Quảng cáo
6 câu trả lời 208
BÀI VĂN TẢ CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM LỚP 5
Mỗi khi tiếng ve kêu râm ran gọi hè về, lòng em lại trào dâng một cảm xúc khó tả. Đó là sự luyến tiếc vì sắp phải chia tay mái trường tiểu học, chia tay những kỷ niệm tuổi thơ và đặc biệt là phải xa cô [Tên cô] – người mẹ hiền thứ hai đã dìu dắt em trong năm học lớp 5 đầy ý nghĩa này.
Cô [Tên cô] có dáng người cao ráo, thanh mảnh. Mỗi khi bước vào lớp, hình ảnh cô trong tà áo dài thướt tha với những họa tiết hoa nhã nhặn luôn khiến chúng em phải ngắm nhìn không rời mắt. Khuôn mặt cô hình trái xoan, toát lên vẻ dịu dàng và phúc hậu. Nước da cô trắng hồng, làm nổi bật đôi mắt đen láy, tinh anh. Mỗi khi chúng em làm được việc tốt, đôi mắt ấy lại lấp lánh niềm vui và sự tự hào. Nhưng khi chúng em chưa ngoan, ánh mắt cô lại chùng xuống, đượm chút buồn phiền như thầm nhắc nhở chúng em phải cố gắng hơn. Mái tóc cô dài ngang lưng, mượt mà và luôn thoang thoảng mùi hương hoa nhài thanh khiết.
Em yêu nhất là giọng nói của cô. Giọng cô trong trẻo, trầm bổng và truyền cảm lạ thường. Trong những giờ Tiếng Việt, lời giảng của cô đưa chúng em phiêu lưu vào thế giới của những bài thơ, những câu chuyện kể đầy xúc động. Còn trong giờ Toán, đôi bàn tay thon dài của cô lại nắn nót từng dòng chữ, từng con số trên bảng đen đẹp như rồng bay phượng múa, khiến những phép tính khô khan bỗng trở nên thú vị và dễ hiểu hơn bao giờ hết.
Cô không chỉ là người thầy dạy chữ mà còn là người mẹ dạy chúng em cách làm người. Em còn nhớ có lần em vô ý làm hỏng đồ dùng học tập của bạn và không dám nhận lỗi. Cô không hề trách mắng trước lớp mà đã gọi riêng em ra hành lang, nhẹ nhàng bảo: "Sự trung thực quý giá hơn bất cứ món đồ nào con ạ". Lời nói dịu dàng ấy đã giúp em nhận ra lỗi lầm và dũng cảm đối diện với sự thật. Từ đó, em càng thêm kính trọng và tin yêu cô hơn.
Năm học lớp 5 đang dần khép lại, những bài học cuối cùng cũng sắp hoàn thành. Dù mai này em có bay xa đến những ngôi trường mới, em sẽ mãi không bao giờ quên hình bóng cô giáo chủ nhiệm tận tụy bên bục giảng. Cô chính là người đã thắp sáng ngọn lửa tri thức và tình yêu thương trong tâm hồn em, để em vững bước tự tin bước vào đời.
Em yêu quý cô giáo Hồng, người đã dạy dỗ em năm lớp 3 nhất trong các thầy cô giáo đã từng dạy dỗ em.Năm nay cô Hồng đã 40 tuổi nhưng trông cô còn rất trẻ. Dáng cô thon thả, bước đi nhẹ nhàng mềm mại. Mái tóc cô đen nháy thẳng xõa ngang vai nhìn cô rất xinh đẹp, trẻ trung. Cô có khuôn mặt trái xoan trắng hồng, đôi mắt to, đen láy như luôn cười với chúng em. Ánh mắt của cô luôn tràn đầy sự ấm áp yêu thương và sự tin cậy dành cho chúng em. Những lúc cô cười để lộ ra hàm răng trắng bóng, đều đặn cùng nụ cười hiền hậu, bao dung.Tính tình cô lúc nào cũng vui vẻ khi trò chuyện với chúng em, khi em mắc lỗi cô nghiêm khắc chỉ bảo để em sửa sai. Với em cô Hồng như một người mẹ, người cha luôn theo sát em rèn luyện em trở thành học sinh chăm ngoan, học giỏi. Giọng nói của cô rất nhẹ nhành, truyền cảm, chứa đựng sự lôi cuốn chúng em vào những bài giảng. Cô đưa chúng em biết đi đến từ kiến thức xung quanh đến những kiến thức của xã hội. Từ đó, cô giống như cơn gió đưa chúng em đi đến khám phá những kiến thức mới mẻ đầy bí ẩn để chúng em cùng suy ngẫm, cô trò cùng tìm lời giải cho những bí ẩn đó.Cô Hồng sống rất giản dị, cô luôn quan tâm đến từng học sinh trong lớp. Sự quan tâm tỉ mỉ của cô đã dìu dắt chúng em trong vượt qua những khó khăn trong học tập.Em luôn nhớ đến cô bằng tình cảm yêu quý, kính phục. Em tự hứa với bản thân lúc nào cũng cố gắng ngoan ngoãn, học giỏi để xứng đáng là học sinh của cô.
Bài văn tả cô giáo chủ nhiệm
1. Mở bài
Trong suốt những năm đi học, người để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô [Tên cô] – giáo viên chủ nhiệm lớp em năm nay. Với em, cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn giống như một người mẹ thứ hai ở trường.
2. Thân bài
Ngoại hình:
Cô có vóc dáng [mảnh khảnh/cân đối]. Cô thường mặc những bộ áo dài nhã nhặn vào thứ Hai, còn ngày thường là những bộ đồ công sở lịch sự.
Gương mặt cô không đẹp sắc sảo nhưng rất hiền hậu. Điểm em thích nhất là đôi mắt. Mỗi khi lớp ngoan, đôi mắt ấy nheo lại cười rất tươi, nhưng khi lớp vi phạm, ánh mắt ấy lại trở nên nghiêm khắc nhưng vẫn đầy vẻ bao dung.
Mái tóc cô [dài ngang lưng/ngắn ngang vai], luôn được kẹp gọn gàng.
Tính cách và hành động:
Tận tâm: Cô giảng bài rất kỹ. Những chỗ khó, cô luôn dừng lại hỏi: "Cả lớp có chỗ nào chưa rõ không?" và sẵn sàng giảng lại bằng những ví dụ thực tế cực kỳ dễ hiểu.
Nghiêm túc nhưng tâm lý: Cô rất nghiêm trong việc giữ kỷ luật, nhưng cô cũng là người đầu tiên nhận ra khi bạn nào đó trong lớp có chuyện buồn. Cô thường gọi riêng chúng em ra để hỏi han, động viên thay vì trách mắng trước lớp.
Kỷ niệm nhỏ: Em nhớ nhất lần em bị điểm kém môn Toán, cô không phê bình mà đã tặng em một chiếc bút kèm lời nhắn: "Cô tin em làm được". Nhờ đó mà em đã nỗ lực hơn rất nhiều.
3. Kết bài
Em cảm thấy mình rất may mắn khi được là học sinh của cô. Hình ảnh cô đứng trên bục giảng với viên phấn trắng sẽ luôn là ký niệm đẹp trong hành trang đến trường của em. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô.
Một vài mẹo nhỏ để bài văn "thật" hơn:
Thay vì nói "cô rất đẹp": Hãy tả một chi tiết cụ thể như "bàn tay cô có những vết chai vì cầm phấn" hoặc "giọng nói của cô ấm áp, vang rõ đến tận cuối lớp".
Thêm cảm xúc cá nhân: Đừng chỉ liệt kê, hãy kể về một lần cô giúp đỡ bạn hoặc một câu nói của cô làm bạn thay đổi.
1. Mở bài
Trong suốt những năm đi học, người để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô [Tên cô] – giáo viên chủ nhiệm lớp em năm nay. Với em, cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn giống như một người mẹ thứ hai ở trường.
2. Thân bài
Ngoại hình:
Cô có vóc dáng [mảnh khảnh/cân đối]. Cô thường mặc những bộ áo dài nhã nhặn vào thứ Hai, còn ngày thường là những bộ đồ công sở lịch sự.
Gương mặt cô không đẹp sắc sảo nhưng rất hiền hậu. Điểm em thích nhất là đôi mắt. Mỗi khi lớp ngoan, đôi mắt ấy nheo lại cười rất tươi, nhưng khi lớp vi phạm, ánh mắt ấy lại trở nên nghiêm khắc nhưng vẫn đầy vẻ bao dung.
Mái tóc cô [dài ngang lưng/ngắn ngang vai], luôn được kẹp gọn gàng.
Tính cách và hành động:
Tận tâm: Cô giảng bài rất kỹ. Những chỗ khó, cô luôn dừng lại hỏi: "Cả lớp có chỗ nào chưa rõ không?" và sẵn sàng giảng lại bằng những ví dụ thực tế cực kỳ dễ hiểu.
Nghiêm túc nhưng tâm lý: Cô rất nghiêm trong việc giữ kỷ luật, nhưng cô cũng là người đầu tiên nhận ra khi bạn nào đó trong lớp có chuyện buồn. Cô thường gọi riêng chúng em ra để hỏi han, động viên thay vì trách mắng trước lớp.
Kỷ niệm nhỏ: Em nhớ nhất lần em bị điểm kém môn Toán, cô không phê bình mà đã tặng em một chiếc bút kèm lời nhắn: "Cô tin em làm được". Nhờ đó mà em đã nỗ lực hơn rất nhiều.
3. Kết bài
Em cảm thấy mình rất may mắn khi được là học sinh của cô. Hình ảnh cô đứng trên bục giảng với viên phấn trắng sẽ luôn là ký niệm đẹp trong hành trang đến trường của em. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô.
Một vài mẹo nhỏ để bài văn "thật" hơn:
Thay vì nói "cô rất đẹp": Hãy tả một chi tiết cụ thể như "bàn tay cô có những vết chai vì cầm phấn" hoặc "giọng nói của cô ấm áp, vang rõ đến tận cuối lớp".
Thêm cảm xúc cá nhân: Đừng chỉ liệt kê, hãy kể về một lần cô giúp đỡ bạn hoặc một câu nói của cô làm bạn thay đổi.
Bài văn tả cô giáo chủ nhiệm
1. Mở bài
Trong suốt những năm đi học, người để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô [Tên cô] – giáo viên chủ nhiệm lớp em năm nay. Với em, cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn giống như một người mẹ thứ hai ở trường.
2. Thân bài
Ngoại hình:
Cô có vóc dáng [mảnh khảnh/cân đối]. Cô thường mặc những bộ áo dài nhã nhặn vào thứ Hai, còn ngày thường là những bộ đồ công sở lịch sự.
Gương mặt cô không đẹp sắc sảo nhưng rất hiền hậu. Điểm em thích nhất là đôi mắt. Mỗi khi lớp ngoan, đôi mắt ấy nheo lại cười rất tươi, nhưng khi lớp vi phạm, ánh mắt ấy lại trở nên nghiêm khắc nhưng vẫn đầy vẻ bao dung.
Mái tóc cô [dài ngang lưng/ngắn ngang vai], luôn được kẹp gọn gàng.
Tính cách và hành động:
Tận tâm: Cô giảng bài rất kỹ. Những chỗ khó, cô luôn dừng lại hỏi: "Cả lớp có chỗ nào chưa rõ không?" và sẵn sàng giảng lại bằng những ví dụ thực tế cực kỳ dễ hiểu.
Nghiêm túc nhưng tâm lý: Cô rất nghiêm trong việc giữ kỷ luật, nhưng cô cũng là người đầu tiên nhận ra khi bạn nào đó trong lớp có chuyện buồn. Cô thường gọi riêng chúng em ra để hỏi han, động viên thay vì trách mắng trước lớp.
Kỷ niệm nhỏ: Em nhớ nhất lần em bị điểm kém môn Toán, cô không phê bình mà đã tặng em một chiếc bút kèm lời nhắn: "Cô tin em làm được". Nhờ đó mà em đã nỗ lực hơn rất nhiều.
3. Kết bài
Em cảm thấy mình rất may mắn khi được là học sinh của cô. Hình ảnh cô đứng trên bục giảng với viên phấn trắng sẽ luôn là ký niệm đẹp trong hành trang đến trường của em. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô.
Một vài mẹo nhỏ để bài văn "thật" hơn:
Thay vì nói "cô rất đẹp": Hãy tả một chi tiết cụ thể như "bàn tay cô có những vết chai vì cầm phấn" hoặc "giọng nói của cô ấm áp, vang rõ đến tận cuối lớp".
Thêm cảm xúc cá nhân: Đừng chỉ liệt kê, hãy kể về một lần cô giúp đỡ bạn hoặc một câu nói của cô làm bạn thay đổi.
Bài văn tả cô giáo chủ nhiệm
1. Mở bài
Trong suốt những năm đi học, người để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô [Tên cô] – giáo viên chủ nhiệm lớp em năm nay. Với em, cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn giống như một người mẹ thứ hai ở trường.
2. Thân bài
Ngoại hình:
Cô có vóc dáng [mảnh khảnh/cân đối]. Cô thường mặc những bộ áo dài nhã nhặn vào thứ Hai, còn ngày thường là những bộ đồ công sở lịch sự.
Gương mặt cô không đẹp sắc sảo nhưng rất hiền hậu. Điểm em thích nhất là đôi mắt. Mỗi khi lớp ngoan, đôi mắt ấy nheo lại cười rất tươi, nhưng khi lớp vi phạm, ánh mắt ấy lại trở nên nghiêm khắc nhưng vẫn đầy vẻ bao dung.
Mái tóc cô [dài ngang lưng/ngắn ngang vai], luôn được kẹp gọn gàng.
Tính cách và hành động:
Tận tâm: Cô giảng bài rất kỹ. Những chỗ khó, cô luôn dừng lại hỏi: "Cả lớp có chỗ nào chưa rõ không?" và sẵn sàng giảng lại bằng những ví dụ thực tế cực kỳ dễ hiểu.
Nghiêm túc nhưng tâm lý: Cô rất nghiêm trong việc giữ kỷ luật, nhưng cô cũng là người đầu tiên nhận ra khi bạn nào đó trong lớp có chuyện buồn. Cô thường gọi riêng chúng em ra để hỏi han, động viên thay vì trách mắng trước lớp.
Kỷ niệm nhỏ: Em nhớ nhất lần em bị điểm kém môn Toán, cô không phê bình mà đã tặng em một chiếc bút kèm lời nhắn: "Cô tin em làm được". Nhờ đó mà em đã nỗ lực hơn rất nhiều.
3. Kết bài
Em cảm thấy mình rất may mắn khi được là h
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
33628 -
26746
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
18781 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
17927 -
Hỏi từ APP VIETJACK17417
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
16563
