Quảng cáo
2 câu trả lời 207
Kể lại câu chuyện cổ tích: "Cô bé bán diêm"
Xin chào các bạn, hôm nay tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện cổ tích rất cảm động về một cô bé bán diêm. Câu chuyện này đã được ghi lại trong lòng mỗi người bởi sự nghèo khó và số phận nghiệt ngã của cô bé, nhưng cũng là bài học về tình thương và sự hy sinh.
Cô bé bán diêm là một đứa trẻ nghèo sống trong một thành phố lớn. Vào một đêm giáp Tết, trời lạnh buốt, tuyết rơi trắng xóa. Cô bé đi dọc các con phố, tay cầm những que diêm, nhưng chẳng ai mua. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô run lên vì lạnh, trên cơ thể chỉ có một chiếc áo mỏng manh. Cô bé cố gắng bán diêm để kiếm chút tiền về cho bà, nhưng sự lạnh lẽo và đói khát khiến cô dần kiệt sức.
Khi cô bé ngồi xuống góc đường, gió lạnh thổi qua khiến cô không thể cầm được diêm nữa. Cô bé không thể chịu nổi cơn đói, cơn lạnh, và quyết định đốt một que diêm để sưởi ấm tay. Vừa châm que diêm, một cảnh tượng kỳ diệu hiện ra trước mắt cô. Cô bé thấy một bữa ăn ngon lành với gà quay và những món ăn khác, nhưng rồi que diêm tắt. Cô lại đốt một que diêm nữa, và lần này cô thấy một cây thông Noel sáng lấp lánh, những ngôi sao tỏa sáng trên bầu trời. Nhưng khi que diêm tắt lần nữa, cô lại trở về với cái lạnh.
Cô tiếp tục đốt từng que diêm, và mỗi lần như vậy, một hình ảnh đẹp đẽ lại hiện lên. Đặc biệt, khi cô đốt que diêm cuối cùng, hình ảnh của bà cô xuất hiện. Bà mỉm cười với cô, ôm cô vào lòng và đưa cô lên thiên đàng, nơi không còn đói rét và đau khổ. Cuối cùng, cô bé không còn phải chịu đựng những nỗi đau đớn nữa.
Ngày hôm sau, người ta phát hiện ra cô bé bán diêm đã qua đời trong cái lạnh giá. Dù không ai mua diêm của cô, nhưng câu chuyện về cô bé bán diêm đã để lại trong lòng mọi người một bài học lớn về sự bất hạnh, tình thương và lòng nhân ái.
Câu chuyện này khiến chúng ta phải suy nghĩ về cuộc sống của những người nghèo khổ và giúp chúng ta nhận ra rằng trong những lúc khó khăn, một hành động nhỏ bé như yêu thương và chia sẻ có thể thay đổi cuộc đời của họ.
đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích - Vua chích chòe
Đóng vai nhân vật - Công chúa
Ta là một công chúa, sống trong cung điện với nhiều người hầu hạ. Vua cha chỉ có một đứa con là ta nên rất cưng chiều. Bởi vậy, ta luôn tỏ ra kiêu ngạo.
Nhiều hoàng tử ở các vương quốc láng giềng đến cầu hôn. Nhưng ta đều từ chối. Một lần, nhà vua mở tiệc kén rể, cho mời các chàng trai từ xa gần tới tham dự. Họ đứng theo ngôi thứ, đứng trên cùng là vua các nước rồi các công tước, các ông hoàng, các bá tước, các nam tước, cuối cùng là những người dòng dõi quý tộc.
Ta theo vua cha đi xem mắt từng người. Người nào cũng bị ta chê bai: người thì quá mập; người quá mảnh khảnh; người thì lại lùn; người thì mặt mày xanh xao… Người cuối cùng khiến ta đặc biệt ấn tượng. Hắn có cằm hơi cong như mỏ chim chích chòe, ta liền nói anh ta trông giống như chim chích choè có mỏ.
Tất cả khách mời đều bị ta chế giễu, chê bai. Điều này khiến vua cha vô cùng tức giận, liền nói rằng nếu có người ăn mày nào đi qua hoàng cung, sẽ gả ta cho người ấy.
Mấy hôm sau, một người hát rong đi ngang qua hoàng cung, đứng ngây dưới cửa sổ cất tiếng hát. Hắn được vua cha gọi vào cung. Ta cảm thấy lo lắng lắm.
Vua cha yêu cầu hắn hát. Hát xong, hắn liền xin một ít tiền thưởng. Nhưng vua cha nói rằng:
- Ta rất thích tiếng hát của ngươi, vì vậy ta gả con gái ta cho ngươi.
Nghe vậy, ta liền nài nỉ van xin, nhưng vua cha vẫn cương quyết:
- Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn mày đầu tiên đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đó.
Thế rồi, linh mục được mời ngay tới để làm hôn lễ của ta lấy người hát rong. Hôn lễ cử hành xong, vua cha nói với ta:
- Theo tục lệ, vợ một người hát rong không được ở lâu lại trong cung vua, giờ thì con phải theo chồng ra khỏi cung.
Ta đành chấp nhận, đi theo người chồng của mình. Tới một khu rừng lớn, ta hỏi:
- Rừng đẹp này của ai?
Người hát rong nói:
- Rừng của Vua chích choè, nếu nàng lấy ông ta thì hẳn rừng đã là của nàng.
Ta than rằng:
- Tôi là cô gái thật đáng thương, đáng ra nên lấy Vua chích chòe.
Một lúc sau tới một thảo nguyên, ta lại hỏi:
- Thảo nguyên xanh đẹp của ai?
- Thảo nguyên của Vua chích choè.
- Tôi thật đáng thương, đáng ra nên đồng ý lấy Vua chích chòe.
Đi mãi thì tới một thành phố lớn, ta lại hỏi:
- Thành phố mỹ lệ này của ai?
- Thành phố mỹ lệ của Vua chích choè.
- Tôi thật đáng thương, đáng lẽ ra tôi nên đồng ý lấy Vua chích chòe.
Chồng tôi tỏ vẻ không hài lòng. Cả hai im lặng bước đi cho tới khi về nhà. Đó là một túp lều rách nát. Ta than phiền:
- Trời ơi, nhà ai mà nhỏ, thảm thương thế này?
Chồng ta đáp:
- Nhà của chúng ta đó!
Ta cúi người bước vào trong, rồi hỏi:
- Người hầu của anh đâu?
Anh ta trả lời:
- Người hầu nào? Muốn làm gì thì tự mình làm lấy. Giờ em hãy nhóm bếp nấu ăn đi, anh mệt lắm rồi.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể là việc gì, ta đều có người phục vụ. Nào có biết nấu nướng. Người hát rong thấy vậy đành phải nhúng tay vào làm công việc mới xong. Sau bữa ăn, ta mệt mỏi ngủ thiếp đi. Hôm sau, ta bị anh ta đánh thức dậy để làm việc nhà. Cứ như vậy mấy ngày thì lương ăn dự trữ hết. Người hát rong liền bảo:
- Mình ạ, chỉ ngồi ăn không kiếm được thêm gì cả cứ như thế này mãi chắc không được lâu, hay là em đan sọt bán.
Anh ta vào rừng lấy tre nứa về, còn ta phải chẻ lạt đan sọt. Đôi bàn tay mềm mại bị cạnh sắc của tre nứa cửa rỉ máu. Chồng ta nói:
- Thế thì không được, có lẽ dệt vải hợp với em hơn.
Ta lại ngồi tập quay sợi, nhưng rồi những ngón tay lại bị sợi cứa chảy máu. Chồng ta nói:
- Em chẳng thể làm được việc gì, sống với em thật khổ. Giờ thì chắc ta phải xoay ra đi buôn nồi và bát đĩa. Em ngồi ở chợ và bán hàng.
Ta nghe vậy, thì nghĩ bụng:
- Nếu như dân nước mình họ tới đây mua bán, nhìn thấy mình họ sẽ cười nhạo mình mất.
Dù vậy, ta vẫn phải nghe theo lời chồng của mình. Lúc đầu, khách đến mua khá đông, họ trả tiền hàng mà không hề mặc cả, thậm chí có người trả tiền nhưng không lấy hàng. Cuộc sống của chúng ta khá sung túc. Một lần nọ, ta đang ngồi coi hàng thì có một chàng hiệp sĩ từ xa phi ngựa lao thẳng vào chợ làm cho đống hàng sành sứ của ta đổ vỡ hết cả ra thành hàng nghìn mảnh lớn nhỏ ngổn ngang ở chợ. Ta lo lắng lắm, không biết làm sao nên chỉ ngồi ôm mặt khóc.
Về nhà, ta kể cho chồng nghe chuyện chẳng may ấy. Nghe xong chuyện, anh ta trách móc. Mấy hôm sau, anh ta về nhà rồi nói rằng đã hỏi được công việc phụ bếp trong cung cho ta. Công việc cũng không nặng nhọc nên ta có thể làm được. Một hôm, trong cung tổ chức chức hôn lễ cho nhà vua. Đã lâu rồi ta mới được nhìn thấy cung điện nguy nga như vậy. Ta buồn bã và hối hận vô cùng. Bỗng nhiên nhà vua bước vào, lụa là châu báu đầy người, cổ đeo dây chuyền vàng. Nhà vua nhìn thấy ta, bước tới tỏ ý muốn ta nhảy cùng. Ta sợ hãi lùi lại, rồi chạy ra ngoài.
Thì ra, người đó chính là Vua chích chòe từng bị ta chế giễu. Ta vội vàng giật tay lại nhưng chẳng ăn thua, vẫn bị người kéo vào tới giữa phòng làm dây buộc nồi đứt, hai cái nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa và những người đứng đó thấy cảnh tượng ấy đều bật cười và chêm pha những lời nhạo báng. Ta xấu hổ vô cùng, lao thẳng ra phía cửa để chạy trốn, nhưng mới tới được cầu thang lại bị một người đàn ông lôi lại. Ta nghe thấy người đó nói:
- Em đừng có sợ hãi, người hát rong sống chung với em trong căn lều lụp xụp chính là anh. Chính anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy đổ vỡ hết hàng sành sứ của em. Tất cả những việc đó chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu ngạo của em.
Nghe xong, ta liền bật khóc:
- Em đã làm những điều sai trái, không xứng đáng là vợ của anh.
Nhưng chàng đã nói với ta
- Em đừng buồn nữa, những ngày cay đắng đã qua, giờ chúng ta hãy làm đám cưới.
Ta nghe theo lời Vua chích chòe, vào thay quần áo. Toàn thể triều đình đều có mặt để chúc mừng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72031 -
56804
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51996 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48734 -
Hỏi từ APP VIETJACK45498
