viết ddaonj văn cảm nhận về bài bầu trời của nguyễn châu
Quảng cáo
2 câu trả lời 1282
Khi đọc “Bầu trời của người cha”, em như bước vào một không gian lặng yên mà đầy xúc động: hình ảnh người cha ngồi trong chiếc ghế mây rách, run rẩy như chim non, từng thìa cơm chậm rãi được con gái My bón cho, khiến cho tình mẫu tử càng trở nên thiêng liêng và đau đớn. Ngôi Sao+1 Và rồi, hình ảnh mảnh trời nhỏ nhìn qua ô cửa sổ ngả sang màu dâu chín — đó là khoảng lặng đẹp như một bản nhạc dịu dàng giữa cái khó của bệnh tật và nghẹn lòng của con người. Ngôi Sao Em cảm nhận được rằng “bầu trời” ở đây không chỉ là khung trời thật ngoài cửa sổ, mà chính là khung trời trong lòng người cha — rộng lớn, nhưng cũng cô đơn và trông chờ. Khoảnh khắc hai cha con ngồi im lặng nhìn lên “những ngôi sao bé bỏng và ướt át thường hiện lên rất sớm vào những đêm không mây” làm em rưng rưng bởi sự hi sinh thầm lặng, bởi sự gắn bó không lời giữa người cha và người con.
Tác giả bằng những chi tiết giản dị — mồ hôi trên trán người cha, ngón tay gầy lạnh hiển hiện trong bàn tay con — đã khắc hoạ rất tinh tế thiên nhiên nội tâm và thiên nhiên thực tại. Em thấy được sự đối lập giữa thân phận nhỏ bé của người cha và bầu trời bao la ấy; em thấy được rằng yêu thương không cần nói ra nhiều lời mà hiện hữu trong từng cử chỉ, từng phút giây bên nhau. Cuối cùng, em học được rằng bầu trời — nếu được hiểu theo nghĩa rộng — là nơi chứa đựng những khát vọng, những hy vọng và cả những giọt nước mắt lặng lẽ.
Bài thơ "Bầu trời" của Nguyễn Châu (hoặc một tác phẩm văn xuôi ngắn cùng tên) mang đến cho người đọc những suy ngẫm sâu sắc về tình phụ tử thiêng liêng và cách nhìn cuộc sống qua lăng kính của tình thương yêu.
Cảm nhận về tác phẩm, người đọc sẽ thấy một thông điệp ý nghĩa: bầu trời không chỉ là khoảng không gian rộng lớn, vô tận bên ngoài kia, mà đôi khi, nó lại hiện hữu trong những điều rất đỗi bình dị, thân thuộc ngay bên cạnh chúng ta. Đối với đứa con, "bầu trời" có thể chính là thế giới quan, là sự che chở, là tình yêu thương vô điều kiện của người cha. Tác phẩm gợi lên hình ảnh một người cha với tình yêu thương bao la, luôn sẵn sàng là điểm tựa vững chắc, là bầu trời riêng chở che cho con trước những sóng gió, khắc nghiệt của cuộc đời.
Qua ngôn từ giản dị, giàu sức gợi cảm, tác giả Nguyễn Châu đã khéo léo truyền tải một bài học nhân văn sâu sắc: hãy biết trân trọng những người thân yêu và tình cảm gia đình, bởi đó là "bầu trời" bình yên và vĩnh cửu nhất của mỗi người. Tác phẩm lay động trái tim người đọc, nhắc nhở chúng ta về ý nghĩa của sự thấu hiểu, sẻ chia và tình yêu thương trong cuộc sống.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
10997
-
7819
-
4443
-
4272
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
4206
