Quảng cáo
2 câu trả lời 138
Một kỳ nghỉ hè nữa lại sắp đến. Năm nay, em đã xin phép bố mẹ được về thăm ông bà ngoại. Chuyến về thăm quê đã giúp em cảm thấy thêm yêu hơn quê hương của mình.
Sáng chủ nhật, em dậy thật sớm. Sau khi chuẩn bị xong, bố mẹ đưa em ra bến xe. Từ thành phố về quê mất khoảng hai tiếng. Em chào tạm biệt bố mẹ, nghe lời dặn dò rồi lên xe. Về đến quê, chị Hoài đã ra đón em. Chị là con của bác Tư, anh trai của mẹ em. Hai chị em lâu ngày không gặp nên trò chuyện rất vui vẻ. Khi về nhà, ông bà đã đợi em ở trước cổng. Em chạy đến chào, rồi ôm lấy ông bà.
Những ngày ở quê thật vui vẻ. Bầu không khí ở đây rất trong lành, khác hẳn với thành phố. Ông mặt trời thức dậy thật sớm để đánh thức mọi người sau một đêm dài. Hạt sương đọng trên lá cây dần tan biến. Làn gió khẽ lướt qua khiến những cành lá rung rinh. Đặc biệt nhất là bầu trời buổi sáng sớm, thật trong lành biết bao.
Sau khi đánh răng, rửa mặt và ăn sáng. Em cùng với nhóm bạn trong xóm rủ nhau ra đồng chơi. Chúng em cùng chơi bịt mắt bắt dê, ô ăn quan, thả diều hay ném non. Những trò chơi dân gian mà đã lâu rồi em chưa được chơi. Phía xa, các bác nông dân vẫn đang hăng say làm việc trên cánh đồng. Những chiếc nón nhấp nhô trong lúa vàng. Em đã có dịp theo chị Hòa và bác Tư ra đồng thu hoạch lúa. Chỉ một công việc thu hoạch lúa nhưng cũng thật khó khăn, mệt nhọc. Nhờ vậy, em đã thấu hiểu được nỗi vất vả của các bác nông dân. Những ngày ở quê, em cũng được thưởng thức nhiều món ngon do bà ngoại nấu.
Sau chuyện về thăm quê, em cảm thấy rất hạnh phúc. Có thể nói rằng quê hương thật quan trọng đối với mỗi con người. Từ đó, em sẽ cố gắng học tập tốt để tương lai có thể xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.
Khi bác phượng già khoác trên mình chiếc áo choàng đỏ rực, cô bằng lăng vận chiếc váy tím ngát và dàn đồng ca ve sầu không ngớt kêu vang là lúc một mùa hè bắt đầu. Đó cũng là lúc các bạn học sinh bước vào kì nghỉ bổ ích và lí thú. Cho tới bây giờ, tôi vẫn nhớ như in kì nghỉ hè năm lớp 2 ở quê ngoại tại Thái Bình.
Đó không phải là lần đầu tiên tôi về quê, nhưng chuyến đi lần này để lại cho tôi nhiều hiểu biết, nhiều kỉ niệm và nhiều cảm xúc hơn cả . Chị em tôi được báo trước sẽ được về quê, chúng tôi ai nấy đều háo hức, mừng vui, tất bật chuẩn bị bao nhiêu đồ đạc. Sáng sớm, chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, để lại hàng cây, mái nhà trên con phố thân thuộc. Chẳng mấy chốc, đồng ruộng bao la hiện ra xanh mướt. Con đường làng thẳng, dài tít tắp. Hai bên đường là cánh đồng lúa đang độ chín vàng. Từng đợt gió thổi qua, đồng lúa nghiêng từng đợt theo gió như những con sóng trải dài vô tận.
Về chiều, vùng quê yên ả này đẹp như một bức tranh đa sắc màu và rộn như một bản hòa tấu. Sau lũy tre làng, mặt trời đỏ rực hắt ngang những tia nắng cuối ngày xuống vòm cây tán lá. Cánh đồng thay chiếc áo vàng tươi hồi sáng bằng chiếc áo vàng vươm. Những ngôi nhà mái ngói đỏ xanh xem kẽ giữa vườn cây. Tiếng gà chip chíp, tiếng lợn eng éc, tiếng vịt quác quác đòi ăn. Tiếng mõ trâu, bò gọi sau ngày dài đi ăn. Tiếng của những bác nông dân đang bàn tán xôn xao. Tôi gặp An vào buổi chiều đó. Nhà cô bạn gần nhà bà nội. Sáng hôm sau, tôi thấy An cầm một chiếc diều rất đẹp. Lúc đó, tôi thấy thích quá nên chạy sang hỏi mượn nhưng vừa mượn vừa với tay giật lấy luôn. An hỏi lớn với khuôn mặt đầy bất ngờ và giành lại: "Đây là diều của tớ mà?". Tôi òa khóc nức nở. Bà tôi chạy ra hỏi chuyện, tôi được đà càng khóc lớn. An kể lại câu chuyện rồi nhường tôi chiếc diều. Tôi cầm và chạy vào sân. Nhưng tôi lại không biết chơi. Nghĩ hồi lâu, tôi lại ngó nghiêng sang nhà An. An thấy tôi và gọi tôi vào. Tôi ấp úng xin lỗi rồi bảo An chỉ cho tôi cách chơi. Cô bạn mỉm cười rồi kéo tôi ra một bãi cỏ rộng. Ở đó, từng đợt gió thổi rất lớn. An thả dây từ từ, chiếc diều bay bay trong gió, càng lúc càng cao. An đưa cho tôi cầm dây diều. Thế là cả sáng hôm đó, tôi và An đã chơi vui vẻ với nhau. Lúc về, chúng tôi đi qua cánh đồng. Những bác nông dân vẫn đang chăm chỉ gặt hái trên đồng. Tay cầm liềm, tay cầm bó lúa, gặt rồi bó liên tục. Trên gương mặt các bác, mồ hôi nhễ nhại. Bác khẽ lau bằng chiếc khan đã đội sẵn rồi tươi cười gặt tiếp. Ôi chao! Cái khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt đó tôi đã thấu hiểu sự vất vả của những người làm ra hạt thóc, hạt gạo.
Kể từ hôm đó, tôi và An trở nên thân thiết. An dẫn tôi đi nhiều nơi ở vùng đất này. Kì nghỉ này đã cho tôi hiểu rõ về quê hương của mình. Bây giờ, tôi luôn mong ngóng được nghỉ hè, để được về quê, gặp cô bạn hiền lành, gặp cánh đồng mênh mông, nghe tiếng chiều rộn rã và nghe tiếng quê hương vang trong trái tim mình.
Chúc học tốt ạ
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
106194
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
82360 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
78230 -
Hỏi từ APP VIETJACK62781
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49481 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38986
