Quảng cáo
2 câu trả lời 108
Mùa hè đến, Đồ Sơn như vui hơn, đông hơn và sôi động hơn. Biển lại chuyển mình, hò reo trên những lớp sóng trắng xoá. Biển Đồ Sơn vào lúc nào cũng đẹp. Bình minh, mặt trời lấp ló xa xa xõa tóc lấp lánh bốn bề. Mặt biển như dát bạc lung linh, trải ra mênh mông.
Gió biển nhẹ tung, những rặng dừa rì rào, tàu dừa đu đưa xào xạc như đón chào những đoàn thuyền đánh cá thảnh thơi cập bến. Những bác chài, da sạm màu nắng gió, tiếng nói sang sảng đang hồ hởi xuống thuyền. Đây cũng là lúc làng chài náo nhiệt và sôi động nhất. Nắng đã sổ lồng, đùa nghịch trên vòm cây, nhảy nhót trong kẽ lá và những bãi biển bắt đầu đông người. Sóng biển không còn lăn tăn mà gầm lên cuồng nhiệt. Sóng ở xa như kẻ cô đơn, lặng lẽ nhưng càng gần bờ, càng gần người, nó lại chồm lên tung bọt trắng xóa. Từng lớp sóng như những đoàn kị mã nối tiếp nhau tiến vào bờ.
Bãi cát rực lên trong ánh nắng hè chói chang và những màu sắc sặc sỡ của quần áo. Tiếng em nhỏ tắm biển giòn tan hòa vào tiếng biển rì rào. Được ngập chìm trong làn nước mát lạnh, đùa giỡn với những con sóng tinh nghịch chốc chốc lại chồm qua mặt, thật thích. Nhưng em thích nhất là cùng bạn bè đuổi theo những con còn bé xíu liến láu biến xuống lỗ cát trên bãi biển hay tìm kiếm những con ốc biển thật đẹp đẽ làm kỉ niệm.
Mỗi người sinh ra và lớn lên đều mang trong mình một cội nguồn, một nơi chốn để nhớ về. Đối với em, “quê hương” không chỉ là hai từ đơn thuần mà là một miền ký ức xanh mát, là bầu trời tuổi thơ và là nguồn sức mạnh vô tận. Quê hương em không phải là phố thị hoa lệ với những tòa nhà chọc trời, mà là một vùng quê thanh bình, ẩn mình sau lũy tre xanh rì rào, nơi có những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay và dòng sông hiền hòa chảy mãi.
Quê em đẹp nhất vào buổi sáng sớm, khi sương đêm còn đọng trên những tàu lá chuối và những luống rau xanh. Ánh nắng ban mai rót nhẹ qua kẽ lá, nhuộm vàng con đường làng đất đỏ. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa vọng lại, đánh thức mọi vật sau một giấc ngủ dài. Khung cảnh đầu tiên hiện ra trước mắt luôn là hình ảnh quen thuộc của cánh đồng lúa bát ngát. Tùy theo mùa, cánh đồng khoác lên mình những chiếc áo khác nhau. Mùa xuân, nó mang màu xanh non mơn mởn, căng tràn nhựa sống. Đến mùa hè, những bông lúa chín vàng óng ả, uốn mình theo làn gió, tạo nên những đợt sóng lúa dập dềnh. Mùi thơm của lúa chín, mùi đất ẩm, và mùi rơm rạ khô đã trở thành thứ hương thơm đặc trưng, đi theo em suốt cả cuộc đời.
Dòng sông nhỏ uốn lượn quanh làng như một dải lụa mềm mại. Dòng sông không chỉ là nơi cung cấp nước cho đồng ruộng mà còn là nơi gắn bó với tuổi thơ của bao thế hệ. Những trưa hè nắng gắt, lũ trẻ chúng em lại rủ nhau ra bờ sông hóng mát, ngụp lặn trong làn nước mát lạnh. Buổi chiều tà, hình ảnh những chiếc ghe nhỏ nhẹ nhàng trôi trên mặt nước, in bóng rặng tre nghiêng nghiêng, tạo nên một bức tranh thủy mặc yên bình đến lạ. Nơi đó, cây cầu tre bắc qua sông, dù đơn sơ, cũ kỹ nhưng lại là nhịp nối thân thương, là chứng nhân cho biết bao lời hò hẹn, bao kỷ niệm ngây thơ của trẻ nhỏ.
Nhưng điều làm nên linh hồn của quê hương không chỉ là cảnh sắc thiên nhiên mà còn là con người. Những người dân quê em quanh năm chân lấm tay bùn, chất phác, thật thà và giàu tình nghĩa. Họ sống với nhau bằng tình làng nghĩa xóm sâu đậm. Mỗi khi trong làng có việc vui hay buồn, mọi người đều sẵn lòng giúp đỡ, san sẻ mà không hề toan tính. Em nhớ nhất những buổi tối trăng sáng, cả làng lại quây quần bên nhau dưới gốc đa cổ thụ ở đầu làng, cùng nhau kể những câu chuyện cổ tích, những câu chuyện về mùa màng bội thu. Hình ảnh bà em ngồi bên thềm, ánh mắt hiền từ nhìn lũ cháu thơ ngây nô đùa dưới ánh trăng là hình ảnh đẹp đẽ nhất mà không một thước phim nào có thể tái hiện được trọn vẹn.
Nơi chốn ấy còn lưu giữ những kỷ niệm không thể nào quên. Đó là tiếng ru hời à ơi của mẹ mỗi đêm hè, là vị ngọt thơm của những món ăn dân dã, là cái cảm giác ấm áp khi được vùi mình trong chiếc chăn bông cũ kỹ vào những ngày đông rét mướt. Mỗi góc sân, mỗi bờ tường, mỗi lối đi nhỏ đều in dấu chân tuổi thơ em, chứa đựng những trò chơi tinh nghịch, những giọt mồ hôi và cả những giọt nước mắt đầu tiên. Chính những điều giản dị, mộc mạc ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn em, dạy em biết yêu thương, trân trọng cuộc sống.
Giờ đây, dù phải sống xa quê để học tập và làm việc, nhưng trái tim em chưa bao giờ ngừng hướng về nơi chôn nhau cắt rốn. Mỗi khi cuộc sống trở nên quá xô bồ, mệt mỏi, em lại tìm về với ký ức về quê hương. Nơi ấy có bầu trời trong veo không khói bụi, có tình thương không vụ lợi, và có tiếng gọi thân thương của gia đình. Đó là chốn bình yên duy nhất, là nơi tiếp thêm nghị lực và niềm tin cho em vượt qua mọi thử thách. Quê hương không chỉ là đất đai, cây cỏ mà là nơi ta học được những bài học đầu tiên về tình người. Em tự hứa với lòng mình sẽ luôn giữ gìn, bảo tồn và phát triển những giá trị tốt đẹp của quê hương, để dù đi đâu, làm gì, em vẫn mãi là đứa con của miền quê yêu dấu này.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
34073 -
27223
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
19092 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
18217 -
Hỏi từ APP VIETJACK17733
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
16866
