Quảng cáo
1 câu trả lời 318
Qua đoạn thơ, tác giả đã khẳng định nỗi nhớ của mình với quê hương. Dù phải xa cách nhưng tác giả “luôn tưởng nhớ”, đó là nỗi nhớ xuyên suốt. Tác giả nhớ về “Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi” là những hình ảnh quen thuộc, gắn liền với người dân miền biển. Hình ảnh con thuyền và những người dân chài thấp thoáng ẩn hiện. Dù đang xa cách, ở một nơi xa nhưng tác giả vẫn dễ dàng hình dung lại, chưa bao giờ nguôi khắc khoải. Nỗi nhớ ấy bộc lộ ra bằng câu bày tỏ "Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá". Phải có sự gắn bó sâu sắc và tình yêu với ngôi làng chài này tác giả mới có những cảm nhận đầy xúc động như vậy. “Cái mùi nồng mặn” ấy chính là mùi của biển cả, của vị xa xăm nồng thở, của chất muối thấm trong thớ gỗ con thuyền. Tác giả nhớ tất cả những thứ đó chính là đang thốt lên nỗi nhớ khôn nguôi về quê hương. Tác giả đã cảm nhận về quê hương bằng cả tâm hồn
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
106466
-
Hỏi từ APP VIETJACK82635
-
Hỏi từ APP VIETJACK78510
-
Hỏi từ APP VIETJACK63032
-
Hỏi từ APP VIETJACK49834
-
39191
Gửi báo cáo thành công!
