Mỗi khi nhắc đến hai tiếng mẹ ơi, lòng em lại dâng lên bao cảm xúc.Hãy viết bài văn miêu tả người mẹ kính yêu của em.
Cấm tra mạng (có thể chép vài câu)
Quảng cáo
6 câu trả lời 196
Bài văn: Tả người mẹ kính yêu của em
Mỗi khi nhắc đến hai tiếng “mẹ ơi”, lòng em lại dâng lên bao cảm xúc yêu thương, biết ơn và kính trọng. Với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là điểm tựa vững chắc, là ánh sáng dịu dàng soi đường cho em trong suốt cuộc đời.
Mẹ em năm nay ngoài ba mươi tuổi. Dáng người mẹ không cao lắm nhưng rất nhanh nhẹn, tháo vát. Mái tóc mẹ dài ngang lưng, đen mượt, thường được buộc gọn gàng phía sau gáy. Gương mặt mẹ hiền hậu với làn da rám nắng vì bao năm vất vả mưu sinh. Đôi mắt mẹ sáng và ấm áp, lúc nào cũng ánh lên sự dịu dàng, bao dung. Mỗi khi mẹ nhìn em, em cảm thấy như được che chở trong vòng tay yêu thương vô bờ.
Bàn tay mẹ không còn mềm mại như thời con gái mà đã chai sạn theo năm tháng. Nhưng với em, đó là đôi bàn tay đẹp nhất trên đời, vì chính đôi bàn tay ấy đã nuôi dưỡng, chăm sóc và dạy dỗ em nên người. Mỗi sáng, mẹ dậy thật sớm chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà, rồi tất bật đi làm. Chiều về, mẹ lại lo dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, giặt giũ. Dù mệt mỏi đến đâu, mẹ vẫn kiên nhẫn ngồi bên cạnh để dạy em học bài, giảng giải từng câu từng chữ.
Mẹ không chỉ là người chăm sóc gia đình mà còn là người bạn thân thiết của em. Khi em vui, mẹ cười cùng em; khi em buồn, mẹ lắng nghe và nhẹ nhàng an ủi. Mẹ luôn dạy em phải sống tử tế, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh. Giọng nói của mẹ dịu dàng nhưng cũng rất nghiêm khắc mỗi khi em mắc lỗi, giúp em nhận ra và sửa sai.
Em yêu nhất là những buổi tối được ngồi bên mẹ, tựa đầu vào vai mẹ và nghe mẹ kể chuyện. Hơi ấm từ mẹ khiến em cảm thấy bình yên hơn bất cứ điều gì trên đời. Mỗi lời mẹ nói đều thấm vào trái tim em, trở thành bài học quý giá theo em suốt cuộc đời.
Đối với em, mẹ là người tuyệt vời nhất. Em luôn thầm cảm ơn mẹ vì tất cả những gì mẹ đã hi sinh cho em. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn và trưởng thành để không phụ lòng mẹ. Dù sau này có đi đâu, làm gì, hình ảnh người mẹ kính yêu vẫn mãi là ánh sáng dẫn lối cho em trên mỗi bước đường đời.
“Con dù lớn vẫn là con của mẹ, Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.” (Chế Lan Viên)
Mỗi khi nghe những vần thơ sâu nặng ấy, lòng em lại trào dâng bao cảm xúc nghẹn ngào về mẹ. Trong cuộc đời này, mẹ chính là người quan trọng nhất, là món quà vô giá mà thượng đế đã ban tặng để che chở và dìu dắt em khôn lớn.
Mẹ em năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Thời gian và những vất vả lo toan hằng ngày cho gia đình đã bắt đầu để lại dấu vết trên khuôn mặt hiền hậu của mẹ. Mẹ có dáng người mảnh mai cùng mái tóc đen dài thường được búi gọn gàng sau gáy mỗi khi làm việc nhà. Điều em yêu nhất ở mẹ chính là đôi mắt sáng, ánh lên cái nhìn ấm áp mỗi khi nhìn em, cùng nụ cười tươi tắn luôn thường trực trên môi khiến mọi mệt mỏi trong em tan biến. Đôi bàn tay mẹ tuy đã có chút thô ráp vì sương gió, vì những công việc không tên để chăm lo cho bố con em, nhưng đối với em, đó là đôi bàn tay kỳ diệu nhất. Chính đôi tay ấy đã nấu cho em những bữa cơm ngon lành, giặt giũ quần áo thơm tho và nhẹ nhàng vỗ về mỗi khi em gặp chuyện buồn hay đau ốm.
Mẹ không chỉ là người nội trợ đảm đang mà còn là người thầy đầu tiên dạy em những bài học làm người quý giá. Mẹ dạy em cách sống trung thực, biết quan tâm và sẻ chia với những người khó khăn xung quanh. Những lúc em mắc lỗi, mẹ không trách mắng nặng lời mà luôn ân cần chỉ bảo để em hiểu ra sai sót của mình. Sự kiên nhẫn và bao dung vô bờ bến của mẹ chính là bến đỗ bình yên nhất, giúp em luôn cảm thấy tự tin và an tâm bước đi trong cuộc sống.
Em nhớ nhất là những buổi tối hai mẹ con ngồi bên nhau, mẹ kể cho em nghe về những ước mơ mà mẹ đã gác lại để dành trọn tình thương cho con. Em hiểu rằng, phía sau sự hạnh phúc và bình yên của em là biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Em yêu mẹ vô cùng và thầm hứa sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật tốt để nụ cười mãi rạng rỡ trên khuôn mặt mẹ. Đối với em, mẹ chính là vầng trăng sáng nhất sưởi ấm tâm hồn em suốt cuộc đời này.
Mẹ chính là điểm tựa lớn lao nhất để giúp con người có thể vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Trong gia đình, người tôi yêu thương nhất cũng chính là mẹ.
Mẹ tôi năm nay đã bốn mươi tuổi. Mẹ có một khuôn mặt hình trái xoan. Làn da đã điểm những nốt tàn nhang. Nước da không còn trắng hồng như trước đây. Mẹ không cao lắm. Dáng người khá đầy đặn. Đôi bàn tay đã chai sần vì những ngày tháng làm việc vất vả. Mẹ tôi là một bác sĩ. Công việc thường ngày của mẹ vô cùng bận rộn. Nhưng mẹ vẫn dành thời gian về nhà để nấu cơm cho cả gia đình. Đối với mẹ, bữa tối chính là lúc cả gia đình sum họp sau một ngày làm việc hay học tập vất vả. Bởi vậy mà bữa cơm luôn được mẹ chăm chút. Nhớ lại khi còn nhỏ, không ít lần tôi đã khiến mẹ phải lo lắng. Đó có thể là những khi tôi bị ốm, mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Đó có thể là khi tôi mải chơi cùng các bạn mà về nhà muộn. Đó có thể là khi tôi không chịu học bài nên bị điểm kém. Mỗi lần như vậy, mẹ đều nhẹ nhàng khuyên bảo.
Tình mẹ bao la, rộng lớn như biển cả. Chính nhờ có mẹ mà những đứa con thêm trưởng thành hơn. Tôi tự hào khi có mẹ ở bên, và mong rằng mẹ sẽ luôn mạnh khỏe để tiếp tục là điểm tựa vững chắc cho tôi.
$\color{blue}{\text{BÀI VĂN TẢ NGƯỜI MẸ KÍNH YÊU}}$
$\color{blue}{\text{Trong gia đình, người mà em yêu quý và kính trọng nhất chính là mẹ. Mỗi khi hai tiếng "Mẹ ơi!" vang lên, lòng em lại dâng lên bao cảm xúc nghẹn ngào và ấm áp. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em qua những tháng ngày khôn lớn.}}$
$\color{blue}{\text{Năm nay mẹ em ngoài bốn mươi tuổi. Dáng người mẹ thanh mảnh với phong thái dịu dàng, mực thước. Gương mặt mẹ hình trái xoan, nổi bật trên đó là làn da đã bắt đầu xuất hiện những vết nám vì sương gió cuộc đời. Nhưng đẹp nhất có lẽ là đôi mắt của mẹ - đôi mắt hiền từ, đen láy, luôn nhìn em với tất cả sự bao dung và khích lệ. Mỗi khi em làm điều gì sai, đôi mắt ấy buồn thăm thẳm khiến em tự nhắc nhở mình phải cố gắng hơn. Nụ cười của mẹ rạng rỡ như ánh nắng ban mai, mỗi khi mẹ cười, những vết chân chim nơi khóe mắt lại hằn rõ, ghi dấu những lo toan, vất vả mà mẹ đã trải qua để nuôi nấng em nên người.}}$
$\color{blue}{\text{Đôi bàn tay mẹ không được mềm mại như tay những cô thợ làm móng, mà thô ráp, chai sạn vì công việc nhà và những ngày làm việc vất vả. Chính đôi bàn tay ấy đã nấu cho em những bữa cơm dẻo canh ngọt, đã vỗ về em mỗi khi em ốm đau hay gục ngã. Mẹ là người phụ nữ đảm đang, tháo vát. Sáng nào mẹ cũng thức dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng và là lượt quần áo cho em đi học. Buổi tối, dưới ánh đèn khuya, mẹ vẫn miệt mài ngồi bên cạnh nhắc nhở em học bài, thỉnh thoảng lại đặt lên bàn một ly sữa ấm.}}$
$\color{blue}{\text{Có một kỉ niệm mà em mãi không quên, đó là lần em bị sốt cao giữa đêm. Mẹ đã thức trắng đêm để thay khăn ấm, lo lắng không rời mắt khỏi em. Ánh nhìn đầy lo âu và đôi bàn tay run rẩy của mẹ lúc đó giúp em hiểu rằng, tình yêu của mẹ bao la như biển Thái Bình, không gì có thể đong đếm được.}}$
$\color{blue}{\text{Em yêu mẹ rất nhiều. Mẹ chính là bến đỗ bình yên, là điểm tựa vững chắc nhất cho em trong cuộc sống. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, ngoan ngoãn để nhìn thấy nụ cười hạnh phúc luôn rạng rỡ trên môi mẹ.}}$
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
26911
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
9313 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
7720 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
5698 -
5112
