Quảng cáo
2 câu trả lời 138
Trong đời người, ai cũng có khuyết điểm và mắc phải dù chỉ một lần. Tôi cũng vậy. Khuyết điểm mà tôi mắc phải là lỗi lầm đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi. Lỗi lầm đó khiến tôi phải tự tìm hiểu ra cái sai và sửa lại nó. Và điều đáng nhớ nhất tôi không thể nào quên vào lúc năm tôi học lớp hai.
Hôm ấy là ngày đầu tiên tôi bước vào lớp hai, tôi chỉ ngạc nhiên khi thấy chỉ cô giáo là mới còn những điều xung quanh đã quá quen thuộc với tôi ở năm học lớp một. Chúng tôi học trong một căn phòng nhỏ, những bức tranh của các anh chị năm xưa trông thật ngộ nghĩnh và dễ thương, bàn ghế giáo viên lẫn học sinh đều mới toanh. cuối lớp thì có hai cái tủ xám xệch, trông nó tuy cũ kĩ nhưng sử dụng vẫn rất bền và tốt. Trong lớp ồn ào náo nhiệt bởi những đứa học sinh chúng tôi. Lát sau, một cô giáo nhẹ nhàng bước chân vào. Cô mặc bộ áo dài thướt tha, trông rất lộng lẫy. Khi cô bước vào thì cả lớp liền im lặng ngay. Cô bước lên bục giảng và giới thiệu về cô. Sau một hồi trò chuyện giữa cô và trò chúng tôi thì tiếng trống báo hiệu giờ ra về cũng vang lên. Ngày đầu đi học cùa tôi bắt đầu như thế đấy. đầy niềm vui và hạnh phúc.
Sau những ngày học thì ngày thi cuối kì một cùng đã đến. Lo lắng, sợ hãi, băn khoăn là những cảm giác mà học sinh chúng tôi cảm nhận. Rồi những ngày thi của chúng tôi cũng đã trôi qua một cách nhẹ nhàng. Những con số, điểm số mà tôi hằng mong muốn cũng đã thực hiện được. Ngày hôm đó, tôi vui vẻ đem cuốn sổ liên lạc ra khoe với bố mẹ những con số chín, mười được ghi bằng mực đỏ. Sau những ngày nghỉ Tết, những cuộc vui chơi giải trí và du lịch cùng gia đình trong những ngày đầu năm mới, lũ học sinh chúng tôi trở lại trường với những nụ cười giòn tan, vui vẻ.
Những ngày học bắt đầu trờ lại, tôi đã quá thích thú với những cuộc đi chơi hồi Tết và tôi đã trở nên mất tập trung trong việc học tập. Cứ mồi lần vào giờ học tôi lại cứ chủ quan: “Không cần học chi cho mệt, chỉ cần thi để đạt điểm cao cho mọi người nể mình là được”. Nhưng tôi đâu ngờ rằng mọi chuyện lại xảy ra khác với suy nghĩ và tôi đã không thể lường trước được điều đó. Và ngày thi giữa học kì hai cùng đã đến, với tính chủ quan của tôi, kết quả thi đã quá tệ hại. Điểm sáu màu đỏ ghi rõ rệt trong bài tiếng Việt. Lúc đó, tôi bỗng tái xanh mặt và có vẻ lo lắng hơn. Tôi nghĩ rằng nếu đưa cho bố mẹ xem thì sẽ bị mắng cho một trận tơi tả. Nhưng rồi tôi nghĩ không phải do con số mà lỗi do tôi quá chủ quan trong việc học, vì vậy tôi đã đưa cho mẹ xem điểm số. Mẹ đã rất giận và còn mắng tôi một trận sau khi xem điểm. Có lẽ mọi chuyện đã qua, nhưng hôm sau đi học lại, cô giáo trách mắng tôi vì lơ là trong học tập. Thế nhưng tôi không muốn mọi người phải quá thất vọng về tôi một lần nữa nên tôi đã cố gắng học tốt và thi học kỳ hai. Dường như tôi đã biết nhận lỗi và sửa lỗi, điểm số trong kỳ thi cuối kỳ hai của tôi cao lên đã làm ba mẹ và cô giáo hài lòng. Vì trước giờ tôi chưa bao giờ bị điếm thấp và tôi cũng không muốn bị điểm thấp nên tôi không muốn ai cũng phải thất vọng. Đây chính là lần mà tòi mắc khuyết điểm và cũng là kỷ niệm đáng nhớ nhất để tôi biết sửa sai.
Tuy là một kỷ niệm nhưng nó rất quan trọng đối với tôi. Đó chính là lần tôi làm thầy cô giáo và tất cả mọi người buồn và giận dữ về tôi. Tôi hứa sẽ không tái phạm và cố gắng học để luôn làm cho cô giáo, bố mẹ và các bạn vui lòng.
Cách đây 3 ngày trước, tôi đã phạm một lỗi lầm mà khiến tôi không bao giờ quên được. Đó là lần tôi coi tài liệu lúc kiểm tra, việc làm ấy khiến cho thầy chủ lớp tôi rất buồn lòng. Tối hôm trước kiểm tra thì tôi đã xem thời khóa biểu là ngày mai không có gì để làm cả chỉ riêng môn Lý là phải xem lại những bài tập cô đã cho ôn và học những bài cô giao, nhưng vì hôm đó tôi lo đi ăn tiệc vào lúc 7h mà quên luôn cả học bài để mai kiểm trả.
Sáng hôm sau, khi vào tiết Lý tôi rất ngạc nhiên khi nghe cô nói là:”các em ôn lại bài 5 phút sau kiểm tra”. Lúc đó tôi hồi hộp lo sợ mồ hôi chảy ướt cả áo. Tôi không biết trong vòng 5 phút ngắn ngủi thì có xem lại bài và học bài kịp không. Vì sợ bị điểm kém sẽ bị ba mẹ la rầy. Thẫn thờ một lúc thì cô giáo phát đề.
Cô vừa phát đề xong thì tôi loay hoay hỏi bài bạn mà ai cũng lo làm không ai chỉ cho tôi hết. Nên tôi đã liều lấy cuốn tập trong cập ra và chép lia lịa cho đến hết giờ. Cô kêu cả lớp ngừng bút nộp bài thì mấy bạn trong lớp hỏi nhau coi có làm được không còn tôi ngồi đó và mỉm cười vì tôi biết mình không sai lỗi nào sẽ được điểm cao nhất lớp. Khi Cô kêu đọc điểm để thầy ghi vào sổ điểm thì tôi rất tự tin đứng lên nói với cô:”thưa cô 10 ạ”. Cả lớp ai cũng ồ lên tuyên dương tôi, cô thì mỉm cười nói rằng:”em làm bài tốt lắm!”.
Lúc đó tôi cảm thất rất vui, vừa tan học thì tôi đem bài về khoe với ba mẹ anh chị ai cũng khem tôi học giỏi, tôi cảm thấy rất vui sướng vì điều đó. Nhưng không biết vì sao mà tối hôm ấy tôi ngủ không được. Cứ cảm thấy mình không trung thực với cô và tôi không xứng đáng với số điểm đó. Tôi cứ nghĩ mãi mà không biết làm sao.
Sáng hôm sau, tôi lấy hết can đảm lên xin lỗi cô vì đã không trung thực mà đã xem tài liệu lúc kiểm tra. Nghe xong cô không nói gì mà sửa lại điểm tôi trong sổ điểm. Nhưng tôi biết rằng lòng thầy rất buồn vì tôi .Tôi đã xin lỗi cô rất nhiều lần và cô đã tha thứ cho tôi lần này. Qua sự việc này, tôi muốn nhắn nhủ với mọi người rằng. Chúng ta nên sống trung thực với bản thân và không nên làm cho những người xung quanh bạn buồn.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105959
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
82071 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
77984 -
Hỏi từ APP VIETJACK62554
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49223 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38787
