Quảng cáo
20 câu trả lời 43039
Từ giữa thế kỉ 18 những người dân làm nghề sơn mài từ miền Bắc, miền Trung di dân vào Đồng Nai, Gia Định và Bình Dương. Ban đầu khi đến Thủ Dầu Một Bình Dương họ chỉ lo khai khẩn đất hoang làm nông lo kinh tế gia đình. Sau này kinh tế ổn định trong thời gian rãnh rỗi để tưởng nhớ về quê hương họ đã cho ra đời những bức tranh sơn mài. Những người dân giàu có trong vùng biết đến tác phẩm tranh sơn mài họ đem lòng yêu thích và mua. Từ đó họ có nguồn thu nhập từ việc làm tranh sơn mài, làng sơn mài bắt đầu hình thành từ đây và nổi tiếng khắp miền Đông Nam Bộ được lưu truyền cho đến ngày nay. Nét đẹp truyền thống của sơn mài Tương Bình Hiệp vẫn được duy trì qua nhiều thế hệ chính là sự tinh xảo, nhẹ nhàng, thanh thoát trong mỗi chi tiết, đường nét. Đặc biệt, sản phẩm sơn mài Tương Bình Hiệp được một số chuyên gia đánh giá có tính năng chịu đựng được cả ở vùng khí hậu hàn đới châu Âu khi không bị bong nứt hoặc biến dạng. Dẫu vậy, sản phẩm sơn mài truyền thống cũng đối mặt với nhiều thách thức do điều kiện kinh tế thị trường; nguyên vật liệu thiếu dần, giá thành cao; nguồn lao động thiếu hụt; phần lớn các cơ sở sản xuất còn tồn tại hoạt động thì nhỏ lẻ, khó khăn nguồn vốn; sản xuất gia công các công đoạn thiếu sự đồng bộ, gắn kết giữa các cơ sở trong sản xuất; nhu cầu khách hàng tiêu dùng ngày càng đòi hỏi chất lượng cao…Làm sao để làng nghề không bị mai một? Để vực dậy làng nghề truyền thống, Bình Dương đã lập hồ sơ xin công nhận nghề sơn mài Tương Bình Hiệp là Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia và đến năm 2016, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch chính thức công nhận. Cũng thời điểm tỉnh Bình Dương bắt đầu xây dựng "Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp” do các sở, ngành trong tỉnh thực hiện. Thế nhưng đề án vẫn không được thực hiện do "quả bóng" trách nhiệm được đá đi đá lại. Đến tháng 5/2017, UBND tỉnh Bình Dương tiếp tục giao thành phố Thủ Dầu Một phối hợp nghiên cứu “Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp”. Riêng bản thân em em cần phải cố gắng giữ gìn và phát huy cũng như là quảng bá làng nghề truyền thống ấy. Đó là một nét đẹp và là niềm tự hào của người dân Bình Dương vì đã được"Bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp"từ bao thế hệ nay.
Từ giữa thế kỉ 18 những người dân làm nghề sơn mài từ miền Bắc, miền Trung di dân vào Đồng Nai, Gia Định và Bình Dương. Ban đầu khi đến Thủ Dầu Một Bình Dương họ chỉ lo khai khẩn đất hoang làm nông lo kinh tế gia đình. Sau này kinh tế ổn định trong thời gian rãnh rỗi để tưởng nhớ về quê hương họ đã cho ra đời những bức tranh sơn mài. Những người dân giàu có trong vùng biết đến tác phẩm tranh sơn mài họ đem lòng yêu thích và mua. Từ đó họ có nguồn thu nhập từ việc làm tranh sơn mài, làng sơn mài bắt đầu hình thành từ đây và nổi tiếng khắp miền Đông Nam Bộ được lưu truyền cho đến ngày nay. Nét đẹp truyền thống của sơn mài Tương Bình Hiệp vẫn được duy trì qua nhiều thế hệ chính là sự tinh xảo, nhẹ nhàng, thanh thoát trong mỗi chi tiết, đường nét. Đặc biệt, sản phẩm sơn mài Tương Bình Hiệp được một số chuyên gia đánh giá có tính năng chịu đựng được cả ở vùng khí hậu hàn đới châu Âu khi không bị bong nứt hoặc biến dạng. Dẫu vậy, sản phẩm sơn mài truyền thống cũng đối mặt với nhiều thách thức do điều kiện kinh tế thị trường; nguyên vật liệu thiếu dần, giá thành cao; nguồn lao động thiếu hụt; phần lớn các cơ sở sản xuất còn tồn tại hoạt động thì nhỏ lẻ, khó khăn nguồn vốn; sản xuất gia công các công đoạn thiếu sự đồng bộ, gắn kết giữa các cơ sở trong sản xuất; nhu cầu khách hàng tiêu dùng ngày càng đòi hỏi chất lượng cao…Làm sao để làng nghề không bị mai một? Để vực dậy làng nghề truyền thống, Bình Dương đã lập hồ sơ xin công nhận nghề sơn mài Tương Bình Hiệp là Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia và đến năm 2016, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch chính thức công nhận. Cũng thời điểm tỉnh Bình Dương bắt đầu xây dựng "Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp” do các sở, ngành trong tỉnh thực hiện. Thế nhưng đề án vẫn không được thực hiện do "quả bóng" trách nhiệm được đá đi đá lại. Đến tháng 5/2017, UBND tỉnh Bình Dương tiếp tục giao thành phố Thủ Dầu Một phối hợp nghiên cứu “Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp”. Riêng bản thân em em cần phải cố gắng giữ gìn và phát huy cũng như là quảng bá làng nghề truyền thống ấy. Đó là một nét đẹp và là niềm tự hào của người dân Bình Dương vì đã được"Bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp"từ bao thế hệ nay.
Từ giữa thế kỉ 18 những người dân làm nghề sơn mài từ miền Bắc, miền Trung di dân vào Đồng Nai, Gia Định và Bình Dương. Ban đầu khi đến Thủ Dầu Một Bình Dương họ chỉ lo khai khẩn đất hoang làm nông lo kinh tế gia đình. Sau này kinh tế ổn định trong thời gian rãnh rỗi để tưởng nhớ về quê hương họ đã cho ra đời những bức tranh sơn mài. Những người dân giàu có trong vùng biết đến tác phẩm tranh sơn mài họ đem lòng yêu thích và mua. Từ đó họ có nguồn thu nhập từ việc làm tranh sơn mài, làng sơn mài bắt đầu hình thành từ đây và nổi tiếng khắp miền Đông Nam Bộ được lưu truyền cho đến ngày nay. Nét đẹp truyền thống của sơn mài Tương Bình Hiệp vẫn được duy trì qua nhiều thế hệ chính là sự tinh xảo, nhẹ nhàng, thanh thoát trong mỗi chi tiết, đường nét. Đặc biệt, sản phẩm sơn mài Tương Bình Hiệp được một số chuyên gia đánh giá có tính năng chịu đựng được cả ở vùng khí hậu hàn đới châu Âu khi không bị bong nứt hoặc biến dạng. Dẫu vậy, sản phẩm sơn mài truyền thống cũng đối mặt với nhiều thách thức do điều kiện kinh tế thị trường; nguyên vật liệu thiếu dần, giá thành cao; nguồn lao động thiếu hụt; phần lớn các cơ sở sản xuất còn tồn tại hoạt động thì nhỏ lẻ, khó khăn nguồn vốn; sản xuất gia công các công đoạn thiếu sự đồng bộ, gắn kết giữa các cơ sở trong sản xuất; nhu cầu khách hàng tiêu dùng ngày càng đòi hỏi chất lượng cao…Làm sao để làng nghề không bị mai một? Để vực dậy làng nghề truyền thống, Bình Dương đã lập hồ sơ xin công nhận nghề sơn mài Tương Bình Hiệp là Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia và đến năm 2016, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch chính thức công nhận. Cũng thời điểm tỉnh Bình Dương bắt đầu xây dựng "Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp” do các sở, ngành trong tỉnh thực hiện. Thế nhưng đề án vẫn không được thực hiện do "quả bóng" trách nhiệm được đá đi đá lại. Đến tháng 5/2017, UBND tỉnh Bình Dương tiếp tục giao thành phố Thủ Dầu Một phối hợp nghiên cứu “Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp”. Riêng bản thân em em cần phải cố gắng giữ gìn và phát huy cũng như là quảng bá làng nghề truyền thống ấy. Đó là một nét đẹp và là niềm tự hào của người dân Bình Dương vì đã được"Bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp"từ bao thế hệ nay.
bạn có thể lenn wed mà vhjvb,dmnfnmj jfjjf ỏckhrlfdpdspjo;4iwj jxe;o e ohèuiwhffffffffffffffffffffffffffffffffffhfhfhfhfhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
Từ giữa thế kỉ 18 những người dân làm nghề sơn mài từ miền Bắc, miền Trung di dân vào Đồng Nai, Gia Định và Bình Dương. Ban đầu khi đến Thủ Dầu Một Bình Dương họ chỉ lo khai khẩn đất hoang làm nông lo kinh tế gia đình. Sau này kinh tế ổn định trong thời gian rãnh rỗi để tưởng nhớ về quê hương họ đã cho ra đời những bức tranh sơn mài. Những người dân giàu có trong vùng biết đến tác phẩm tranh sơn mài họ đem lòng yêu thích và mua. Từ đó họ có nguồn thu nhập từ việc làm tranh sơn mài, làng sơn mài bắt đầu hình thành từ đây và nổi tiếng khắp miền Đông Nam Bộ được lưu truyền cho đến ngày nay. Nét đẹp truyền thống của sơn mài Tương Bình Hiệp vẫn được duy trì qua nhiều thế hệ chính là sự tinh xảo, nhẹ nhàng, thanh thoát trong mỗi chi tiết, đường nét. Đặc biệt, sản phẩm sơn mài Tương Bình Hiệp được một số chuyên gia đánh giá có tính năng chịu đựng được cả ở vùng khí hậu hàn đới châu Âu khi không bị bong nứt hoặc biến dạng. Dẫu vậy, sản phẩm sơn mài truyền thống cũng đối mặt với nhiều thách thức do điều kiện kinh tế thị trường; nguyên vật liệu thiếu dần, giá thành cao; nguồn lao động thiếu hụt; phần lớn các cơ sở sản xuất còn tồn tại hoạt động thì nhỏ lẻ, khó khăn nguồn vốn; sản xuất gia công các công đoạn thiếu sự đồng bộ, gắn kết giữa các cơ sở trong sản xuất; nhu cầu khách hàng tiêu dùng ngày càng đòi hỏi chất lượng cao…Làm sao để làng nghề không bị mai một? Để vực dậy làng nghề truyền thống, Bình Dương đã lập hồ sơ xin công nhận nghề sơn mài Tương Bình Hiệp là Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia và đến năm 2016, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch chính thức công nhận. Cũng thời điểm tỉnh Bình Dương bắt đầu xây dựng "Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp” do các sở, ngành trong tỉnh thực hiện. Thế nhưng đề án vẫn không được thực hiện do "quả bóng" trách nhiệm được đá đi đá lại. Đến tháng 5/2017, UBND tỉnh Bình Dương tiếp tục giao thành phố Thủ Dầu Một phối hợp nghiên cứu “Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp”. Riêng bản thân em em cần phải cố gắng giữ gìn và phát huy cũng như là quảng bá làng nghề truyền thống ấy. Đó là một nét đẹp và là niềm tự hào của người dân Bình Dương vì đã được"Bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp"từ bao thế hệ nay.
Từ giữa thế kỉ 18 những người dân làm nghề sơn mài từ miền Bắc, miền Trung di dân vào Đồng Nai, Gia Định và Bình Dương. Ban đầu khi đến Thủ Dầu Một Bình Dương họ chỉ lo khai khẩn đất hoang làm nông lo kinh tế gia đình. Sau này kinh tế ổn định trong thời gian rãnh rỗi để tưởng nhớ về quê hương họ đã cho ra đời những bức tranh sơn mài. Những người dân giàu có trong vùng biết đến tác phẩm tranh sơn mài họ đem lòng yêu thích và mua. Từ đó họ có nguồn thu nhập từ việc làm tranh sơn mài, làng sơn mài bắt đầu hình thành từ đây và nổi tiếng khắp miền Đông Nam Bộ được lưu truyền cho đến ngày nay. Nét đẹp truyền thống của sơn mài Tương Bình Hiệp vẫn được duy trì qua nhiều thế hệ chính là sự tinh xảo, nhẹ nhàng, thanh thoát trong mỗi chi tiết, đường nét. Đặc biệt, sản phẩm sơn mài Tương Bình Hiệp được một số chuyên gia đánh giá có tính năng chịu đựng được cả ở vùng khí hậu hàn đới châu Âu khi không bị bong nứt hoặc biến dạng. Dẫu vậy, sản phẩm sơn mài truyền thống cũng đối mặt với nhiều thách thức do điều kiện kinh tế thị trường; nguyên vật liệu thiếu dần, giá thành cao; nguồn lao động thiếu hụt; phần lớn các cơ sở sản xuất còn tồn tại hoạt động thì nhỏ lẻ, khó khăn nguồn vốn; sản xuất gia công các công đoạn thiếu sự đồng bộ, gắn kết giữa các cơ sở trong sản xuất; nhu cầu khách hàng tiêu dùng ngày càng đòi hỏi chất lượng cao…Làm sao để làng nghề không bị mai một? Để vực dậy làng nghề truyền thống, Bình Dương đã lập hồ sơ xin công nhận nghề sơn mài Tương Bình Hiệp là Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia và đến năm 2016, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch chính thức công nhận. Cũng thời điểm tỉnh Bình Dương bắt đầu xây dựng "Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp” do các sở, ngành trong tỉnh thực hiện. Thế nhưng đề án vẫn không được thực hiện do "quả bóng" trách nhiệm được đá đi đá lại. Đến tháng 5/2017, UBND tỉnh Bình Dương tiếp tục giao thành phố Thủ Dầu Một phối hợp nghiên cứu “Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp”. Riêng bản thân em em cần phải cố gắng giữ gìn và phát huy cũng như là quảng bá làng nghề truyền thống ấy. Đó là một nét đẹp và là niềm tự hào của người dân Bình Dương vì đã được"Bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp"từ bao thế hệ nay.
...Xem thêm
Từ giữa thế kỉ 18 những người dân làm nghề sơn mài từ miền Bắc, miền Trung di dân vào Đồng Nai, Gia Định và Bình Dương. Ban đầu khi đến Thủ Dầu Một Bình Dương họ chỉ lo khai khẩn đất hoang làm nông lo kinh tế gia đình. Sau này kinh tế ổn định trong thời gian rãnh rỗi để tưởng nhớ về quê hương họ đã cho ra đời những bức tranh sơn mài. Những người dân giàu có trong vùng biết đến tác phẩm tranh sơn mài họ đem lòng yêu thích và mua. Từ đó họ có nguồn thu nhập từ việc làm tranh sơn mài, làng sơn mài bắt đầu hình thành từ đây và nổi tiếng khắp miền Đông Nam Bộ được lưu truyền cho đến ngày nay. Nét đẹp truyền thống của sơn mài Tương Bình Hiệp vẫn được duy trì qua nhiều thế hệ chính là sự tinh xảo, nhẹ nhàng, thanh thoát trong mỗi chi tiết, đường nét. Đặc biệt, sản phẩm sơn mài Tương Bình Hiệp được một số chuyên gia đánh giá có tính năng chịu đựng được cả ở vùng khí hậu hàn đới châu Âu khi không bị bong nứt hoặc biến dạng. Dẫu vậy, sản phẩm sơn mài truyền thống cũng đối mặt với nhiều thách thức do điều kiện kinh tế thị trường; nguyên vật liệu thiếu dần, giá thành cao; nguồn lao động thiếu hụt; phần lớn các cơ sở sản xuất còn tồn tại hoạt động thì nhỏ lẻ, khó khăn nguồn vốn; sản xuất gia công các công đoạn thiếu sự đồng bộ, gắn kết giữa các cơ sở trong sản xuất; nhu cầu khách hàng tiêu dùng ngày càng đòi hỏi chất lượng cao…Làm sao để làng nghề không bị mai một? Để vực dậy làng nghề truyền thống, Bình Dương đã lập hồ sơ xin công nhận nghề sơn mài Tương Bình Hiệp là Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia và đến năm 2016, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch chính thức công nhận. Cũng thời điểm tỉnh Bình Dương bắt đầu xây dựng "Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp” do các sở, ngành trong tỉnh thực hiện. Thế nhưng đề án vẫn không được thực hiện do "quả bóng" trách nhiệm được đá đi đá lại. Đến tháng 5/2017, UBND tỉnh Bình Dương tiếp tục giao thành phố Thủ Dầu Một phối hợp nghiên cứu “Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp”. Riêng bản thân em em cần phải cố gắng giữ gìn và phát huy cũng như là quảng bá làng nghề truyền thống ấy. Đó là một nét đẹp và là niềm tự hào của người dân Bình Dương vì đã được"Bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp"từ bao thế hệ nay.
Từ giữa thế kỉ 18 những người dân làm nghề sơn mài từ miền Bắc, miền Trung di dân vào Đồng Nai, Gia Định và Bình Dương. Ban đầu khi đến Thủ Dầu Một Bình Dương họ chỉ lo khai khẩn đất hoang làm nông lo kinh tế gia đình. Sau này kinh tế ổn định trong thời gian rãnh rỗi để tưởng nhớ về quê hương họ đã cho ra đời những bức tranh sơn mài. Những người dân giàu có trong vùng biết đến tác phẩm tranh sơn mài họ đem lòng yêu thích và mua. Từ đó họ có nguồn thu nhập từ việc làm tranh sơn mài, làng sơn mài bắt đầu hình thành từ đây và nổi tiếng khắp miền Đông Nam Bộ được lưu truyền cho đến ngày nay. Nét đẹp truyền thống của sơn mài Tương Bình Hiệp vẫn được duy trì qua nhiều thế hệ chính là sự tinh xảo, nhẹ nhàng, thanh thoát trong mỗi chi tiết, đường nét. Đặc biệt, sản phẩm sơn mài Tương Bình Hiệp được một số chuyên gia đánh giá có tính năng chịu đựng được cả ở vùng khí hậu hàn đới châu Âu khi không bị bong nứt hoặc biến dạng. Dẫu vậy, sản phẩm sơn mài truyền thống cũng đối mặt với nhiều thách thức do điều kiện kinh tế thị trường; nguyên vật liệu thiếu dần, giá thành cao; nguồn lao động thiếu hụt; phần lớn các cơ sở sản xuất còn tồn tại hoạt động thì nhỏ lẻ, khó khăn nguồn vốn; sản xuất gia công các công đoạn thiếu sự đồng bộ, gắn kết giữa các cơ sở trong sản xuất; nhu cầu khách hàng tiêu dùng ngày càng đòi hỏi chất lượng cao…Làm sao để làng nghề không bị mai một? Để vực dậy làng nghề truyền thống, Bình Dương đã lập hồ sơ xin công nhận nghề sơn mài Tương Bình Hiệp là Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia và đến năm 2016, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch chính thức công nhận. Cũng thời điểm tỉnh Bình Dương bắt đầu xây dựng "Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp” do các sở, ngành trong tỉnh thực hiện. Thế nhưng đề án vẫn không được thực hiện do "quả bóng" trách nhiệm được đá đi đá lại. Đến tháng 5/2017, UBND tỉnh Bình Dương tiếp tục giao thành phố Thủ Dầu Một phối hợp nghiên cứu “Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp”. Riêng bản thân em em cần phải cố gắng giữ gìn và phát huy cũng như là quảng bá làng nghề truyền thống ấy. Đó là một nét đẹp và là niềm tự hào của người dân Bình Dương vì đã được"Bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp"từ bao thế hệ nay.
Từ giữa thế kỉ 18 những người dân làm nghề sơn mài từ miền Bắc, miền Trung di dân vào Đồng Nai, Gia Định và Bình Dương. Ban đầu khi đến Thủ Dầu Một Bình Dương họ chỉ lo khai khẩn đất hoang làm nông lo kinh tế gia đình. Sau này kinh tế ổn định trong thời gian rãnh rỗi để tưởng nhớ về quê hương họ đã cho ra đời những bức tranh sơn mài. Những người dân giàu có trong vùng biết đến tác phẩm tranh sơn mài họ đem lòng yêu thích và mua. Từ đó họ có nguồn thu nhập từ việc làm tranh sơn mài, làng sơn mài bắt đầu hình thành từ đây và nổi tiếng khắp miền Đông Nam Bộ được lưu truyền cho đến ngày nay. Nét đẹp truyền thống của sơn mài Tương Bình Hiệp vẫn được duy trì qua nhiều thế hệ chính là sự tinh xảo, nhẹ nhàng, thanh thoát trong mỗi chi tiết, đường nét. Đặc biệt, sản phẩm sơn mài Tương Bình Hiệp được một số chuyên gia đánh giá có tính năng chịu đựng được cả ở vùng khí hậu hàn đới châu Âu khi không bị bong nứt hoặc biến dạng. Dẫu vậy, sản phẩm sơn mài truyền thống cũng đối mặt với nhiều thách thức do điều kiện kinh tế thị trường; nguyên vật liệu thiếu dần, giá thành cao; nguồn lao động thiếu hụt; phần lớn các cơ sở sản xuất còn tồn tại hoạt động thì nhỏ lẻ, khó khăn nguồn vốn; sản xuất gia công các công đoạn thiếu sự đồng bộ, gắn kết giữa các cơ sở trong sản xuất; nhu cầu khách hàng tiêu dùng ngày càng đòi hỏi chất lượng cao…Làm sao để làng nghề không bị mai một? Để vực dậy làng nghề truyền thống, Bình Dương đã lập hồ sơ xin công nhận nghề sơn mài Tương Bình Hiệp là Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia và đến năm 2016, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch chính thức công nhận. Cũng thời điểm tỉnh Bình Dương bắt đầu xây dựng "Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp” do các sở, ngành trong tỉnh thực hiện. Thế nhưng đề án vẫn không được thực hiện do "quả bóng" trách nhiệm được đá đi đá lại. Đến tháng 5/2017, UBND tỉnh Bình Dương tiếp tục giao thành phố Thủ Dầu Một phối hợp nghiên cứu “Ðề án bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp”. Riêng bản thân em em cần phải cố gắng giữ gìn và phát huy cũng như là quảng bá làng nghề truyền thống ấy. Đó là một nét đẹp và là niềm tự hào của người dân Bình Dương vì đã được"Bảo tồn và phát triển làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp"từ bao thế hệ nay.
Nét đẹp truyền thống của nghề sơn mài Bình Dương và trách nhiệm giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc
Mở bài
Bình Dương không chỉ nổi tiếng với sự phát triển kinh tế năng động mà còn là vùng đất lưu giữ nhiều giá trị văn hóa truyền thống, đặc biệt là các làng nghề thủ công. Trong số đó, nghề sơn mài đã trở thành một biểu tượng nghệ thuật độc đáo, phản ánh sự tinh tế và sáng tạo của người thợ Việt Nam. Nghề sơn mài không chỉ là một phương thức mưu sinh mà còn là một phần quan trọng trong việc bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc.
Thân bài
1. Lịch sử và sự phát triển của nghề sơn mài Bình Dương
Nghề sơn mài tại Bình Dương có lịch sử hơn 300 năm, được hình thành và phát triển mạnh mẽ tại các khu vực như Tương Bình Hiệp, Chánh Nghĩa, Phú Cường, Tân An, Định Hòa. Ban đầu, nghề này chủ yếu phục vụ nhu cầu trang trí nội thất, nhưng theo thời gian, các nghệ nhân đã sáng tạo ra nhiều sản phẩm đa dạng như tranh sơn mài, hộp trang trí, bình hoa, bàn ghế, và các vật dụng mỹ nghệ khác2.
Sơn mài Bình Dương nổi tiếng nhờ quy trình chế tác công phu, trải qua 25 công đoạn từ chuẩn bị nguyên liệu, vẽ phác thảo, sơn lót, cẩn trứng, cẩn xà cừ, đến đánh bóng. Mỗi sản phẩm mất từ 3 đến 6 tháng để hoàn thiện, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tay nghề cao của người thợ.
2. Giá trị văn hóa và nghệ thuật của nghề sơn mài
Sơn mài không chỉ là một nghề thủ công mà còn là một loại hình nghệ thuật mang đậm bản sắc dân tộc. Các tác phẩm sơn mài thường thể hiện những hình ảnh quê hương, phong cảnh, con người Việt Nam, tạo nên sự kết nối giữa truyền thống và hiện đại. Nghệ thuật sơn mài Bình Dương đã vươn xa ra thế giới, được nhiều nước yêu thích và đánh giá cao về sự tinh xảo và độc đáo2.
3. Liên hệ thực tế bản thân trong việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc
Là một người trẻ, tôi nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc bảo tồn và phát huy giá trị của nghề sơn mài. Tôi có thể góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa bằng cách:
Tìm hiểu và giới thiệu về nghề sơn mài đến bạn bè, người thân.
Ủng hộ sản phẩm sơn mài thay vì các sản phẩm công nghiệp đại trà.
Tham gia các hoạt động bảo tồn như triển lãm, hội chợ làng nghề.
Ứng dụng sơn mài vào đời sống hiện đại, kết hợp với thiết kế nội thất, thời trang để tạo sự mới mẻ nhưng vẫn giữ được nét truyền thống.
Kết bài
Nghề sơn mài Bình Dương không chỉ là một nghề thủ công mà còn là một phần quan trọng của văn hóa Việt Nam. Việc giữ gìn và phát triển nghề truyền thống không chỉ giúp bảo tồn giá trị dân tộc mà còn tạo cơ hội để nghệ thuật Việt Nam vươn ra thế giới. Mỗi người trẻ chúng ta đều có thể góp phần vào việc bảo tồn bản sắc văn hóa bằng những hành động thiết thực, từ việc tìm hiểu, trân trọng đến việc ứng dụng sáng tạo trong cuộc sống.
Bạn có muốn tôi giúp chỉnh sửa hoặc bổ sung thêm nội dung nào không? 😊
Bình Dương – vùng đất hiền hòa nằm ở miền Đông Nam Bộ – không chỉ nổi tiếng là tỉnh công nghiệp phát triển mà còn là nơi lưu giữ nhiều giá trị văn hóa truyền thống quý báu. Trong số đó, nghề gốm sứ được xem là một trong những niềm tự hào lớn của người dân nơi đây. Gốm Bình Dương không chỉ mang vẻ đẹp của bàn tay tài hoa, mà còn chứa đựng tâm hồn, bản sắc và tinh thần lao động sáng tạo của con người Việt Nam.
Nghề gốm ở Bình Dương đã có từ hơn trăm năm trước. Nổi tiếng nhất là làng gốm Tân Phước Khánh (thị xã Tân Uyên) và làng gốm Lái Thiêu (thành phố Thuận An). Ban đầu, những người thợ gốm chỉ làm các sản phẩm đơn giản như chum, vại, nồi, chén, bát phục vụ sinh hoạt hằng ngày. Dần dần, họ học hỏi, sáng tạo để tạo ra nhiều mẫu mã tinh tế hơn như bình hoa, tượng trang trí, chậu cảnh, bình trà, đĩa gốm vẽ hoa văn rồng, phượng, sen, cá chép... Các sản phẩm ấy không chỉ được tiêu thụ trong nước mà còn xuất khẩu đi nhiều quốc gia trên thế giới.
Điều đặc biệt ở gốm sứ Bình Dương là sự kết hợp hài hòa giữa truyền thống và hiện đại. Màu men của gốm có độ bóng tự nhiên, hoa văn tinh tế, mang đậm phong cách dân gian Việt Nam. Những người thợ gốm ở đây không chỉ là nghệ nhân làm nghề, mà còn là những người “thổi hồn” vào đất. Họ cần mẫn nhào nặn, vuốt ve từng khối đất sét, để từ đôi tay ấy, đất hóa thành những tác phẩm nghệ thuật sống động. Chính tinh thần lao động cần cù, sáng tạo và tình yêu nghề đã giúp gốm Bình Dương giữ được vị thế vững chắc trong lòng người dân Việt Nam.
Nghề gốm cũng mang một ý nghĩa văn hóa sâu sắc. Mỗi sản phẩm là kết tinh của bản sắc văn hóa địa phương, thể hiện sự khéo léo, tinh tế và óc thẩm mỹ của người thợ Việt. Hơn thế nữa, những họa tiết trên gốm – hình ảnh hoa sen, con rồng, chim hạc, cảnh làng quê – đều phản ánh vẻ đẹp tâm hồn Việt Nam: giản dị, thanh cao, nhưng giàu sức sống. Bởi vậy, nghề gốm không chỉ là nghề mưu sinh mà còn là cách người Bình Dương gìn giữ linh hồn văn hóa dân tộc qua từng sản phẩm.
Ngày nay, dù xã hội phát triển nhanh, máy móc hiện đại dần thay thế lao động thủ công, nhưng nghề gốm Bình Dương vẫn được duy trì và phát triển. Nhiều cơ sở gốm sứ đã áp dụng kỹ thuật mới, nhưng vẫn giữ nét truyền thống trong cách tạo dáng và trang trí sản phẩm. Những lễ hội gốm, triển lãm, lớp học nghề được tổ chức thường xuyên nhằm giúp thế hệ trẻ hiểu, yêu và tự hào về nghề của quê hương.
Về phần bản thân em, là một học sinh sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Bình Dương, em luôn cảm thấy tự hào khi quê mình có nghề gốm sứ nổi tiếng khắp nơi. Mỗi lần được đi tham quan xưởng gốm, nhìn những người thợ miệt mài bên lò nung, em càng thêm trân trọng công sức và tài năng của họ. Em nhận ra rằng, giữ gìn và phát huy nghề truyền thống không chỉ là trách nhiệm của người làm nghề, mà còn là bổn phận của thế hệ trẻ như em.
Em sẽ cố gắng học tập tốt, tìm hiểu thêm về lịch sử và văn hóa quê hương. Em cũng sẽ tuyên truyền, giới thiệu cho bạn bè ở nơi khác biết về gốm Bình Dương, về những giá trị mà nghề truyền thống này mang lại. Sau này, nếu có cơ hội, em muốn tham gia vào các hoạt động bảo tồn, quảng bá nghề gốm, hoặc đơn giản là sử dụng, trân trọng những sản phẩm thủ công do chính người Bình Dương làm ra.
Kết bài:
Nghề gốm sứ Bình Dương là một phần linh hồn của quê hương em – biểu tượng cho sự khéo léo, sáng tạo và bền bỉ của con người nơi đây. Mỗi sản phẩm gốm là một câu chuyện kể về quá khứ, là niềm tự hào của hiện tại và là hành trang văn hóa quý báu cho tương lai. Em tin rằng, chỉ khi thế hệ trẻ chúng em biết yêu, biết trân trọng và giữ gìn những giá trị truyền thống ấy, bản sắc văn hóa Bình Dương mới mãi tỏa sáng và trường tồn cùng thời gian.
Phân tích chi tiết toàn diện truyện cổ tích Sự tích cây lúa
1. Thể loại truyện
Truyện Sự tích cây lúa hoàn toàn thuộc thể loại truyện cổ tích dân gian Việt Nam, là những câu chuyện được tạo ra và truyền miệng qua nhiều thế hệ cộng đồng nông thôn. Cũng như các truyện cổ tích khác, truyện có những đặc điểm nổi bật sau:
Chủ đề tôn vinh giá trị đạo đức: Tập trung khẳng định vẻ đẹp của lòng tốt, lòng biết ơn và trừng phạt sự ích kỷ, tham lam.
Sự hiện diện của yếu tố siêu nhiên: Sử dụng phép ẩn dụ, biến hóa sinh vật để tạo hiệu ứng hấp dẫn, đồng thời truyền tải bài học một cách dễ hiểu với đối tượng độc giả đa độ tuổi.
Gắn liền với đời sống nông thôn: Tựa đề và chi tiết nội dung đều xoay quanh cuộc sống lao động, nông nghiệp của người dân quê, mang đậm dấu ấn văn hóa bản địa.
2. Ngôi kể
Truyện sử dụng ngôi kể thứ ba đa dạng, linh hoạt phù hợp với mục đích trình bày:
Ngôi kể khách quan, không thiên vị: Thường được sử dụng ở các đoạn mô tả diễn biến sự việc, hoàn cảnh xung quanh, như phần mở đầu giới thiệu cuộc sống nghèo khó của bà già, hay đoạn mô tả bà con tham lam đến cướp cây lúa. Ngôi kể này giúp người đọc nắm bắt toàn bộ bối cảnh một cách khách quan, không bị chi phối cảm xúc cá nhân của nhân vật.
Ngôi kể chuyển tiếp, bộc lộ tâm trạng: Đôi khi tác giả chuyển sang giọng nói trực tiếp của nhân vật để làm nổi bật cảm xúc sâu sắc, ví dụ như lời thỉnh cầu của cây lúa khi bị cắt đứt, hay lời khóc than của bà già khi mất cô gái. Biện pháp này giúp người đọc dễ dàng đồng cảm với tình yêu thương, sự chia sẻ của nhân vật chính, tăng thêm sức xúc động cho câu chuyện.
3. Phân tích chi tiết nhân vật
Truyện có 3 nhóm nhân vật chính, được xây dựng để đối chiếu, làm nổi bật chủ đề cốt lõi:
3.1 Nhân vật bà già nghèo khó
Đây là nhân vật biểu tượng cho người lao động nông thôn chịu khó, có lòng trắc ẩn:
Cuộc sống nghèo khó nhưng không bao giờ ngại vất vả, mỗi ngày ra vườn nhổ cỏ, hái rau để kiếm sống.
Lúc thấy cây lúa non bị dính bùn, bị đè bởi cành cây, bà không ngại khó mà dọn dẹp, tưới nước giúp cây trở lại bình thường, không đòi hỏi gì trả lại.
Sau khi biết cây lúa giúp việc cho mình, bà không ngạo mạn, mà sống hòa hợp với cô gái, gắn kết thành một gia đình ấm áp. Bà già là hình ảnh đại diện cho lòng tốt, sự đơn sơ và biết ơn của người dân quê.
3.2 Nhân vật cây lúa xanh
Đây là nhân vật mang ý nghĩa biểu tượng cao:
Được biến thành sinh vật có linh hồn, thể hiện lòng biết ơn chân thành: Sau khi được bà già cứu sống, mỗi ngày bà về đến nhà đều thấy có cơm nóng sẵn, nhà được dọn dẹp gọn gàng.
Khi bị bà con tham lam cướp đi, cây lúa từ chối giúp đỡ những người có lòng ích kỷ, thể hiện sự kiên định với nguyên tắc.
Cuối cùng, cây lúa vẫn tỏa sáng khi được bà già trồng lại, mang lại lương thực đủ cho cả làng, thể hiện lòng trắc ẩn không giới hạn và sự hy sinh lớn lao.
3.3 Nhân vật bà con nghèo khác
Đây là nhân vật phản biện, được xây dựng để làm nổi bật thiện đẹp của nhân vật chính:
Bà cũng sống trong hoàn cảnh nghèo khó nhưng lại có tâm lý ích kỷ, tham lam: Khi nghe tin về cây lúa, bà không suy nghĩ đến sự tốt của người khác mà chỉ muốn cướp cây để cho con gái mình làm việc cho gia đình mình.
Bà không biết ơn, không biết trân trọng, chỉ biết lợi ích cá nhân, cuối cùng đã bị trừng phạt khi cây lúa từ chối giúp đỡ và bị bà già trồng lại để mang lại lợi ích cho cả cộng đồng.
4. Nội dung chính chi tiết
Truyện có cấu trúc mạch lạc, chia thành 4 phần chính:
4.1 Phần mở đầu: Giới thiệu bối cảnh và sự kiện khởi phát
Ở một làng quê xa, có một bà già nghèo khó, mỗi ngày ra vườn nhổ cỏ, hái rau để kiếm sống. Một hôm bà thấy một cây lúa xanh non bị dính bùn, bị đè bởi cành cây, nên bà dọn dẹp, tưới nước cho cây lúa trở lại bình thường, không đòi hỏi gì trả lại.
4.2 Phần phát triển: Sự giúp đỡ của cây lúa
Sau đó, mỗi ngày bà về đến nhà đều thấy có một nồi cơm nóng sẵn trên bếp, nhà được dọn dẹp gọn gàng. Bà ngạc nhiên và theo dõi tìm ra người giúp việc, thì phát hiện ra đó chính là cây lúa bà đã cứu, biến thành một cô gái xinh đẹp, chăm chút làm việc cho bà. Bà và cô gái gắn kết rất thân thiết, sống hạnh phúc.
4.3 Phần cao trào: Xung đột và sự trừng phạt
Tin này đến lắng nghe của một bà con nghèo khác rất tham lam, đến cướp cây lúa để cho con gái mình làm việc cho gia đình mình. Cây lúa từ chối, chỉ giúp đỡ những người có lòng tốt, nên bà con tham lam đã cắt đứt cây lúa.
4.4 Phần kết thúc: Sự hoàn thành và bài học
Bà già cũ đến tìm lại phần thân cây lúa, trồng lại trong vườn. Từ đó, mỗi năm vườn bà đều mọc ra nhiều cây lúa xanh, mang lại lương thực đủ cho bà và cả làng quê. Cuộc sống của bà trở nên ổn định hơn, và cả làng cũng học được bài học về lòng tốt, lòng biết ơn và sự trừng phạt của sự ích kỷ.
5. Bài học rút ra từ truyện
Truyện Sự tích cây lúa mang đến nhiều bài học quý giá cho người đọc:
Lòng biết ơn là giá trị quý nhất: Khi nhận được sự giúp đỡ, chúng ta phải biết ơn và trả lại sự tốt cho người khác.
Lòng tốt sẽ luôn được đền đáp: Bà già đã giúp cây lúa không đòi hỏi gì trả lại, cuối cùng đã nhận được sự giúp đỡ từ cây lúa trong suốt cuộc đời.
Sự ích kỷ sẽ bị trừng phạt: Bà con tham lam đã không được hưởng lợi gì, và cuối cùng đã bị mất đi cơ hội nhận được sự giúp đỡ từ cây lúa.
Mối quan hệ gắn kết giữa con người và thiên nhiên: Truyện cho thấy con người không thể sống độc lập với thiên nhiên, mà phải sống hòa hợp, trân trọng và bảo vệ thiên nhiên để nhận được lợi ích từ nó.
Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về các chi tiết nghệ thuật độc đáo của truyện, như cách sử dụng hình ảnh, ngôn ngữ hay cấu trúc câu chuyện, hãy cho em biết nhé!
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71696 -
56522
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51584 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48152 -
Hỏi từ APP VIETJACK45262
