Quảng cáo
4 câu trả lời 202
Bài tham khảo 1:
Trong tâm hồn em, bài thơ "Tiếng đàn ba-la-lai-ca trên sông Đà" của nhà thơ Quang Huy không chỉ là một tác phẩm văn học, mà là một bức tranh nghệ thuật tuyệt mĩ bằng ngôn từ về sức mạnh và vẻ đẹp của con người. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, em đã bị cuốn vào không gian huyền ảo của một đêm trăng trên công trường sông Đà. Hình ảnh người con gái Nga với "mái tóc màu hạt dẻ" ngồi say sưa chơi đàn bên dòng sông xanh thẳm đã tạo nên một sự đối lập đầy chất thơ: giữa công trường ngổn ngang bê tông, sắt thép khô khốc, tiếng đàn vẫn vang lên dịu dàng, kết nối tâm hồn giữa những người bạn quốc tế và đất nước Việt Nam.
Sự sâu sắc của bài thơ nằm ở cách nhà thơ nhân hóa thiên nhiên một cách tài tình. Khi đọc đến câu: "Cả công trường say ngủ cạnh dòng sông", em cảm nhận được sự tĩnh lặng tuyệt đối, dường như cả vạn vật đều đang nín thở để lắng nghe giai điệu của âm nhạc. Đặc biệt nhất là hình ảnh "Biển sẽ nằm bỡ ngỡ giữa cao nguyên" – một ý thơ đầy táo bạo và bay bổng. Nó giúp em hình dung ra sự thay đổi kì diệu của quê hương: nhờ bàn tay lao động của con người, dòng sông hung dữ đã bị "chinh phục" để trở thành nguồn năng lượng phục vụ cuộc sống.
Bài thơ khép lại nhưng dư âm về sự hòa quyện giữa tiếng đàn và tiếng sóng vẫn vang vọng mãi trong em. Tác phẩm đã khơi dậy trong em lòng biết ơn đối với thế hệ cha ông, những người đã đổ mồ hôi và trí tuệ để xây dựng đất nước. Qua đó, em càng thêm trân trọng tình đoàn kết giữa các dân tộc và nuôi dưỡng ước mơ sau này sẽ góp phần nhỏ bé của mình để làm cho quê hương thêm giàu đẹp, hiện đại.
Trong chương trình Tiếng Việt lớp 5, có rất nhiều bài thơ hay, nhưng để lại trong em ấn tượng sâu đậm và rung động nhất chính là bài thơ "Tiếng đàn ba-la-lai-ca trên sông Đà" của nhà thơ Quang Huy.
Đọc bài thơ, em cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ vẻ đẹp kì vĩ của công trình thủy điện giữa thiên nhiên đất trời bao la. Hình ảnh chiếc đàn ba-la-lai-ca vang lên trong một đêm trăng thanh tĩnh trên công trường đang xây dựng dở dang tạo nên một sức gợi cảm mãnh liệt. Em đặc biệt xúc động trước sự hòa quyện tuyệt vời giữa con người và thiên nhiên: tiếng đàn ngân nga hòa cùng tiếng dòng sông, và hình ảnh "người con gái Nga mái tóc màu hạt dẻ" ngồi đánh đàn bên dòng sông Đà hùng vĩ.
Nhà thơ đã sử dụng những biện pháp nhân hóa thật tài tình như "Biển sẽ nằm bỡ ngỡ giữa cao nguyên", khiến em cảm thấy công trình thủy điện không còn là những khối bê tông khô khốc mà trở nên có linh hồn, đầy sức sống. Bài thơ không chỉ khơi dậy trong em niềm tự hào về những kỳ tích mà bàn tay con người tạo nên, mà còn bồi đắp cho em tình yêu đối với quê hương, đất nước đang ngày càng đổi mới. Mỗi khi nhắm mắt lại, em vẫn như nghe thấy tiếng đàn vang vọng, là âm thanh của niềm tin và khát vọng về một tương lai tươi sáng, hiện đại.
Em rất ấn tượng với bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu. Đọc bài thơ, em cảm nhận được tình cảm gắn bó sâu sắc giữa những người đồng đội trong hoàn cảnh khó khăn của chiến tranh. Hình ảnh “áo anh rách vai, quần tôi có vài mảnh vá” khiến em cảm thấy sự khốn khó nhưng vẫn đầy tình người và tinh thần lạc quan. Bài thơ cũng cho thấy tình đồng chí vượt qua tất cả thử thách, khiến em cảm thấy ấm lòng và trân trọng hơn tình cảm bạn bè, đồng đội. Ngôn từ giản dị nhưng đầy cảm xúc của bài thơ làm em hiểu rằng, trong khó khăn, con người sẽ bền bỉ hơn nhờ có tình thương và sự sẻ chia. Đọc xong, em càng thêm yêu quý những người lính và trân trọng những tình cảm đẹp đẽ trong cuộc sống.
Dưới đây là đoạn văn nêu cảm nhận về bài thơ "Mẹ" của tác giả Đỗ Trung Lai, một bài thơ rất xúc động thường gặp trong chương trình học:
Trong những bài thơ đã đọc, em đặc biệt xúc động trước bài thơ "Mẹ" của tác giả Đỗ Trung Lai. Bài thơ là những dòng tâm tình đầy xót xa nhưng cũng tràn ngập tình yêu thương của người con dành cho người mẹ kính yêu. Hình ảnh so sánh xuyên suốt bài thơ giữa "mẹ" và "cau" – "mẹ ngày càng còng xuống, cau ngày càng cao hơn" – đã chạm đến trái tim em, khiến em nhận ra sự tàn nhẫn của thời gian đang dần lấy đi sức khỏe và tuổi xuân của mẹ. Em cảm thấy nghẹn ngào trước câu hỏi tu từ đầy bất lực của tác giả: "Sao mẹ ta già?". Câu hỏi ấy không chỉ là lời tự vấn của nhà thơ mà còn là lời nhắc nhở em phải biết trân trọng mỗi phút giây bên mẹ. Bài thơ giúp em thêm thấu hiểu những hy sinh thầm lặng của mẹ, từ mái tóc xanh nay đã hóa bạc đến dáng đi lụ khụ. Qua đó, em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt và quan tâm đến mẹ nhiều hơn để mẹ luôn được vui lòng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
33860 -
26975
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
18933 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
18074 -
Hỏi từ APP VIETJACK17588
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
16724
