Em hãy viết bài văn kể sáng tạo câu chuyện bàn tay thân ái
Quảng cáo
3 câu trả lời 44
Trong cuộc đời mỗi người, có những cử chỉ nhỏ bé nhưng lại đủ sức sưởi ấm cả một tâm hồn giá lạnh. Với tôi, đó chính là "bàn tay thân ái" của thầy giáo năm lớp 4 – bàn tay đã thay đổi cách tôi nhìn nhận về lòng tốt giữa người với người.
Năm ấy, lớp tôi có một cậu bạn tên Thành. Thành vốn lầm lì, ít nói và thường xuyên mặc những bộ quần áo cũ sờn. Một buổi chiều tan học, trời bỗng đổ cơn mưa rào sầm sập. Trong khi chúng tôi náo nức được bố mẹ đón về, Thành vẫn đứng lặng lẽ dưới hiên trường, đôi mắt buồn bã nhìn vào màn mưa trắng xóa. Cậu ấy không có ô, cũng chẳng có ai đến đón.
Đúng lúc đó, thầy giáo chủ nhiệm bước ra. Thay vì chỉ hỏi thăm xã giao, thầy nhẹ nhàng tiến lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên đôi vai gầy guộc đang run lên vì lạnh của Thành. Thầy không nói nhiều, chỉ khẽ bảo: "Để thầy đưa em ra bến xe buýt nhé!".
Tôi đứng nép bên hành lang và chứng kiến một hình ảnh không bao giờ quên: Thầy nghiêng hẳn chiếc ô về phía Thành, mặc cho một bên vai áo mình ướt đẫm. Bàn tay thầy vẫn đặt trên vai cậu bạn như một điểm tựa vững chãi. Thành ngước nhìn thầy, đôi mắt vốn u buồn bỗng lấp lánh một tia sáng kỳ lạ. Đó không chỉ là sự che chở khỏi cơn mưa, mà là sự che chở cho một lòng tự trọng đang bị tổn thương bởi cái nghèo.
Bàn tay ấy của thầy đã dạy cho tôi biết rằng: Sự tử tế không cần phải là những điều đao to búa lớn. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là một cái chạm tay đúng lúc để người khác biết rằng họ không hề cô độc. Từ ngày đó, Thành trở nên cởi mở hơn, và cả lớp tôi cũng học được cách trao đi những "bàn tay thân ái" như thế với nhau.
Năm ấy, lớp tôi có một cậu bạn tên Thành. Thành vốn lầm lì, ít nói và thường xuyên mặc những bộ quần áo cũ sờn. Một buổi chiều tan học, trời bỗng đổ cơn mưa rào sầm sập. Trong khi chúng tôi náo nức được bố mẹ đón về, Thành vẫn đứng lặng lẽ dưới hiên trường, đôi mắt buồn bã nhìn vào màn mưa trắng xóa. Cậu ấy không có ô, cũng chẳng có ai đến đón.
Đúng lúc đó, thầy giáo chủ nhiệm bước ra. Thay vì chỉ hỏi thăm xã giao, thầy nhẹ nhàng tiến lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên đôi vai gầy guộc đang run lên vì lạnh của Thành. Thầy không nói nhiều, chỉ khẽ bảo: "Để thầy đưa em ra bến xe buýt nhé!".
Tôi đứng nép bên hành lang và chứng kiến một hình ảnh không bao giờ quên: Thầy nghiêng hẳn chiếc ô về phía Thành, mặc cho một bên vai áo mình ướt đẫm. Bàn tay thầy vẫn đặt trên vai cậu bạn như một điểm tựa vững chãi. Thành ngước nhìn thầy, đôi mắt vốn u buồn bỗng lấp lánh một tia sáng kỳ lạ. Đó không chỉ là sự che chở khỏi cơn mưa, mà là sự che chở cho một lòng tự trọng đang bị tổn thương bởi cái nghèo.
Bàn tay ấy của thầy đã dạy cho tôi biết rằng: Sự tử tế không cần phải là những điều đao to búa lớn. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là một cái chạm tay đúng lúc để người khác biết rằng họ không hề cô độc. Từ ngày đó, Thành trở nên cởi mở hơn, và cả lớp tôi cũng học được cách trao đi những "bàn tay thân ái" như thế với nhau.
Trong không gian ngột ngạt, trắng toát của bệnh viện, nơi nỗi đau thể xác đôi khi làm con người ta quên đi vẻ đẹp của cuộc đời, có một câu chuyện ấm áp về "bàn tay thân ái" vẫn được các y tá nhắc lại như một phép màu của tình người.
Chuyện kể rằng, tại một phòng bệnh nọ, có hai người đàn ông cùng nằm điều trị bệnh nặng. Người nằm cạnh cửa sổ, dù bị mù, hàng ngày vẫn miêu tả khung cảnh bên ngoài cho người bạn cùng phòng nghe. Cửa sổ nhìn ra một công viên tuyệt đẹp, nơi có hồ nước trong xanh, những đôi vợ chồng già nắm tay nhau dạo mát, và trẻ con thì hào hứng chèo thuyền.
Người nằm giường trong, thay vì than vãn về căn bệnh của mình, thường nhắm mắt lại và đắm chìm trong thế giới tươi đẹp mà bạn mình vẽ ra. Ông cảm thấy như mình đang hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn hoa lá và nghe tiếng cười đùa. Lời kể sinh động của người bạn mù đã truyền cho ông sức sống, sự lạc quan và lòng yêu đời.
Thế nhưng, một ngày nọ, người đàn ông bên cửa sổ qua đời sau một đêm bệnh tình trở nặng. Các cô y tá với vẻ mặt buồn bã đưa ông đi.
Sau đó, người đàn ông còn lại, với sự giúp đỡ của y tá, chuyển sang giường bên cửa sổ. Nôn nóng muốn tự mình chiêm ngưỡng cảnh đẹp, ông khó nhọc ngồi dậy, chống tay nhìn ra ngoài. Nhưng trái với kỳ vọng, trước mắt ông chỉ là một bức tường trắng toát, xám xịt.
Ông bàng hoàng gọi cô y tá hỏi lý do. Cô y tá nhẹ nhàng đáp: "Thưa bác, người bạn nằm giường này trước kia bị mù. Ông ấy còn chẳng nhìn thấy bức tường kia đâu. Có lẽ ông ấy chỉ muốn làm cho bác vui thôi!".
Câu nói của cô y tá khiến người đàn ông lặng người. Đôi mắt ông nhòe đi, không phải vì bệnh tật, mà vì cảm động. Bàn tay thân ái của người bạn mù không chỉ trao cho ông một khung cảnh tuyệt đẹp mà còn trao cả một niềm tin yêu cuộc sống, một cách nhìn lạc quan ngay cả trong hoàn cảnh tăm tối nhất.
Câu chuyện khép lại nhưng để lại bài học sâu sắc về sự thấu cảm và tấm lòng nhân ái. Đôi khi, "nhìn" bằng trái tim mới là cách nhìn rõ nhất, và bàn tay thân ái chính là sự sẻ chia, mang lại ánh sáng cho những tâm hồn tuyệt vọng.
Chuyện kể rằng, tại một phòng bệnh nọ, có hai người đàn ông cùng nằm điều trị bệnh nặng. Người nằm cạnh cửa sổ, dù bị mù, hàng ngày vẫn miêu tả khung cảnh bên ngoài cho người bạn cùng phòng nghe. Cửa sổ nhìn ra một công viên tuyệt đẹp, nơi có hồ nước trong xanh, những đôi vợ chồng già nắm tay nhau dạo mát, và trẻ con thì hào hứng chèo thuyền.
Người nằm giường trong, thay vì than vãn về căn bệnh của mình, thường nhắm mắt lại và đắm chìm trong thế giới tươi đẹp mà bạn mình vẽ ra. Ông cảm thấy như mình đang hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn hoa lá và nghe tiếng cười đùa. Lời kể sinh động của người bạn mù đã truyền cho ông sức sống, sự lạc quan và lòng yêu đời.
Thế nhưng, một ngày nọ, người đàn ông bên cửa sổ qua đời sau một đêm bệnh tình trở nặng. Các cô y tá với vẻ mặt buồn bã đưa ông đi.
Sau đó, người đàn ông còn lại, với sự giúp đỡ của y tá, chuyển sang giường bên cửa sổ. Nôn nóng muốn tự mình chiêm ngưỡng cảnh đẹp, ông khó nhọc ngồi dậy, chống tay nhìn ra ngoài. Nhưng trái với kỳ vọng, trước mắt ông chỉ là một bức tường trắng toát, xám xịt.
Ông bàng hoàng gọi cô y tá hỏi lý do. Cô y tá nhẹ nhàng đáp: "Thưa bác, người bạn nằm giường này trước kia bị mù. Ông ấy còn chẳng nhìn thấy bức tường kia đâu. Có lẽ ông ấy chỉ muốn làm cho bác vui thôi!".
Câu nói của cô y tá khiến người đàn ông lặng người. Đôi mắt ông nhòe đi, không phải vì bệnh tật, mà vì cảm động. Bàn tay thân ái của người bạn mù không chỉ trao cho ông một khung cảnh tuyệt đẹp mà còn trao cả một niềm tin yêu cuộc sống, một cách nhìn lạc quan ngay cả trong hoàn cảnh tăm tối nhất.
Câu chuyện khép lại nhưng để lại bài học sâu sắc về sự thấu cảm và tấm lòng nhân ái. Đôi khi, "nhìn" bằng trái tim mới là cách nhìn rõ nhất, và bàn tay thân ái chính là sự sẻ chia, mang lại ánh sáng cho những tâm hồn tuyệt vọng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
11031 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4950 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4655 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4288 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3948 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2979
Gửi báo cáo thành công!


