mình, tôi đã đi qua biết bao con phố, gặp gỡ biết bao người, nhưng chẳng có hình bóng nào dịu dàng và ấm áp bằng mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành, mà còn là ánh sáng soi rọi, là bến đỗ bình yên nhất mà tôi luôn muốn tìm về sau những giông bão của cuộc đời.
Thân bài
Mẹ tôi có dáng người thon thả, mảnh mai. Dù không sở hữu chiều cao lý tưởng nhưng ở mẹ toát lên vẻ hiền lành và dịu dàng khó tả. Điểm ấn tượng nhất chính là gương mặt trái xoan thanh tú, làm nền cho đôi mắt đẹp lúc nào cũng nhìn tôi đầy trìu mến. Trên gương mặt ấy, chiếc mũi cao thanh thoát cùng đôi môi đỏ tự nhiên luôn nở nụ cười khích lệ tôi. Mỗi khi mẹ cười, đôi gò má lại ửng hồng trên làn da trắng mịn màng, khiến mẹ trông trẻ hơn so với tuổi thật.
Đặc biệt nhất là mái tóc. Mẹ để mái tóc bấm màu nâu trầm như hạt dẻ, ôm lấy khuôn mặt khiến mẹ vừa hiện đại lại vừa gần gũi. Tuy nhiên, khi nhìn vào đôi vai nhỏ của mẹ, lòng tôi lại thắt lại. Đôi vai ấy dường như đã hao mòn bởi thời gian và những gánh nặng lo toan cho gia đình. Nhưng kỳ lạ thay, trong mắt tôi, đôi vai ấy lại đủ rộng lớn để che chở cho tôi trước mọi bão giông, là nơi tôi có thể tựa đầu khóc nức nở mỗi khi gặp chuyện buồn.
Hằng ngày, mẹ sống rất giản dị. Khi đi làm, mẹ chỉnh tề trong bộ đồng phục công ty, còn lúc ở nhà, mẹ chỉ mặc những bộ quần áo đơn giản để tiện làm việc. Mẹ chẳng bao giờ chịu ngơi tay, cứ có thời gian rảnh là mẹ lại chăm chỉ dọn dẹp nhà cửa sạch bong. Tôi thương nhất là đôi bàn tay mẹ hơi chai sạn vì làm việc vất vả. Nhưng mẹ thường bảo vui rằng: "Nhờ những vết chai này mà khi nấu ăn, mẹ ít bị nóng hơn đấy!". Mẹ cũng là người thường xuyên dạy tôi nấu ăn, truyền cho tôi bí quyết gửi gắm tình yêu vào từng món xào, bát canh.
Tôi nhớ nhất những lúc mình phạm lỗi, đôi khi mẹ cũng hơi nóng nảy, nhưng đó là cái nóng lòng của một người mẹ sợ con đi sai đường. Sau đó, mẹ vẫn kiên trì chỉ bảo, dùng giọng nói êm dịu và trong veo như tiếng suối chảy để phân tích cho tôi hiểu. Từ khi tôi còn bé xíu, mẹ đã kiên nhẫn dạy tôi những bài học đạo đức đầu đời về sự trung thực và lòng nhân ái.
Kỷ niệm sâu sắc nhất là những lần tôi ốm. Trong cơn sốt mê mệt, tôi vẫn cảm nhận được bàn tay chai sạn nhưng ấm áp của mẹ đắp khăn, lo lắng không yên. Ánh mắt mẹ lúc đó vừa xót xa vừa kiên cường, như muốn gánh hết nỗi đau thay cho con. Chính tình yêu ấy đã giúp tôi nhanh chóng bình phục.
Kết bài (Mở rộng)
Mẹ tôi là thế, chẳng hoa mỹ, phô trương nhưng lại là cả thế giới đối với tôi. Hình ảnh người mẹ với mái tóc màu hạt dẻ và đôi vai gầy ấy sẽ mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất trong suốt cuộc đời tôi. Mai này dù có đi xa đến đâu, tôi vẫn sẽ luôn ghi nhớ những lời mẹ dạy, trân trọng từng bữa cơm mẹ nấu. Cảm ơn cuộc đời vì đã cho con được làm con của mẹ, để con biết thế nào là yêu thương vô điều kiện.
Dưới mái nhà nhỏ thân quen của em, người để lại trong em nhiều yêu thương và ký ức nhất chính là mẹ. Không cần những điều lớn lao, chỉ từ những khoảnh khắc bình dị hằng ngày, hình ảnh của mẹ đã in sâu vào tâm trí em như một điều thân thương không thể thay thế.
Mẹ em có dáng người thon thả, mảnh mai. Dáng mẹ nhẹ nhàng như một cơn gió, khiến ai nhìn vào cũng có cảm giác dễ chịu. Gương mặt mẹ mang dáng trái xoan hài hòa, nổi bật lên là đôi mắt đẹp, luôn ánh lên sự dịu dàng và quan tâm. Sống mũi mẹ cao, đôi môi đỏ tự nhiên, hai má lúc nào cũng hồng hào, làm làn da trắng của mẹ càng thêm rạng rỡ. Đôi vai mẹ nhỏ, như thể đã bị thời gian bào mòn bởi bao lo toan vất vả, nhưng trong mắt em, đôi vai ấy lại rộng lớn vô cùng, đủ để che chở và ôm trọn cả tuổi thơ em.
Mẹ không cao, nhưng ở mẹ luôn toát lên sự hiền lành và dịu dàng. Đôi tay mẹ hơi chai sạn vì làm việc nhiều, nhưng chính những mảnh chai ấy lại giúp mẹ ít bị nóng tay hơn mỗi khi đứng bếp. Mẹ thường dạy em nấu ăn, kiên nhẫn chỉ từng chút một, từ cách cầm dao đến cách nêm nếm gia vị. Ngày thường ở nhà, mẹ mặc những bộ quần áo đơn giản, gọn gàng; còn khi đi làm, mẹ khoác lên mình bộ quần áo công ty chỉnh tề, trông thật chững chạc và chuyên nghiệp.
Vào những lúc rảnh rỗi, mẹ luôn chăm chỉ dọn dẹp nhà cửa, không để bản thân ngơi nghỉ quá lâu. Khi em còn bé, mẹ thường dạy em những bài học đạo đức đầu đời bằng giọng nói êm dịu, trong veo như suối chảy, thấm dần vào tâm hồn em lúc nào không hay. Mái tóc bấm của mẹ có màu nâu như hạt dẻ, mềm mại và ấm áp mỗi khi mẹ cúi xuống bên em. Đôi khi mẹ cũng hơi nóng nảy khi em làm sai, nhưng sau đó mẹ vẫn kiên trì chỉ bảo, mong em nên người.
Em nhớ nhất là những lần em ốm. Mẹ thức suốt đêm bên giường, lo lắng từng cơn sốt, từng hơi thở của em. Bàn tay chai sạn ấy đặt lên trán em vừa mát vừa ấm, khiến em cảm thấy an tâm lạ thường. Trong những lúc ấy, em hiểu rằng tình yêu của mẹ là thứ không gì có thể đong đếm.
Với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là điểm tựa vững chắc của cuộc đời. Dù sau này em có lớn lên, đi xa đến đâu, hình ảnh người mẹ hiền lành, dịu dàng với tất cả yêu thương ấy vẫn sẽ luôn ở trong tim em, là nguồn động lực để em sống tốt và trở thành người có ích.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
26273
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
7539 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
5590 -
4950
