Quảng cáo
1 câu trả lời 529
Hình ảnh ông đồ trong bài thơ cùng tên của Vũ Đình Liên đã để lại trong chúng ta những ấn tượng sâu sắc. Dù là thời đắt khách hay khi thất thế, ông đồ vẫn ở trong lòng bạn đọc với bao suy tư, tình cảm. Hình ảnh ông gắn với hoa đào, với phố phường đông vui, tấp nập. Trong thời xưa, ông vẫn luon là trung tâm của sự chú ý. Cách gọi ông đồ già như một sự trân trọng của nhà thơ, như một điều minh chứng cho ta thấy hiểu hơn về ông, về nét đẹp văn hóa cho chữ cùng sự chảy trôi của thời gian. Vậy mà khi thời thế đổi thay, mọi thứ chỉ còn là dĩ vãng và chính cả ông đồ già cùng sự thịnh thế kia cũng là dĩ vãng đẹp trong lòng người. Ta có buồn và có chua xót trước thực tại ấy hay không? Có thể không đau buồn sao khi mà ông đồ vẫn ngồi đấy nhưng mọi thứ đều đổi thay. SỰ thay đổi của thời đại đã làm chữ Nho chẳng còn giá trị. Ngòi bút tả cảnh ngụ tình của Vũ Đình Liên làm ta thương cảm và chua xót vô cùng, vô tận. Những lá, nhữn giấy cũng buồn vì ông chẳng hề cầm bút viết. Và rồi, ông đồ xưa, bóng hình ông chìm vào quên lãng cùng một thời đã qua!
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
106340
-
Hỏi từ APP VIETJACK82512
-
Hỏi từ APP VIETJACK78387
-
Hỏi từ APP VIETJACK62915
-
Hỏi từ APP VIETJACK49682
-
39102
