Trong bài thơ Mẹ ốm,Trần Đăng Khoa có viết;
Cánh màn khép lỏng cả ngày
Ruộng vườn vắng mẹ cuốc ngày sớm chưa
Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan.
Viết đoạn văn nêu tình cảm, cảm xúc của em về đoạn thơ trên
Quảng cáo
4 câu trả lời 180
Đoạn văn tham khảo 1:
Đoạn thơ ngắn ngủi nhưng đã chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất trong lòng mỗi người đọc về tình mẫu tử. Hai câu thơ đầu mở ra một không gian đầy trống trải và lo âu: "Cánh màn khép lỏng cả ngày / Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa". Hình ảnh "cánh màn khép lỏng" gợi lên sự mệt mỏi, đau ốm của mẹ, khiến nhịp sống hối hả thường ngày bỗng chốc ngưng trệ. Khi mẹ nằm đó, mảnh vườn mảnh ruộng vốn gắn liền với bóng dáng tảo tần của mẹ cũng trở nên "vắng", trở nên buồn bã vì thiếu bàn tay chăm sóc. Đặc biệt, hai câu thơ cuối là một phát hiện đầy tinh tế và giàu sức gợi của Trần Đăng Khoa: "Nắng mưa từ những ngày xưa / Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan". Hình ảnh ẩn dụ "nắng mưa" và động từ "lặn" đã khái quát cả một cuộc đời gian truân, vất vả của mẹ. Những sương gió, nhọc nhằn của công việc đồng áng tích tụ qua bao năm tháng nay "ngấm" vào thân thể, hóa thành cơn đau nhức khi mẹ đổ bệnh. Chữ "chưa tan" nghe sao mà xót xa đến thế! Nó như nỗi đau đáu của người con khi nhận ra mẹ đã hy sinh quá nhiều, đã gánh lấy mọi khắc nghiệt của thời gian để nuôi con khôn lớn. Đọc đoạn thơ, ta không chỉ cảm nhận được nỗi buồn khi mẹ ốm, mà còn thấy được một tình yêu thương bao la, một sự trân trọng và biết ơn vô hạn của tác giả dành cho người mẹ kính yêu. Những vần thơ ấy nhắc nhở chúng ta hãy luôn yêu thương và hiếu kính với cha mẹ khi còn có thể.
Bốn dòng thơ ngắn ngủi trong bài "Mẹ ốm" của Trần Đăng Khoa không chỉ là lời kể về một cơn bệnh, mà là những thước phim chậm ghi lại sự hi sinh thầm lặng và nỗi xót xa vô hạn của đứa con đối với người mẹ kính yêu. Mở đầu đoạn thơ, hình ảnh "Cánh màn khép lỏng" gợi lên một sự tĩnh lặng đáng sợ, bao trùm lấy không gian vốn dĩ phải rộn ràng tiếng cười nói. Khi mẹ ngã bệnh, cả một thế giới quanh mẹ cũng dường như ngưng trệ: "Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa". Chữ "vắng" không chỉ miêu tả sự thiếu vắng hình bóng con người trên mảnh đất, mà còn gợi lên cái quạnh hiu của cảnh vật khi mất đi linh hồn, mất đi đôi bàn tay chăm chút tảo tần. Thế nhưng, đỉnh cao của cảm xúc lại nằm ở hai câu thơ cuối – một sự chiêm nghiệm đầy đau đớn về quy luật nghiệt ngã của thời gian và lao động: "Nắng mưa từ những ngày xưa / Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan". Bằng phép ẩn dụ tinh tế, "nắng mưa" không còn là hiện tượng thời tiết thuần túy, mà là hiện thân của những gian truân, nhọc nhằn và sương gió cuộc đời. Động từ "lặn" được dùng vô cùng đắt giá; nó gợi tả hành trình âm thầm của những vất vả xuyên qua da thịt, ngấm sâu vào xương tủy mẹ qua bao năm tháng. Những "nắng mưa" ấy không mất đi, chúng chỉ đợi đến lúc mẹ kiệt sức để kết tinh thành cơn đau nhức, thành nỗi nhọc nhằn "chưa tan". Câu thơ khiến người đọc thắt lòng khi nhận ra rằng: cơn ốm hôm nay của mẹ chính là sự tích tụ của cả một đời hi sinh cho con, cho gia đình. Trần Đăng Khoa đã không nhìn mẹ bằng đôi mắt của một đứa trẻ quan sát, mà nhìn bằng đôi mắt của một tâm hồn biết thấu cảm, biết đếm những vết hằn của thời gian trên dáng mẹ. Đoạn thơ là một bài ca lay động về lòng hiếu thảo, nhắc nhở chúng ta rằng: mỗi bước ta đi trên con đường bằng phẳng đều được đánh đổi bởi những "nắng mưa" đã lặn sâu vào đời mẹ.
hi
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
26911
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
9313 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
7720 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
5698 -
5112
