Kieuoanh 26
Hỏi từ APP VIETJACK
Hãy đóng Nhân vật giôn-xi kể cho mọi người , em đã chiến thắng bệnh tật như thế nào?
Quảng cáo
2 câu trả lời 343
Tôi và Xiu là hai họa sĩ trẻ. Tuy là họa sĩ nhưng chúng tôi cũng chỉ nghèo đói trong cái xã hội thời này. Bên cạnh chúng tôi còn có cụ Bo-men một họa sĩ nghèo thuê phòng ở tầng dưới.
Mùa đông năm ấy tôi bị mắc bệnh xưng phổi nặng. Tôi phải vào bệnh viện để trị liệu. Tôi tuyệt vọng ko muốn sống , tôi nhìn ra ngoài cửa sổ , thấy một cây thường xuân leo trên tường rào. Ngày nào tôi cũng nằm trên chiếc giường bệnh đếm từng chiếc lá của nó dươi. Trong suốt thời gian đó Xiu luôn tận tâm , tận tụy chăm sóc tôi. Tuy tôi và cj ấy ko máu mủ ruột thịt gì nhưng cj vẫn coi tôi như em ruột. Rồi cái j đến cũng sẽ đến, một ngày những chiếc lá trên cay thường xuân cũng rụng gần hết chỉ để lại chiếc lá cuối cùng. Tôi nghĩ quẩn bảo vs cj Xiu rằng ‘ bạn tự trích câu nói đó ra ‘. Xiu an ủi tôi và bảo tôi cứ ngủ một giấc sâu r mọi chuyện cũng sẽ qua.
Sáng hôm sau , tôi rất bất ngờ khi thấy chiếc lá đó vẫn còn trên cây. Nó vẫn chụ lại sau một đêm mưa to gió lớn. Tôi đã thoát ra khỏi ý nghĩ về cái chết và nghĩ rằng chiếc lá đó vẫn chụ lại đc tại sao mình lại ko thể vững vàng trên con đường sống.
Rồi bác sĩ bước vào bảo tôi đã qua cơn nguy hiểm và có thể suất viện sau một vài ngày nữa. Tôi rất vui và ko thể tin vào mắt mình. Khi tôi đang vui vẻ thì một tin buồn ập tới đó là cụ Bo-men đã qua đời sau một đêm mưa lớn. Tôi hỏi Xiu thì Xiu đã kể lại mọi chuyện cho tôi nghe. Thì ra chính cụ Bo-men đã mặc mưa gió để vẽ lên chiếc lá cuối cùng ngoài cửa sổ. Tôi cúi mặt khóc nức nở.
Cụ Bo-men một người cha già của tôi. Tại sao cụ có thể mặc bệnh tật mưa gió để vẽ lên chiếc lá đó chứ. Chỉ vì cụ thương tôi vụ yêu tôi mag cụ đã hy sinh đau khổ như thế. Cảm ơn cụ người cha vĩ đại của tôi.
...Xem thêm
Mùa đông năm ấy tôi bị mắc bệnh xưng phổi nặng. Tôi phải vào bệnh viện để trị liệu. Tôi tuyệt vọng ko muốn sống , tôi nhìn ra ngoài cửa sổ , thấy một cây thường xuân leo trên tường rào. Ngày nào tôi cũng nằm trên chiếc giường bệnh đếm từng chiếc lá của nó dươi. Trong suốt thời gian đó Xiu luôn tận tâm , tận tụy chăm sóc tôi. Tuy tôi và cj ấy ko máu mủ ruột thịt gì nhưng cj vẫn coi tôi như em ruột. Rồi cái j đến cũng sẽ đến, một ngày những chiếc lá trên cay thường xuân cũng rụng gần hết chỉ để lại chiếc lá cuối cùng. Tôi nghĩ quẩn bảo vs cj Xiu rằng ‘ bạn tự trích câu nói đó ra ‘. Xiu an ủi tôi và bảo tôi cứ ngủ một giấc sâu r mọi chuyện cũng sẽ qua.
Sáng hôm sau , tôi rất bất ngờ khi thấy chiếc lá đó vẫn còn trên cây. Nó vẫn chụ lại sau một đêm mưa to gió lớn. Tôi đã thoát ra khỏi ý nghĩ về cái chết và nghĩ rằng chiếc lá đó vẫn chụ lại đc tại sao mình lại ko thể vững vàng trên con đường sống.
Rồi bác sĩ bước vào bảo tôi đã qua cơn nguy hiểm và có thể suất viện sau một vài ngày nữa. Tôi rất vui và ko thể tin vào mắt mình. Khi tôi đang vui vẻ thì một tin buồn ập tới đó là cụ Bo-men đã qua đời sau một đêm mưa lớn. Tôi hỏi Xiu thì Xiu đã kể lại mọi chuyện cho tôi nghe. Thì ra chính cụ Bo-men đã mặc mưa gió để vẽ lên chiếc lá cuối cùng ngoài cửa sổ. Tôi cúi mặt khóc nức nở.
Cụ Bo-men một người cha già của tôi. Tại sao cụ có thể mặc bệnh tật mưa gió để vẽ lên chiếc lá đó chứ. Chỉ vì cụ thương tôi vụ yêu tôi mag cụ đã hy sinh đau khổ như thế. Cảm ơn cụ người cha vĩ đại của tôi.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
106101
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
82260 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
78152 -
Hỏi từ APP VIETJACK62693
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49383 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38918
Gửi báo cáo thành công!
