Viết đoạn văn về tình cảm cảm về một bài thơ hoặc một câu chuyện.
Quảng cáo
5 câu trả lời 129
Bài văn kể lại một hoạt động xã hội để lại cho em suy nghĩ, tình cảm sâu sắc
Trong năm học vừa qua, em đã tham gia một hoạt động xã hội mà đến bây giờ mỗi khi nhớ lại, lòng em vẫn dâng lên nhiều cảm xúc khó quên. Đó là buổi đi thăm và tặng quà cho các em nhỏ mồ côi tại mái ấm Hồng Ân do Liên đội trường em tổ chức. Hoạt động tuy diễn ra chỉ trong một buổi sáng nhưng đã để lại trong em những suy nghĩ sâu sắc về sự sẻ chia và tình yêu thương giữa con người với con người.
Hôm ấy, trời nắng nhẹ, gió thổi nhè nhẹ làm những tán cây trước cổng mái ấm lay động như đang chào đón chúng em. Khi bước vào, điều khiến em chú ý đầu tiên là những gương mặt nhỏ bé, ngây thơ đang ríu rít chơi đùa. Nhiều em mặc những bộ quần áo đã sờn cũ, nhưng đôi mắt thì sáng long lanh và nụ cười thì rạng rỡ như ánh nắng buổi sớm. Nhìn cảnh đó, em bỗng thấy sống mũi cay cay – bởi cùng tuổi như chúng em, nhưng các em lại thiếu đi hơi ấm gia đình, thiếu vòng tay chăm sóc của cha mẹ.
Chúng em bắt đầu buổi thăm bằng việc tặng quà: những hộp sữa, bánh kẹo, tập vở và đồ chơi. Khi em trao con búp bê nhỏ cho một bé gái, em bé ôm chặt lấy món quà rồi cúi đầu cảm ơn. Đôi bàn tay bé xíu của em run run làm em càng cảm nhận rõ sự trân trọng của em dành cho món quà giản dị ấy. Sau đó, chúng em cùng chơi trò kéo co, đá bóng và tô màu. Tiếng cười vang lên trong sân, trong trẻo và hồn nhiên đến mức em cảm tưởng như nỗi buồn của các em cũng tan đi theo từng tiếng cười ấy.
Thế nhưng, khoảnh khắc khiến em nhớ nhất lại là lúc một cậu bé khoảng năm tuổi nắm lấy tay em và hỏi:
“Chị ơi, bao giờ chị quay lại chơi với tụi em nữa?”
Câu hỏi đơn giản nhưng chạm vào trái tim em. Em không biết phải trả lời thế nào ngoài việc mỉm cười và xoa đầu cậu bé. Trong giây phút đó, em nhận ra rằng điều các em cần không chỉ là quà tặng, mà còn là sự quan tâm, là tình thương, là sự hiện diện của những người sẵn sàng lắng nghe và chơi cùng.
Khi rời mái ấm, em ngoái lại nhìn những cánh tay nhỏ bé vẫy chào. Cảm giác bâng khuâng theo em suốt cả quãng đường về. Em thầm biết ơn vì bản thân mình có một gia đình đủ đầy, và càng hiểu rằng ngoài kia vẫn còn rất nhiều mảnh đời thiếu may mắn. Hoạt động ấy dạy em biết trân trọng những điều mình đang có, sống biết sẻ chia hơn và sẵn sàng giúp đỡ những người đang cần sự yêu thương.
Hoạt động thăm mái ấm Hồng Ân đã để lại trong em bài học lớn: chỉ một hành động nhỏ bé thôi cũng có thể mang đến niềm vui cho người khác. Và quan trọng hơn, nó khiến trái tim em ấm lên – một cảm giác mà đến giờ em vẫn còn giữ mãi.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
11031 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4950 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4655 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4288 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3948 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2979


