Quảng cáo
6 câu trả lời 394
Trong cuộc đời của mỗi người, sẽ luôn có những người xuất hiện và để lại dấu chân sâu đậm trong tâm hồn chúng ta. Với em, người đã gieo vào lòng em những ấn tượng tốt đẹp và trở thành một tấm gương sáng để em soi vào chính là ông nội.
Ông nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Thời gian đã hằn lên gương mặt ông những nếp nhăn của sự sương gió, nhưng đôi mắt ông vẫn luôn sáng bừng vẻ tinh anh và hiền từ. Dáng người ông cao, hơi gầy nhưng bước đi vẫn còn rất nhanh nhẹn. Mái tóc ông đã bạc trắng như cước, mỗi khi ông cười, những nếp nhăn ở đuôi mắt nheo lại trông thật phúc hậu, giống như một ông tiên bước ra từ truyện cổ tích.
Điều khiến em ấn tượng nhất ở ông chính là đôi bàn tay và lối sống giản dị. Đôi bàn tay ông thô ráp, chai sần vì một đời lao động vất vả, nhưng đó lại là đôi bàn tay khéo léo nhất mà em từng biết. Những món đồ chơi hỏng, những chiếc chân bàn lung lay, qua bàn tay ông đều trở nên chắc chắn. Ông thường bảo với em rằng: "Cái gì còn sửa được thì mình cứ sửa, đừng vội vứt bỏ mà lãng phí". Câu nói ấy đã dạy em biết trân trọng những gì mình đang có.
Ông nội không chỉ khéo tay mà còn là một người vô cùng nhân hậu. Trong khu phố, ai cũng quý mến ông bởi tính tình hòa nhã, sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Sáng sớm nào ông cũng dậy sớm để quét dọn ngõ chung, chăm sóc mấy chậu cây cảnh trước nhà. Mỗi khi em gặp khó khăn trong học tập hay buồn phiền về chuyện bạn bè, ông luôn là người đầu tiên nhận ra. Ông không bao giờ quát mắng, mà chỉ lặng lẽ pha một ấm trà xanh, rồi ngồi kể cho em nghe những câu chuyện về sự kiên trì, về lòng bao dung. Những lời dạy bảo nhẹ nhàng của ông như dòng nước mát lành, tưới tắm và làm dịu đi những bốc đồng của tuổi trẻ trong em.
Ấn tượng về ông nội trong em không phải là những gì lớn lao, vĩ đại mà là sự tích tụ của những cử chỉ nhỏ bé đầy yêu thương.
$\color{blue}{\text{Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng đã từng gặp những người để lại cho ta những ấn tượng khó phai. Với em, người đó chính là ông nội - người không chỉ dành cho em tình yêu thương vô bờ bến mà còn dạy cho em những bài học quý giá về lòng nhân hậu và sự kiên trì.}}$
$\color{blue}{\text{Năm nay ông nội em đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng người ông cao nhưng hơi gầy, tấm lưng đã bắt đầu còng xuống vì những năm tháng lao động vất vả. Gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt thì vẫn luôn sáng ngời và ấm áp. Mỗi khi ông cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt nheo lại, lộ ra hàm răng đã không còn đầy đủ nhưng nụ cười ấy lại hiền từ như một ông tiên trong truyện cổ tích.}}$
$\color{blue}{\text{Ấn tượng sâu đậm nhất của em về ông chính là đôi bàn tay. Đó là đôi bàn tay thô ráp, chai sạn với những vết sẹo cũ nhưng lại vô cùng khéo léo. Ông có một khu vườn nhỏ sau nhà với đủ loại cây trái. Hàng ngày, ông tỉ mẩn chăm sóc từng mầm cây, tỉa từng chiếc lá sâu. Nhìn cách ông nâng niu những nhành hoa lan, em hiểu được ông là người yêu thiên nhiên và trân trọng sự sống đến nhường nào. Không chỉ khéo léo, ông còn rất hay giúp đỡ mọi người xung quanh. Mỗi khi hàng xóm có món đồ điện bị hỏng hay cái cổng gỗ bị xệ, ông đều vui vẻ mang túi đồ nghề sang sửa giúp mà chẳng bao giờ nhận tiền công.}}$
$\color{blue}{\text{Em nhớ nhất là những buổi chiều hè, hai ông cháu ngồi dưới gốc cây xoài già, ông kể cho em nghe những câu chuyện về thời kháng chiến cứu nước. Giọng nói của ông trầm ấm, lúc hào hùng, lúc lại xót xa. Qua lời kể của ông, em không chỉ thấy được lịch sử hào hùng của dân tộc mà còn học được đức tính dũng cảm, lòng biết ơn đối với những người đi trước. Ông thường bảo em rằng: "Làm người thì phải biết sống chân thành và lương thiện, dù cuộc đời có khó khăn đến đâu cũng không được bỏ cuộc."}}$
$\color{blue}{\text{Hình ảnh ông nội với nụ cười hiền hậu và đôi bàn tay chai sạn đã trở thành nguồn động lực lớn lao đối với em. Ông chính là tấm gương sáng về nhân cách để em học tập và noi theo. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể chăm sóc ông, để nụ cười của ông luôn rạng rỡ trên môi.}}$
#$\color{red}{\text{u}}\color{orange}{\text{y}}\color{yellow}{\text{e}}\color{green}{\text{n}}\color{blue}{\text{c}}\color{indigo}{\text{u}}\color{violet}{\text{t}}\color{red}{\text{e}}\color{orange}{\text{c}}\color{yellow}{\text{o}}\color{green}{\text{r}}\color{blue}{\text{e}}$
Viết bài văn tả một người đã để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp - mẫu 1
Em thường nghe câu: “Lương y như từ mẫu”, ý muốn nói thầy thuốc như mẹ hiền. Nói vậy không phải ca tụng hay thần thánh những thầy thuốc, mà bởi họ đẹp thật, họ tốt thật! Trong một lần gần đây em bị ốm và phải nhập viện, em đã được gặp bác sĩ Phương – một cô bác sĩ dịu dàng, dễ mến và luôn đối xử tốt với mọi người bệnh, để lại trong em rất nhiều tình cảm và ấn tượng về cô.
Cô Phương là một nữ bác sĩ có ngoại hình thanh tú nhất mà em từng thấy. Trông cô trạc tuổi mẹ em mà lại không quá gầy, không quá béo, dáng người rất cân đối. Gương mặt cô hình trái xoan, mũi cao, đôi mắt to và môi đỏ, hay cười. Có lẽ cô sinh ra như để gán lấy vị trí làm bác sĩ cho cuộc sống vậy! Nước da cô hồng hào, mái tóc dài suôn mượt được búi gọn trong một chiếc kẹp tóc nhỏ màu xanh. Hàng ngày, cô thường mặc một chiếc áo dài màu trắng dành riêng cho bác sĩ, trông rất lịch sự và sang trọng. Trên cổ, cô đeo một chiếc ống nghe, như sẵn sàng thăm khám cho mọi người bệnh mà cô gặp. Lúc tiếp đón bệnh nhân, cô còn cẩn thận lấy chiếc khẩu trang y tế từ túi áo ra, che kín mặt, để lộ đôi mắt biết cười của mình.
Nhìn cách mà cô Phương làm việc mới thấy cô có tác phong, suy nghĩ thật nhanh nhạy mà lại điềm đạm, bình tĩnh trong mọi câu nói, kết luận. Em xếp hàng và chờ những người đến khám trước mình, chăm chú quan sát và lắng nghe từng lời cô nói, từng việc cô làm. Cô hỏi kĩ tuổi tác của từng người, tiền sử bệnh của mọi người xem có mắc dị ứng, có bị bệnh nền nào không rồi mới chẩn đoán bệnh, kê đơn, cấp phát thuốc. Có lần, trời đã tối khuya, em nghe thấy tiếng một ca cấp cứu chạy rầm rầm ngoài hành lang. Tiếng cô Phương vọng lên, hô hoán bác sĩ vào phòng cấp cứu. Hôm sau em nghe tin, có một bạn nhỏ tình trạng bệnh nặng nhưng nhờ sự cố gắng, gấp rút, tập trung của các bác sĩ trong ca trực của cô Phương mà giúp bạn nhỏ hồi sức, xuất viện chỉ sau 2 tuần điều trị nội trú. Thật sự những phép màu đã xảy ra nơi đây, xuất hiện từ bàn tay những người thầy thuốc y đức.
Cô Phương là một bác sĩ hiền từ, tốt bụng mà em được biết. Có rất nhiều bệnh nhân cần cứu chữa, rất cần những bác sĩ tâm huyết, cố gắng cứu chữa bảo vệ sức khoẻ cho mọi người. Song, ấy đương nhiên là nhiệm vụ của các bác sĩ như cô Phương; họ luôn sẵn sàng đón nhận mọi nhiệm vụ và cứu chữa kịp thời mọi ca bệnh. Em hi vọng mọi người luôn khoẻ mạnh để các bác sĩ có thêm thời gian nghỉ ngơi, không phải áp lực và lo lắng, vất vả mỗi ngày.
Viết bài văn tả một người đã để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp - mẫu 2
Ngày hôm qua, lúc cùng bố mẹ đi chơi ở công viên, em đã gặp một người nghệ sĩ đường phố. Dù đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng chú ấy đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc.
Chú ấy là một người đàn ông trưởng thành với dáng người cao ráo và hơi gầy. Mái tóc của chú ấy có màu nâu nhạt, xoăn nhẹ bồng bềnh lãng tử - rất giống với tưởng tượng của em về những người nghệ sĩ. Khuôn mặt chú ấy góc cạnh và có sống mũi cao. Dường như chú ấy là một người con lai thì phải. Ấn tượng nhất là đôi mắt nâu sâu thẳm và chất chứa nỗi buồn của chú ấy. Khi chơi đàn piano, đôi mắt chú ấy nhìn về phía xa xăm vô định. Như là chú ấy đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, mặc kệ tất cả những điều xung quanh. Những ngón tay của chú ấy nhảy múa trên phím đàn điệu nghệ đến khiến người xem phải trầm trồ. Tất cả khiến em tin rằng chú ấy là một nghệ sĩ piano thực thụ. Dù chú không mặc bộ vest lịch lãm, không biểu diễn trên sân khấu rộng lỡn thì cũng chẳng chút nào ảnh hưởng đến chú cả.
Mãi đến lúc về nhà, vẻ ngoại hình lãng tử và có chút gì đấy buồn bã của người nghệ sĩ piano đường phố kia vẫn khiến em nhớ mãi. Em rất mong sẽ được gặp chú ấy thêm lần nữa. Lúc ấy, em sẽ tiến lại và xin phép được biết tên của người nghệ sĩ này.
Viết bài văn tả một người đã để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp - mẫu 3
Ngày nào đi học, em cũng đi ngang ngã năm gần nhà. Nơi ấy, xe cộ tấp nập suốt ngày đêm. Em thường thấy một chú công an đứng ngay ở bùng binh, không ngừng điều khiển cho xe cộ lưu thông. Tuy nhiên, hôm nay em mới đứng gần chú khi đứng chờ một người bạn. Đây cũng chính là người em mới gặp lần đầu nhưng để lại ấn tượng sâu sắc, khó quên.
Đó là một thanh niên có vóc người cao lớn, vạm vỡ, nước da bánh mật, mặt vuông đầy đặn, đôi mắt sáng, nhanh nhẹn. Cũng như bao chú công an giao thông khác, chú mặc bộ đồ ka ki vàng sậm. Trên chiếc áo ngắn tay cạnh cầu vai có đeo phù hiệu thuộc sắc phục cảnh sát giao thông và trên ngực bảng tên, đơn vị bằng tấm mê-ka nền trắng chữ xanh.
Chú mặc quần tây dài gọn gàng, chân đi giày đen bóng lộn, chiếc thắt lưng bằng da màu nâu to bản hơi lệch về dưới bởi khẩu súng ngắn đeo bên hông kéo xuống, càng tăng thêm vẻ oai vệ, đĩnh đạc của người cảnh sát giao thông giữ gìn trật tự đường phố. Chiếc mũ kết đội trên đầu có đính huy hiệu cảnh sát khiến cho gương mặt của chú vừa oai nghiêm vừa rắn rỏi.
Bài văn: Tả một người đã để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp
Trong những năm tháng tuổi thơ, có nhiều người đã đi qua cuộc đời em và để lại những kỉ niệm đáng nhớ. Nhưng người để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp và sâu sắc nhất chính là mẹ em – người luôn âm thầm yêu thương và hi sinh vì em mỗi ngày.
Mẹ em năm nay hơn bốn mươi tuổi. Dáng người mẹ không cao nhưng nhanh nhẹn. Khuôn mặt mẹ hiền hậu, làn da sạm đi vì nắng gió và công việc vất vả. Đôi mắt mẹ sáng và ấm áp, mỗi khi nhìn em lại ánh lên sự dịu dàng, trìu mến. Mái tóc mẹ ngày nào còn đen nhánh, nay đã điểm vài sợi bạc khiến em thấy thương mẹ nhiều hơn.
Hằng ngày, mẹ dậy rất sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình rồi mới đi làm. Dù công việc bận rộn, mẹ vẫn luôn quan tâm, hỏi han việc học của em. Khi em học tốt, mẹ nhẹ nhàng khen ngợi; khi em mắc lỗi, mẹ kiên nhẫn chỉ bảo để em nhận ra sai lầm. Mẹ không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em cách sống lễ phép, biết yêu thương và chia sẻ với mọi người.
Mẹ là người đã để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp và khó quên. Em thầm hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi để không phụ công lao yêu thương và hi sinh của mẹ.
Trong cuộc sống, có rất nhiều người đi qua tuổi thơ của em, nhưng người để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp và sâu sắc nhất chính là cô giáo chủ nhiệm của em.
Cô không cao lắm, dáng người thanh mảnh và lúc nào cũng ăn mặc giản dị. Mái tóc đen dài thường được cô buộc gọn sau gáy, làm gương mặt cô càng thêm hiền hậu. Đôi mắt cô không to nhưng rất ấm áp, mỗi khi nhìn học trò lại ánh lên sự dịu dàng và quan tâm. Nụ cười của cô khiến em cảm thấy yên tâm và gần gũi, như được che chở mỗi khi gặp khó khăn.
Điều khiến em quý mến cô nhất không chỉ là ngoại hình mà còn là tấm lòng yêu thương học sinh. Cô luôn giảng bài tận tình, kiên nhẫn giải thích lại nhiều lần cho những bạn chưa hiểu. Khi chúng em mắc lỗi, cô không quát mắng gay gắt mà nhẹ nhàng khuyên bảo, giúp chúng em nhận ra sai lầm và sửa chữa. Có lần em buồn vì kết quả học tập chưa tốt, cô đã động viên em cố gắng hơn và tin rằng em sẽ làm được. Chính lời nói ấy đã tiếp thêm cho em rất nhiều động lực.
Không chỉ quan tâm đến việc học, cô còn dạy chúng em cách làm người: biết yêu thương, đoàn kết và sống có trách nhiệm. Những bài học ấy tuy giản dị nhưng theo em mãi đến sau này.
Với em, cô giáo không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là người truyền cảm hứng và niềm tin. Em sẽ luôn ghi nhớ hình ảnh cô cùng những bài học quý giá mà cô đã dạy, để cố gắng trở thành một người tốt hơn trong cuộc sống.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
33785 -
26903
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
18886 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
18030 -
Hỏi từ APP VIETJACK17532
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
16674
