Mang theo nỗi nhớ những ngày còn nhau.
Phố xưa vẫn gió, vẫn màu,
Chỉ ta lạc bước qua cầu… lẻ loi.
Tình kia tưởng chẳng phai phôi,
Mà sao phút chốc hóa trời xa xăm.
Người đi để lại âm thầm,
Một tim vỡ vụn… trăm lần nhớ thương.
[PHÂN TÍCH VUI VUI VẬY THOI ^^]
Quảng cáo
2 câu trả lời 158
Phân tích vui vui bài thơ “Chiều nay gió lại về đây”
Bài thơ mở đầu bằng một cơn gió – mà gió trong thơ Việt thường không vô tội đâu, gió vừa là “bạn thân” của nỗi nhớ, vừa là “đồng phạm” với cô đơn. “Chiều nay gió lại về đây” – nghe nhẹ như một thông báo thời tiết, nhưng thực ra là thông báo trái tim vừa bị khơi dậy. Gió về là nhớ về, mà nhớ thì… lại đau.
“Phố xưa vẫn gió, vẫn màu” – vẫn thế thôi, chỉ thiếu người. Tác giả tinh tế lắm, không nói “thiếu em” hay “thiếu anh”, mà chỉ nhẹ nhàng “chỉ ta lạc bước qua cầu… lẻ loi”. Một câu thôi mà cô đơn kéo dài như cây cầu chưa có điểm cuối.
Hai câu cuối như tiếng thở dài của kẻ từng tin vào “tình không phai”:
“Tình kia tưởng chẳng phai phôi,
Mà sao phút chốc hóa trời xa xăm.”
Cái “tưởng chẳng phai” nghe giống kiểu “tao tưởng mày thương tao thật” vậy đó – một chút chua, một chút buồn, và một chút… tỉnh ngộ.
Đến khi “người đi để lại âm thầm / Một tim vỡ vụn… trăm lần nhớ thương”, thì hóa ra, thứ còn lại sau tình yêu không chỉ là nỗi đau, mà là nỗi nhớ được gấp trăm lần.
Tóm gọn lại nè:
Một bài thơ ngắn, nhưng có đủ combo “gió – phố – cầu – tim vỡ” – nghe là biết tình tan thật rồi
Nhưng mà vẫn đẹp, vì người viết không oán trách, chỉ để gió mang hộ chút kỷ niệm ngày cũ.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105523
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
81595 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
77538 -
Hỏi từ APP VIETJACK62205
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48887 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38516
