Viết một đọan văn ghi lại cảm nhận về người mẹ yêu quý của em.
Quảng cáo
5 câu trả lời 210
Đoạn văn mẫu:
Mẹ là người em yêu thương và kính trọng nhất trên đời. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người luôn bên cạnh, dạy dỗ và chở che cho em từng ngày. Dáng mẹ gầy gầy, đôi bàn tay chai sạn vì làm việc nhiều, nhưng ánh mắt và nụ cười của mẹ lúc nào cũng hiền từ, ấm áp. Mỗi khi em buồn hay gặp khó khăn, mẹ luôn là người đầu tiên lắng nghe, an ủi và cho em những lời khuyên đúng đắn. Em thương mẹ nhiều lắm, thương cả những vất vả mẹ đã chịu để em có được cuộc sống đủ đầy hôm nay. Em tự hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi và sống tốt để mẹ luôn vui lòng và tự hào về em.
Cảm nhận về người mẹ yêu quý
Mẹ em không chỉ là người sinh ra và nuôi dưỡng em mà còn là cả thế giới, là bến đỗ bình yên nhất trong cuộc đời em. Dáng người mẹ không cao, những bước chân lại luôn vội vã, cần mẫn lo toan cho gia đình. Điều em yêu quý nhất ở mẹ chính là đôi mắt. Đôi mắt ấy có thể nghiêm khắc khi em mắc lỗi, nhưng đa phần đều lấp lánh sự dịu dàng và thấu hiểu, nhìn em với tình yêu thương vô bờ bến. Mẹ luôn là người lắng nghe mọi vui buồn của em một cách kiên nhẫn nhất. Dù công việc vất vả, mẹ chưa bao giờ than phiền, mà luôn giữ một thái độ lạc quan, biến căn nhà nhỏ thành một nơi tràn đầy tiếng cười và sự ấm áp. Những món ăn mẹ nấu luôn là hương vị tuyệt vời nhất, không chỉ vì ngon mà vì chứa đựng tình yêu thương vô tận. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập, trưởng thành thật tốt để đền đáp công ơn sinh thành và dưỡng dục to lớn ấy, để mẹ luôn được hạnh phúc và tự hào. Em yêu mẹ nhiều lắm!
Người mà em yêu quý nhất trong gia đình chính là ông nội. Ông là tấm gương sáng ngời để em học tập.
Ông nội em năm nay đã gần tám mươi tuổi. Tuy thế, ông vẫn thật khỏe mạnh. Ông có dáng người đậm và chắc, bước đi điềm tĩnh, khoan thai. Râu tóc của ông đã bạc trắng nhưng da dẻ vẫn hồng hào. Đôi mắt của ông không còn màu đen trong tinh anh mà đã thoáng màu mờ đục, khi đọc sách, ông thường phải dùng đến cặp kính lão cất cẩn thận trong hộp. Râu ông mọc dài đến ngang ngực.
Đôi lúc, hình ảnh của ông khiến em nghĩ đến một ông tiên, ông Bụt nào đó trong cổ tích. Đặc biệt, hai cánh tay của ông còn khá săn chắc, thỉnh thoảng, ông vẫn xách những xô nước mà em phải ì ạch mãi không di chuyển được. Nhìn ông đánh đàn trâu ra bờ mương chăn không ai tin được tuổi ông đã đến vậy. Ông cũng rất ít ốm đau, các cô bác hàng xóm thường khen: “Ông thật có phúc!”. Riêng em, em hiểu rõ tại sao sức khỏe của ông lại tốt như thế. Ấy là vì ông rất chăm tập thể dục. Sáng sáng, ông dậy sớm làm vệ sinh cá nhân rồi lên tầng thượng tập tạ. Buổi chiều, ông lại gọi em, hai ông cháu chạy bộ trong sân trường tiểu học. Thêm nữa còn là chế độ ăn uống của ông. Mồi bữa ông ăn nhất định một số lượng cơm, ăn nhiều rau và mỗi ngày uống một chén rượu nhỏ. Điều em khâm phục nhất là ông giữ chế độ tập luyện và ăn uống rất điều độ. Em học được ở ông tính tự giác và kỉ luật cao: theo tấm gương ấy của ông, em học bài và làm bài đều đặn, cố gắng không để những việc riêng làm ảnh hưởng đến chuyện học tập.
Không chỉ vậy, ông còn là một tấm gương mẫu mực về lối sống trong gia đình khiến mọi người yêu quý, kính trọng. Ông sống tiết kiệm, ngăn nắp và điềm tĩnh. Phòng riêng của ông lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ. Ông thường tự quét dọn, sắp xếp lấy phòng mình ít khi phiền đến con cháu. Mỗi dịp lễ Tết, bố mẹ em lại muốn mua biếu ông quần áo hoặc bộ cần câu mới nhưng ông đều từ chối nói rằng để cho cu Tít (là em) ăn học. Đôi khi, bố mẹ em có điều gì to tiếng với nhau, ông lại nhẹ nhàng hòa giải, nhắc nhở rằng phải biết lấy hòa thuận trong gia đình làm trọng, tránh cãi vã lẫn nhau ảnh hưởng không tốt đến con cái.
Riêng em, từ nhỏ đến lớn, em giống như cái bóng nhỏ loắt choắt theo chân ông. Với em, ông vừa cưng chiều vừa nghiêm khắc dạy dỗ. Được ai biếu tặng tiền, ông đều gọi bố mẹ em đến nói rằng ông cho thăng Tít, dặn bố mẹ em phải biết cách tiêu cho con. Lương hưu hàng tháng, ông cũng trích ra để khi thì mua cho em sách vở, lúc lại mua quà hay mua quần áo mới cho em. Những lúc rảnh rỗi, ông còn dạy em làm điều, làm đèn Trung thu, câu cá… Thậm chí, ông còn làm “quân sư” cho em khi em gặp những chuyện không hay, khó xử nữa. Bởi thế, với em, nhắc đến ông là nhắc đến bao niềm yêu thương đầy thiêng liêng, xúc động.
Ông nội thật là một cây cao bóng cả tỏa mát trên mái nhà của gia đình em. Yêu quý ông, em ước ông sống thật lâu để em được học từ ông những điều hay điều đẹp. Em cũng tự nhủ phải cố gắng học thật giỏi để làm ông vui lòng!
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105769
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
81851 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
77802 -
Hỏi từ APP VIETJACK62392
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49078 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38653
