Thế là hòa nhịp với âm thanh của suối cũng có hình dáng; ánh trăng, cổ thụ, khóm hoa như một bức thủy mặc: Cảnh khuya như vẽ. Đẹp mà có hồn. Tĩnh mà sâu:
Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.
[…] Câu thơ cắt ngang ở giữa, cái thế chạm nhau cảnh khuya như vẽ và người chưa ngủ đã bày ra nhưng không phải để đối lập người với cảnh vốn chan hòa sâu sắc như vừa thấy mà cốt cho nổi bật lên vị trí con người: dù bất kì ở đâu cũng vẫn một mực “Việc làm tháng rộng ngày dài ung dung”. Cho nên đây là chưa ngủ chứ không phải không ngủ, càng không phải là không ngủ được. Con người ở thế chủ động và hoàn toàn thoải mái.
Chưa ngủ vì mải mê với cảnh, cũng là một lí do đẹp, đó là cái chưa ngủ của nghệ sĩ. Ví thử bài thơ đến đó chấm dứt thì người đọc có quyền nghĩ rằng đó là lí do duy nhất. Nhưng không. Chưa ngủ trước có thể nguyên nhân là vậy còn chưa ngủ sau lại là cái chính, đúng hơn, như bổ sung: chưa ngủ vì một lí do khác, lí do chiến sĩ. Con người còn thức vì những tình cảm cao sâu: vì lo nỗi nước nhà.
Không thể nào lầm được, con người đó phải là Bác Hồ. Đâu phải ai cũng dễ nói về những đêm không ngủ của mình là do nỗi nước nhà. Nguyễn Trãi, thời gian đang còn tìm đường, nung nấu bao nỗi nước nhà thật sự mà chỉ nói: “Khách lí giang san chỉ thử tình” và nhàu nát một chiếc gối từ khuya cho chí sáng. Còn Tú Xương, lúc lắng mình buồn não cho nước nhà thì chỉ ném vào cảnh đời một cái bực mình lẩn trốn: “Ngủ quách sự đời thây kẻ thức”.
Cho nên hạ một câu: “Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà” đâu phải mọi người đều nói được. Trong khi Bác nói một cách rất tự nhiên. Cái nhẹ nhàng, hồn nhiên và giản dị ấy ai ngờ lại hiện ngay trong cách ghép của tổ hợp từ này. Ta thường nghe nói nỗi nhớ, nỗi nhà, nỗi mình, còn nỗi nước nhà thì chưa thấy đâu nói. Bởi nó tiêu biểu, nó tập hợp ở đỉnh cao nhất mọi tình cảm và mọi nghĩ suy và điều đó chỉ có Bác Hồ nói là thích hợp nhất; nhẹ nhàng, hồn nhiên nhất. Kể cả cái lo không giấu giếm gì ấy cũng chẳng làm vẩn bợm được ánh trăng sáng và tiếng suối trong ở trên. Bởi vì nó không làm xáo trộn được tâm hồn con người vĩ đại mặc dù niềm lo cho nước nhà ở năm 1947 là vô cùng to lớn, nặng nề. […]
Trong nỗi lo dằng dặc về nước nhà, Bác tạm ngừng một phút để lo lắng sâu vào cảnh vật và Bác đã bắt gặp cảnh đẹp giữa rừng khuya trong khoảnh khắc dành cho trái tim nghệ sĩ của mình. Ban đầu, con người như hòa tan với thiên nhiên, chỉ có cảnh vật lắng sâu trong im lặng và vẻ đẹp xôn xao ngấm ngầm của nó. Đến cuối, hình ảnh con người cũng lắng sau trong suy tư về nỗi nước niềm nhà mới hiện lên với vẻ đẹp của một tâm hồn cao cả, rạng ngời giữa cảnh đẹp mênh mông của trời đất.
Quảng cáo
1 câu trả lời 633
Phần 4 của bài vẻ đẹp của bài thơ "Cảnh khuya" tập trung vào một cái nhìn sâu sắc về mối quan hệ giữa cảnh vật và trạng thái tinh thần của con người, đặc biệt là trong bối cảnh nỗi lo âu về nước nhà.
Lí lẽ: Tác giả diễn đạt một tầm nhìn sâu sắc về mối liên kết giữa vẻ đẹp tự nhiên và tâm trạng con người. Ông nhấn mạnh rằng, dù trải qua nỗi lo lắng về quê hương, con người vẫn có thể tìm thấy sự bình yên và đẹp đẽ trong cảnh vật xung quanh.
Bằng chứng: Tác giả đề cập đến việc Bác Hồ - một biểu tượng lớn của dân tộc - không chỉ ngừng lại để chăm chú vào vẻ đẹp của cảnh vật mà còn nhìn nhận nó là một phần của trạng thái tinh thần của mình. Ông thể hiện sự hoà nhịp giữa cảnh vật và tâm trạng của Bác Hồ trong bức tranh tổng thể về một trạng thái tinh thần sâu sắc và tĩnh lặng, đồng thời tìm thấy sự đẹp đẽ và lòng yêu nước ẩn sau đó. Điều này giúp định rõ rằng, dù ở trong hoàn cảnh nghẹt thở của cuộc sống, vẻ đẹp tự nhiên vẫn là nguồn cảm hứng vĩnh cửu cho con người.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105523
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
81595 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
77538 -
Hỏi từ APP VIETJACK62205
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48887 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38516
