Quảng cáo
1 câu trả lời 547
Tôi là Hạc, một người nông dân nghèo, quanh năm sống cùng mảnh vườn và chú chó nhỏ. Mọi người vẫn gọi tôi bằng cái tên thân thương, lão Hạc. Tôi chỉ sống 1 mình vì vợ tôi đã mất, con trai tôi vì tôi không lo nổi tiền cưới cho nó, người yêu nó cưới người khác nên nó phẫn chí bỏ đi đồn điền cao su, bỏ tôi lại 1 mình với Vàng, kỷ vật duy nhất. Yêu thương con trai tôi bao nhiêu, tôi dành trọn tình thương ấy cho cậu Vàng. Tôi với nó như những người bạn tri âm tri kỷ luôn có nhau. Cạnh nhà tôi có ông giáo nghèo. Tôi vẫn thường hay sang hút thuốc lào, ăn khoai, uống chè, tâm sự chuyện đời với ông giáo. Đến 1 ngày, tôi vì nghèo quá nên cân nhắc phải bán cậu Vàng đi, tôi đã sang nói chuyện hỏi ý kiến ông giáo. Nhưng rồi tôi cũng phải bán cậu Vàng thật. Tôi đã đau như đứt từng khúc ruột, tôi đã tự đánh mất người bạn duy nhất của mình. Cuộc sống hoàn toàn bế tắc, tôi phải ăn củ chuối, sung luộc cho qua ngày. Thương con trai chưa về, tôi đã dành dụm toàn bộ số tiền cho con và nhờ ông giáo trông coi mảnh đất hộ chờ con về. Tôi đã tìm đến cái chết đau đớn bằng bả chó xin được của Binh Tư để không phạm vào tiền của con cũng như trừng phạt lỗi lầm của mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105959
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
82071 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
77984 -
Hỏi từ APP VIETJACK62554
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49223 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38787
Gửi báo cáo thành công!
