Quảng cáo
2 câu trả lời 242
“Bác Hồ, Người là tình yêu thiết tha nhất, trong lòng dân và trong trái tim nhân loại. Cả cuộc đời Bác chăm lo cho dân tộc Việt Nam”
Giai điệu tha thiết gợi nhắc đến tình thương bao la của Bác Hồ - người cha già muôn vàn kính yêu của dân tộc. Câu chuyện về tình yêu thương của Người, giấy bút không thể ghi chép đủ, chỉ có thể khắc sâu trong trái tim con người Việt Nam. Trong rất nhiều câu chuyện về Bác, có một câu chuyện mà nhân dân ta còn nhớ mãi, đặc biệt là bộ đội. Đó là câu chuyện về một đêm không ngủ của Người.
Thực dân Pháp đem chiến tranh đến đất nước ta, gieo rắc bao tội ác và khổ đau. Nhân dân kiên cường đứng lên, kháng chiến trong muôn vàn gian khổ. Mùa thu năm 1950, Đảng và Chính phủ quyết định mở chiến dịch Biên giới – chiến dịch Cao – Bắc – Lạng nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở đường liên lạc với các nước láng giềng. Các đơn vị đều gấp rút chuẩn bị, không dám lơ là, chậm chạp.
Ngay đêm trước khi chiến dịch phát động, Bác bất ngờ đến thăm một đơn vị, cùng các chiến sĩ trò chuyện, động viên và nghỉ lại. Anh em đồng chí có nhiều người mới được gặp Bác lần đầu, ai cũng ngạc nhiên và vui sướng. Mãi đến giờ đi ngủ, đơn vị mới tản ra, chào Bác và về ngủ, chuẩn bị tinh thần ngày mai làm nhiệm vụ. Giữa cánh rừng đại ngàn, mưa rơi làm tiết trời càng về khuya càng lạnh, các chiến sĩ nằm quây quần bên Bác.
Sau một ngày hành quân vất vả, mệt nhọc, cả đơn vị dần chìm vào giấc ngủ, tiếng hisrt thở và tiếng ngáy nhè nhẹ vang lên. Bác nằm một lát, suy tư không ngủ được bèn ngồi dậy, đến bêm bếp lửa, cảm nhận gió lạnh vẫn lùa vào bèn nhẹ nhàng thêm củi vào bếp. Bác ngồi lặng im, bóng lưng gầy và chiếc áo vải nâu như chìm vào trong đêm tối, chỉ cí vầng trán cao và ánh mắt chất chứa những điều lớn lao phi thường là bừng sáng trong ánh lửa đỏ rực rỡ đang nhảy múa. Bác nhìn những chiến sĩ đang ngủ, những khuôn mặt thanh niên trẻ tuổi rồi cẩn thận đứng lên, đi đến từng chỗ, chỉnh mảnh chăn bị xê dịch lại cho ngay ngắn.
Xong xuôi đâu đấy, Bác lại quay về bên bếp lửa, ngồi im. Có anh chiến sĩ lần đầu được gặp Bác, vui mừng và xúc động, nghĩ đến Bác ngủ gần cạnh liền trằn trọc, không yên. Anh chiến sĩ lén lút quan sát Bác, thấy Bác vẫn chưa ngủ thì ngạc nhiên hỏi nhỏ:
– Bác ơi! Trời đã khuya lắm rồi, sao Bác còn chưa ngủ ạ? Ngoài trời vẫn lạnh lắm, Bác mau vào trong chăn rồi nghỉ ngơi thôi ạ.
Bác quay đầu nhìn anh bạn trẻ, ánh mắt Bác ấm áp và hiền từ như một người cha, gật đầu đáp lại:
– Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai còn đi đánh giặc. Bác chưa buồn ngủ, Bác hãy còn khỏe lắm. Chú đừng lo lắng.
Nghe Bác trấn an, anh chiến sĩ vâng lời, lại nằm ngay ngắn, hai mắt từ từ nhắm lại. Nhưng lòng vẫn bồn chồn lo lắng, anh lo Bác tuổi cao, làm sao chịu được cơn rét rừng khắc nghiệt này, lo Bác ngã bệnh. Anh băn khoăn mãi rồi thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ. Có lẽ lo lắng cho Bác nhiều, anh cứ ngủ rồi tỉnh, đến lần thứ ba, anh đánh mắt sang nhìn bếp lửa, thấy Bác vẫn ngồi lặng im, liền ngồi hẳn dậy. Giọng anh vô cùng hoảng hốt:
– Bác ơi! Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác mau đi nghỉ đi ạ.
Bác lại nhìn anh chiến sĩ luôn lo lắng cho mình, nghĩa đến nhân dân, đến chiến sĩ ở xa, vầng trán cao thấm đượm suy tư, Bác nhẹ nói ra:
- Chú cứ ngủ đi thôi...Không phải lo cho Bác. Bác không thấy an lòng nên không thể chợp mắt. Trời mưa như thế này, không biết các cô chú dân công ngoài rừng kia ăn ngủ như thế nào. Rừng sâu, gió lạnh lắm mà có mỗi manh áo mỏng thì ướt cả mất thôi. Bác thấy nôn nao, nóng ruột quá. Nghĩ đến Bác trong này ngủ yên mà ngoài kia nhân dân còn chịu khổ, Bác không ngủ được... Bác chỉ mong cho trời mau sáng.
Tiếng nói nặng trĩu lo âu và đong đầy yêu thương khiến anh chiến sĩ tào dâng xúc động. Anh thức dậy, đến ngồi bên Bác. Bác can ngăn, giục anh đi ngủ mãi, thấy anh kiên quyết liền thôi. Bác trở lại với nỗi lo âu và trăn trở của mình, ánh mắt xa xăm nhìn về đêm tối.
Màn dêm nhanh chóng qua đi, đêm qua là một đêm Bác không ngủ. Những hành động quan tâm và niềm suy tư của Bác, tình yêu thương Bác dành cho dân, cho nước khiến anh chiến sĩ bồi hồi nhớ mãi. Câu chuyện trở thành một trong số những câu chuyện về Người, quân và dân ta càng thấm thía tình yêu của Bác – tình yêu đã vượt qua cả đất trời.
Đôi dép của Bác “ra đời’’ vào năm 1947, được ‘’chế tạo’’ từ một chiếc lốp ô tô quân sự của thực dân Pháp bị bộ đội ta phục kích tại Việt Bắc. Đôi dép đo cắt không dày lắm, quai trước to bản, quai sau nhỏ rất vừa chân Bác.
Trên đường công tác, Bác nói vui với các cán bộ đi cùng:
- Đây là đôi hài vạn dặm trong truyện cổ tích ngày xưa... Đôi hài thần đất, đi đến đâu mà chẳng được.Gặp suối hoặc trời mưa trơn, bùn nước vào dép khó đi, Bác tụt dép xách tay. Đi thăm bà con nông dân, sải chân trên các cánh đồng đang cấy, đang vụ gặt, Bác lại xắn quần cao lội ruộng, tay xách hoặc nách kẹp đôi dép...Mười một năm rồi vẫn đôi dép ấy... Các chiến sĩ cảnh vệ cũng đã đôi ba lần “xin’’ Bác đổi dép nhưng Bác bảo “vẫn còn đi được’’.Cho đến lần đi thăm Ấn Độ, khi Bác lên máy bay, ngồi trong buồng riêng thì mọi người trong tổ cảnh vệ lập mẹo dấu dép đi, để sẵn một đôi giầy mới...
Máy bay hạ cánh xuống Niu-đê-li, Bác tìm dép. Mọi người thưa:
- Có lẽ đã cất xuống khoang hàng của máy bay rồi... Thưa Bác....- Bác biết các chú cất dép của Bác đi chứ gì. Nước ta còn chưa được độc lập hoàn toàn, nhân dân ta còn khó khăn, Bác đi dép cao su nhưng bên trong lại có đôi tất mới thế là đủ lắm mà vẫn lịch sự - Bác ôn tồn nói.Vậy là các anh chiến sĩ phải trả lại dép để Bác đi vì dưới đất chủ nhà đang nóng lòng chờ đợi...Trong suốt thời gian Bác ở Ấn Độ, nhiều chính khách, nhà báo, nhà quay phim... rất quan tâm đến đôi dép của Bác. Họ cúi xuống sờ nắn quai dép, thi nhau bấm máy từ nhiều góc độ, ghi ghi chép chép... làm tổ cảnh vệ lại phải một phen xem chừng và bảo vệ “đôi hài thần kỳ” ấy.
Năm 1960, Bác đến thăm một đơn vị Hải quân nhân dân Việt Nam. Vẫn đôi dép “thâm niên” ấy, Bác đi thăm nơi ăn, chốn ở, trại chăn nuôi của đơn vị. Các chiến sĩ rồng rắn kéo theo, ai cũng muốn chen chân, vượt lên để được gần Bác hơn. Bác vui cười nắm tay chiến sĩ này, vỗ vai chiến sĩ khác. Bỗng Bác đứng lại:
- Thôi, các cháu dẫm làm tụt quai dép của Bác rồi...
Nghe Bác nói, mọi người dừng lại cúi xuống yên lặng nhìn đôi dép rồi lại ồn ào lên:
- Thưa Bác, cháu, cháu sửa...- Thưa Bác, cháu, cháu sửa được ạ...
Thấy vậy, các chiến sĩ cảnh vệ trong đoàn chỉ đứng cười vì biết đôi dép của Bác đã phải đóng đinh sửa mấy lần rồi...Bác cười nói:
- Cũng phải để Bác đến chỗ gốc cây kia, có chỗ dựa mà đứng đã chứ! Bác “lẹp xẹp” lết đôi dép đến gốc cây, một tay vịn vào cây, một chân co lên tháo dép ra:
- Đây! Cháu nào giỏi thì chữa hộ dép cho Bác...Một anh nhanh tay giành lấy chiếc dép, giơ lên nhưng ngớ ra, lúng túng. Anh bên cạnh liếc thấy, “vượt vây” chạy biến...
Bác phải giục:
- Ơ kìa, ngắm mãi thế, nhanh lên cho Bác còn đi chứ. Anh chiến sĩ, lúc nãy chạy đi đã trở lại với chiếc búa con, mấy cái đinh.- Cháu, để cháu sửa dép...Mọi người dãn ra. Phút chốc, chiếc dép đã được chữa xong. Những chiến sĩ không được may mắn chữa dép phàn nàn.- Tại dép của Bác cũ quá. Thưa Bác, Bác thay dép đi ạ..
Bác nhìn các chiến sĩ nói:
- Các cháu nói đúng... nhưng chỉ đúng có một phần... Đôi dép của Bác cũ nhưng nó chỉ mới tụt quai. Cháu đã chữa lại chắc chắn cho Bác thế này thì nó còn ‘’thọ’’ lắm! Mua đôi dép khác chẳng đáng là bao, nhưng khi chưa cần thiết cũng chưa nên... Ta phải tiết kiệm vì đất nước ta còn nghèo...
Bài học kinh nghiệm: Bài học rút ra từ câu chuyện: chúng ta học được nơi Bác Hồ lối sống giản dị, tiết kiệm. Dù ở địa vị càng cao nhưng Người càng giản dị, trong sạch, cả một đời không xa xỉ, hoang phí. Cuộc đời của Bác là tấm gương sáng ngời về đức: Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, nếp sống giản dị của Bác chính là tấm gương để con cháu chúng ta noi theo.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105769
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
81851 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
77802 -
Hỏi từ APP VIETJACK62392
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49078 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38653
