Em hãy viết bài văn kể sáng tạo câu chuyện bàn tay thân ái
Quảng cáo
7 câu trả lời 3017
Bài văn kể sáng tạo: Bàn tay thân ái
Chiều hôm ấy, trời đổ mưa bất chợt. Con đường đến trường vốn đã gập ghềnh nay lại càng lầy lội, trơn trượt. Tôi đứng nép dưới mái hiên, loay hoay không biết làm sao để về nhà thì chợt thấy một bà cụ lom khom bước đi giữa mưa. Chiếc áo mỏng ướt sũng, đôi tay run run bám vào chiếc gậy tre.
Không hiểu sao, tôi chần chừ. Tôi sợ bẩn, sợ ướt, và cũng sợ bị muộn giờ về. Nhưng rồi, nhìn bà cụ trượt chân suýt ngã, tôi không thể đứng yên nữa. Tôi chạy đến, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bà. Bàn tay ấy lạnh, gầy guộc nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp lạ thường.
“Bà đi đâu để cháu đưa bà về ạ?” – tôi hỏi. Bà cụ mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đầy biết ơn. Tôi dìu bà đi từng bước qua con đường lầy lội. Mưa vẫn rơi, quần áo tôi ướt sũng, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm và vui hơn bao giờ hết.
Đến đầu ngõ, bà cụ dừng lại, nắm chặt tay tôi: “Cảm ơn cháu. Cháu đã cho bà một bàn tay thân ái.” Nghe vậy, tôi bỗng thấy lòng mình ấm lên, như vừa làm được một điều thật ý nghĩa.
Tối hôm đó, tôi cứ nhớ mãi bàn tay gầy guộc ấy. Tôi nhận ra rằng, đôi khi chỉ một hành động nhỏ, một bàn tay chìa ra đúng lúc cũng đủ làm ấm lòng người khác. Và hơn hết, nó khiến chính mình trở nên tốt đẹp hơn.
Từ hôm ấy, tôi tự nhủ sẽ luôn sẵn sàng trao đi “bàn tay thân ái” mỗi khi có thể, bởi đó chính là cách đơn giản nhất để lan tỏa yêu thương trong cuộc sống.
Năm ấy, lớp tôi có một cậu bạn tên Thành. Thành vốn lầm lì, ít nói và thường xuyên mặc những bộ quần áo cũ sờn. Một buổi chiều tan học, trời bỗng đổ cơn mưa rào sầm sập. Trong khi chúng tôi náo nức được bố mẹ đón về, Thành vẫn đứng lặng lẽ dưới hiên trường, đôi mắt buồn bã nhìn vào màn mưa trắng xóa. Cậu ấy không có ô, cũng chẳng có ai đến đón.
Đúng lúc đó, thầy giáo chủ nhiệm bước ra. Thay vì chỉ hỏi thăm xã giao, thầy nhẹ nhàng tiến lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên đôi vai gầy guộc đang run lên vì lạnh của Thành. Thầy không nói nhiều, chỉ khẽ bảo: "Để thầy đưa em ra bến xe buýt nhé!".
Tôi đứng nép bên hành lang và chứng kiến một hình ảnh không bao giờ quên: Thầy nghiêng hẳn chiếc ô về phía Thành, mặc cho một bên vai áo mình ướt đẫm. Bàn tay thầy vẫn đặt trên vai cậu bạn như một điểm tựa vững chãi. Thành ngước nhìn thầy, đôi mắt vốn u buồn bỗng lấp lánh một tia sáng kỳ lạ. Đó không chỉ là sự che chở khỏi cơn mưa, mà là sự che chở cho một lòng tự trọng đang bị tổn thương bởi cái nghèo.
Bàn tay ấy của thầy đã dạy cho tôi biết rằng: Sự tử tế không cần phải là những điều đao to búa lớn. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là một cái chạm tay đúng lúc để người khác biết rằng họ không hề cô độc. Từ ngày đó, Thành trở nên cởi mở hơn, và cả lớp tôi cũng học được cách trao đi những "bàn tay thân ái" như thế với nhau.
Chuyện kể rằng, tại một phòng bệnh nọ, có hai người đàn ông cùng nằm điều trị bệnh nặng. Người nằm cạnh cửa sổ, dù bị mù, hàng ngày vẫn miêu tả khung cảnh bên ngoài cho người bạn cùng phòng nghe. Cửa sổ nhìn ra một công viên tuyệt đẹp, nơi có hồ nước trong xanh, những đôi vợ chồng già nắm tay nhau dạo mát, và trẻ con thì hào hứng chèo thuyền.
Người nằm giường trong, thay vì than vãn về căn bệnh của mình, thường nhắm mắt lại và đắm chìm trong thế giới tươi đẹp mà bạn mình vẽ ra. Ông cảm thấy như mình đang hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn hoa lá và nghe tiếng cười đùa. Lời kể sinh động của người bạn mù đã truyền cho ông sức sống, sự lạc quan và lòng yêu đời.
Thế nhưng, một ngày nọ, người đàn ông bên cửa sổ qua đời sau một đêm bệnh tình trở nặng. Các cô y tá với vẻ mặt buồn bã đưa ông đi.
Sau đó, người đàn ông còn lại, với sự giúp đỡ của y tá, chuyển sang giường bên cửa sổ. Nôn nóng muốn tự mình chiêm ngưỡng cảnh đẹp, ông khó nhọc ngồi dậy, chống tay nhìn ra ngoài. Nhưng trái với kỳ vọng, trước mắt ông chỉ là một bức tường trắng toát, xám xịt.
Ông bàng hoàng gọi cô y tá hỏi lý do. Cô y tá nhẹ nhàng đáp: "Thưa bác, người bạn nằm giường này trước kia bị mù. Ông ấy còn chẳng nhìn thấy bức tường kia đâu. Có lẽ ông ấy chỉ muốn làm cho bác vui thôi!".
Câu nói của cô y tá khiến người đàn ông lặng người. Đôi mắt ông nhòe đi, không phải vì bệnh tật, mà vì cảm động. Bàn tay thân ái của người bạn mù không chỉ trao cho ông một khung cảnh tuyệt đẹp mà còn trao cả một niềm tin yêu cuộc sống, một cách nhìn lạc quan ngay cả trong hoàn cảnh tăm tối nhất.
Câu chuyện khép lại nhưng để lại bài học sâu sắc về sự thấu cảm và tấm lòng nhân ái. Đôi khi, "nhìn" bằng trái tim mới là cách nhìn rõ nhất, và bàn tay thân ái chính là sự sẻ chia, mang lại ánh sáng cho những tâm hồn tuyệt vọng.
Cô y tá tiến đến giường cụ già – người đã bao ngày qua chống chọi với bệnh tật, hơi thở yếu ớt, ánh mắt mơ màng nhớ thương. Cô cúi xuống, dịu dàng thì thầm: "Cụ ơi, con trai cụ đã về rồi đây!".
Dường như một phép màu vừa xảy ra. Đôi mắt nhăn nheo của cụ lão cố gắng mở ra, gương mặt bệnh tật bỗng bừng sáng lên một chút ánh nhìn mãn nguyện. Cụ không đủ sức nói, chỉ nhìn anh thanh niên, nhìn người mà cụ ngỡ là đứa con trai đang mong mỏi. Dù chỉ là một thoáng, nhưng nếp nhăn trên trán cụ giãn ra, gương mặt trở nên thanh thản, bình yên đến lạ lùng.
Chàng trai nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh giường. Anh nắm chặt bàn tay nhăn nheo, khô ráp và lạnh lẽo của cụ lão. Anh biết mình không phải con trai cụ, có thể do một sự nhầm lẫn nào đó của bệnh viện, nhưng anh nhận ra cụ đang quá yếu và cần một sự kết nối, một chút ấm áp tình thân để bước qua lằn ranh sự sống và cái chết.
Suốt đêm hôm đó, anh thanh niên không hề chợp mắt. Anh cứ âu yếm nắm chặt bàn tay kia, truyền hơi ấm của tình người vào đôi bàn tay đang yếu dần. Anh nhẹ nhàng vỗ về, thì thầm những lời an ủi, vỗ về bên tai cụ như một người con thực thụ. Bàn tay của anh, trong đêm tối, chính là "bàn tay thân ái" – sự kết nối yêu thương vô bờ bến.
Rạng sáng, cụ già qua đời, gương mặt vẫn giữ nét thanh thản. Các nhân viên y tế bước vào làm thủ tục. Anh thanh niên buông tay cụ ra, đôi mắt rưng rưng.
Câu chuyện khép lại nhưng để lại một bài học sâu sắc: Dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất, sự đồng cảm và lòng nhân ái – một "bàn tay thân ái" sẵn sàng giúp đỡ, dìu dắt người khác – chính là điều cao quý nhất. Hãy luôn biết đưa bàn tay mình ra để chia sẻ hơi ấm với những người cô đơn, bệnh tật, già yếu.
Thông điệp: "Trong thế giới này lẽ ra không nên có ai phải chết trong nỗi đơn côi, không ai phải buồn khổ, đớn đau hay lặng lẽ khóc một mình trong những bất hạnh của đời mình." (Theo Xti-vơ Gu-đi-ơ).
Bài văn kể sáng tạo: Bàn tay thân ái
Chiều hôm ấy, trời đổ mưa bất chợt. Con đường đến trường vốn đã gập ghềnh nay lại càng lầy lội, trơn trượt. Tôi đứng nép dưới mái hiên, loay hoay không biết làm sao để về nhà thì chợt thấy một bà cụ lom khom bước đi giữa mưa. Chiếc áo mỏng ướt sũng, đôi tay run run bám vào chiếc gậy tre.
Không hiểu sao, tôi chần chừ. Tôi sợ bẩn, sợ ướt, và cũng sợ bị muộn giờ về. Nhưng rồi, nhìn bà cụ trượt chân suýt ngã, tôi không thể đứng yên nữa. Tôi chạy đến, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bà. Bàn tay ấy lạnh, gầy guộc nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp lạ thường.
“Bà đi đâu để cháu đưa bà về ạ?” – tôi hỏi. Bà cụ mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đầy biết ơn. Tôi dìu bà đi từng bước qua con đường lầy lội. Mưa vẫn rơi, quần áo tôi ướt sũng, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm và vui hơn bao giờ hết.
Đến đầu ngõ, bà cụ dừng lại, nắm chặt tay tôi: “Cảm ơn cháu. Cháu đã cho bà một bàn tay thân ái.” Nghe vậy, tôi bỗng thấy lòng mình ấm lên, như vừa làm được một điều thật ý nghĩa.
Tối hôm đó, tôi cứ nhớ mãi bàn tay gầy guộc ấy. Tôi nhận ra rằng, đôi khi chỉ một hành động nhỏ, một bàn tay chìa ra đúng lúc cũng đủ làm ấm lòng người khác. Và hơn hết, nó khiến chính mình trở nên tốt đẹp hơn.
Từ hôm ấy, tôi tự nhủ sẽ luôn sẵn sàng trao đi “bàn tay thân ái” mỗi khi có thể, bởi đó chính là cách đơn giản nhất để lan tỏa yêu thương trong cuộc sống.
BÀN TAY KÌ DIỆU CỦA SỰ SỐNG
Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ, giữa đại ngàn rừng xanh, có một ngôi nhà sàn đơn sơ nhưng luôn ấm áp tình người. Đó là nơi làm việc của bác sĩ Đặng Văn Ngữ - vị bác sĩ mà chúng tôi vẫn thường gọi bằng cái tên thân thương: "Người cha của những nụ cười".
Ngày ấy, bệnh sốt rét hoành hành kinh khủng, khiến nhiều chiến sĩ và dân bản kiệt sức. Tôi vẫn nhớ như in một buổi chiều mưa tầm tã, anh bộ đội tên Nam được đưa vào trạm xá trong tình trạng hôn mê sâu, đôi môi tím tái vì những cơn co giật của cơn sốt ác tính. Mọi người xung quanh đều lo lắng, thậm chí có người đã nghĩ đến tình huống xấu nhất.
Giữa lúc không khí đang căng thẳng, bác sĩ Ngữ xuất hiện. Thay vì vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, ông tiến lại gần giường bệnh với ánh mắt hiền từ và đầy kiên định. Ông khẽ đặt bàn tay lên trán anh Nam. Bàn tay ấy không chỉ có hơi ấm của một cơ thể sống, mà dường như còn mang theo một luồng sức mạnh vô hình nào đó.
Bác sĩ không chỉ khám bệnh bằng ống nghe, mà ông còn dùng đôi bàn tay ấy để vỗ về. Ông nắm lấy bàn tay gầy gò, run rẩy của anh Nam, truyền cho anh hơi ấm và niềm tin. Những ngón tay của bác sĩ khéo léo, nhẹ nhàng như đang nâng niu một mầm non sắp héo úa. Trong cơn mê sảng, dường như cảm nhận được hơi ấm thân ái đó, hơi thở của anh Nam dần ổn định hơn, những cơn giật cũng thưa dần.
Suốt đêm đó, bác sĩ Ngữ không rời bước. Đôi bàn tay ông hết thay khăn chườm lại tự tay pha thuốc, rồi lại nắm chặt tay người bệnh như muốn nói: "Đừng sợ, có tôi ở đây rồi!".
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, anh Nam mở mắt. Điều đầu tiên anh nhìn thấy không phải là những viên thuốc đắng, mà là nụ cười rạng rỡ của bác sĩ và đôi bàn tay ấm áp vẫn đang siết nhẹ tay mình. Anh xúc động thốt lên:
Thưa bác sĩ, chính bàn tay bác đã kéo em trở về từ cõi chết.
Bác sĩ Ngữ chỉ mỉm cười khiêm tốn:
Không đâu, chính ý chí của cậu và tình đồng chí đã giúp cậu đấy.
Câu chuyện về "bàn tay thân ái" của bác sĩ Ngữ đã lan truyền khắp chiến khu. Bàn tay ấy không chỉ biết cầm dao mổ, cầm ống nghiệm để tìm ra thuốc chống sốt rét, mà còn biết xoa dịu nỗi đau bằng sự chân thành. Nó dạy cho chúng tôi một bài học quý giá: Trong ngành y, thuốc quý nhất đôi khi không nằm trong lọ thủy tinh, mà nằm ở sự quan tâm và tình yêu thương giữa con người với con người.
Nhiều năm đã trôi qua, hình ảnh bác sĩ Đặng Văn Ngữ với đôi bàn tay đầy hơi ấm vẫn luôn sống mãi trong trái tim tôi – một biểu tượng của lòng nhân ái bao la.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
11251 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
5210 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
5104 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4760 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4205 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3096


